Tiểu Sư Muội Đừng Lười Biếng Nữa, Cả Tông Môn Sắp Toang Rồi!

Chương 245: Mỹ Cường Thảm Đi Đâu Cũng Bị Ghẻ Lạnh



 

Sắc mặt Bạch Ngạn và Bạch Du khó coi giống như nuốt phải một con ruồi, cố tình lại không thể phát tác, ai bảo vị tiểu cô nãi nãi trước mắt này là khách quý bọn họ mời đến chứ.

 

Ôn Tửu nhìn bộ dạng ăn quả đắng của bọn họ, trong lòng vô cùng sảng khoái, bất quá nàng cũng biết đạo lý thấy tốt thì thu, thế là cười híp mắt nói với Bạch Ngạn và Bạch Du: "Hai vị trưởng lão, chúng ta cũng có chút mệt rồi, chúng ta vẫn là đến Bạch gia trước đi, đừng để Bạch gia chủ đợi lâu."

 

Bạch Ngạn và Bạch Du vội vàng gật đầu đáp: "Đúng đúng đúng, Ôn tiên t.ử nói đúng, chúng ta lập tức vào trong."

 

Nói xong, Bạch Ngạn và Bạch Du liền dẫn đầu đi về phía cổng lớn Bạch phủ, chỉ sợ Ôn Tửu lại dùng Bạch Yến Thư tìm bọn họ gây khó dễ.

 

Lộ Vũ Phi, Kim Hưng Đằng và Lưu Tư Oánh đi theo sau Ôn Tửu, nhìn bóng lưng Ôn Tửu, trong mắt đều tràn ngập sự kính phục.

 

Không hổ là Ôn Tửu a, nói gì thì nói cũng sẽ không để đồng bạn chịu thiệt.

 

Ngươi xứng đáng có được.

 

Đám đệ t.ử Bạch gia kia mong đợi vạn phần, bọn họ đã sớm nghe nói lần này nhận ủy thác chính là Ôn Tửu của Huyền Thiên Tông.

 

Bọn họ nghe nói Ôn Tửu sẽ là một mẫu dạ xoa ngũ đại tam thô, mặt mũi hung tợn, dù sao người có thể đ.á.n.h nhau khó phân thắng bại với Thánh sứ Ma tộc, nói thế nào cũng phải là một hình người hung thú chứ?

 

Còn có người nói Ôn Tửu có ba đầu sáu tay, lực đại vô cùng, một quyền liền có thể đ.á.n.h nát một ngọn núi, cũng không biết là từ đâu truyền ra lời đồn, càng truyền càng thái quá.

 

Nhưng chắc là cũng xấp xỉ đi.

 

Nhưng khi Ôn Tửu đi theo hai vị trưởng lão bước vào, các đệ t.ử đều nghi hoặc.

 

Vị mỹ nữ mặc bạch y, tiên khí phiêu phiêu này là ai?

 

Nhất tần nhất tiếu, nhất cử nhất động của nàng, đều tràn ngập tự tin và mị lực, khiến người ta nhịn không được muốn sùng bái nàng.

 

Cho nên Ôn Tửu không tới?

 

Các đệ t.ử cảm thấy thật đáng tiếc, vốn dĩ còn tưởng có thể gặp được Ôn Tửu trong truyền thuyết chứ.

 

Ôn Tửu đi theo Bạch Ngạn và Bạch Du bước vào Bạch phủ, dọc theo đường đi, nàng đều có thể cảm giác được những ánh mắt tò mò xung quanh.

 

Ôn Tửu trong lòng thầm buồn cười, xem ra danh tiếng hiện tại của nàng đã truyền khắp toàn bộ tu chân giới rồi, cũng không biết là bị truyền thành cái dạng gì rồi.

 

Bất quá, Ôn Tửu cũng lười đi để ý tới những thứ này, nàng hiện tại chỉ muốn nhanh ch.óng hoàn thành nhiệm vụ, sau đó tìm chỗ mò cá!

 

Trong đại đường Bạch gia, gia chủ Bạch gia Bạch Kình Thiên đang ngồi nghiêm chỉnh, bên cạnh ông ta là mấy vị trưởng lão của Bạch gia, từng người đều là sắc mặt ngưng trọng.

 

Bạch Kình Thiên nhìn về hướng cửa, mày hơi nhíu lại, trong lòng có chút sốt ruột.

 

Sao còn chưa tới?

 

Đúng lúc này, Bạch Ngạn và Bạch Du dẫn theo đám người Ôn Tửu bước vào đại đường.

 

Bạch Kình Thiên nhìn thấy Ôn Tửu, mắt lập tức sáng lên, vội vàng đứng dậy đón, nhiệt tình nói: "Ôn cô nương, cô cuối cùng cũng tới rồi, lão phu đợi cô đã lâu!"

 

Bạch Kình Thiên vừa nói, vừa đ.á.n.h giá Ôn Tửu từ trên xuống dưới, trong mắt tràn ngập sự tán thưởng.

 

Tiểu cô nương này quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên a, tuổi còn trẻ đã có tu vi như thế, tiền đồ không thể đo lường a!

 

Đám người Bạch gia phía sau Bạch Kình Thiên cũng nhao nhao nhìn về phía Ôn Tửu, trong mắt tràn ngập tò mò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đây chính là Ôn Tửu tuổi còn trẻ đã đ.á.n.h bại Thánh sứ Ma tộc kia sao?

 

Sao thoạt nhìn giống như một con b.úp bê sứ vậy, một chút cũng không giống trong truyền thuyết lợi hại như vậy a?

 

Ôn Tửu nhìn bộ dạng nhiệt tình kia của Bạch Kình Thiên, trong lòng thầm buồn cười.

 

Xem ra, danh tiếng hiện tại của nàng ở tu chân giới thật đúng là vang dội a, ngay cả gia chủ Bạch gia cũng khách sáo với nàng như vậy.

 

Ôn Tửu cười nói với Bạch Kình Thiên: "Bạch gia chủ khách sáo rồi, vãn bối bất quá chỉ là may mắn thắng Thánh sứ Ma tộc một chiêu nửa thức mà thôi, không đáng nhắc tới."

 

"Ha ha ha, Ôn cô nương quá khiêm tốn rồi, cô có thể ở trong tình huống đó toàn thân trở lui, cũng đã là thành tựu ghê gớm rồi." Bạch Kình Thiên cười ha hả, sau đó lại nói, "Lại đây lại đây, Ôn cô nương, mau mời ngồi ghế trên."

 

Bạch Kình Thiên nói xong, liền kéo tay Ôn Tửu, muốn mời nàng lên ghế chủ vị ngồi.

 

Ôn Tửu vội vàng xua tay nói: "Bạch gia chủ, cái này không được đâu, vãn bối sao dám ngồi ghế chủ vị chứ?"

 

"Ôn cô nương, cô đừng khách sáo nữa, cô chính là khách quý của Bạch gia chúng ta, lý nên ngồi ở ghế chủ vị." Bạch Kình Thiên nói xong, liền cưỡng ép kéo Ôn Tửu đến ghế chủ vị ngồi xuống.

 

Ôn Tửu cảnh giác, cho bài diện lớn như vậy, sẽ không phải là một rắc rối lớn chứ?

 

Hỏng bét, lại mắc mưu rồi!

 

Bạch Kình Thiên nhìn thấy Ôn Tửu ngồi xuống, lúc này mới hài lòng gật gật đầu, sau đó lại chào hỏi ba người Lộ Vũ Phi, Kim Hưng Đằng và Lưu Tư Oánh ngồi xuống.

 

Ba người Lộ Vũ Phi vội vàng nói lời cảm tạ, sau đó tìm một vị trí ngồi xuống.

 

Bạch Kình Thiên nhìn thấy tất cả mọi người đều ngồi xuống rồi, lúc này mới một lần nữa trở lại chỗ ngồi của mình ngồi xuống.

 

Ánh mắt của ông ta dừng lại trên người Ôn Tửu một lát, sau đó lại nhìn về phía Bạch Yến Thư đang đứng phía sau Ôn Tửu, sắc mặt lập tức trầm xuống, ngữ khí bất thiện hỏi: "Ngươi tới làm gì?"

 

"Tới thì tới thôi, còn có thể làm gì." Bạch Yến Thư không mặn không nhạt trả lời một câu, hoàn toàn không để sự không vui của Bạch Kình Thiên vào mắt, tự mình đi sang một bên, tìm một cái ghế thoải mái ngồi xuống.

 

Ôn Tửu nhìn đại sư huynh nhà mình, trong đầu bất giác hiện lên ba chữ mỹ cường t.h.ả.m.

 

Sắc mặt Bạch Kình Thiên cứng đờ, tựa hồ muốn phát tác, nhưng nhìn thấy trong đại đường có không ít đệ t.ử Huyền Thiên Tông đang ngồi, lại cố kỵ Bạch Yến Thư là sư huynh của Ôn Tửu, chỉ có thể ngạnh sinh sinh nuốt cục tức này xuống.

 

Ôn Tửu nhìn thái độ của Bạch gia đối với đại sư huynh trong lòng liền bực tức, rất muốn đem bọn họ đ.á.n.h cho một trận, nhưng nàng cũng biết hiện tại không phải lúc tính toán những thứ này, chỉ có thể đè xuống sự bực bội trong lòng, đi thẳng vào vấn đề: "Bạch gia chủ, ta nghe nói Bạch Thủy Thôn thuộc quyền quản lý của quý phủ gặp phải một số rắc rối, không biết là tình huống gì?"

 

Bạch Kình Thiên thấy Ôn Tửu chủ động nhắc tới chính sự, cũng tạm thời không rối rắm chuyện của Bạch Yến Thư nữa, sắc mặt nghiêm lại, chậm rãi kể ra: "Ôn cô nương có điều không biết, Bạch Thủy Thôn này a, vốn dĩ là một thôn trù phú nhất dưới danh nghĩa Bạch gia chúng ta..."

 

"Nửa năm trước, cũng không biết tại sao, trong thôn liền tới một vị ‘khách quý’." Bạch Kình Thiên nói đến đây, trong ngữ khí mang theo vài phần ý vị nghiến răng nghiến lợi, "Vị ‘khách quý’ này cũng không phải hạng người hiền lành gì, hắn không biết dùng yêu pháp gì, vậy mà có thể tùy ý ra vào giấc mộng của thôn dân!"

 

"Không chỉ có vậy, hắn còn thao túng giấc mộng của thôn dân, thậm chí có thể sửa đổi ký ức của bọn họ!" Sắc mặt Bạch Kình Thiên càng thêm khó coi, "Thôn dân lúc đầu chỉ cảm thấy mỗi đêm đều ngủ không ngon, tinh thần rất kém, sau này dần dần, liền bắt đầu sợ hãi việc đi ngủ, chỉ sợ bản thân ở trong mộng gặp phải chuyện gì đáng sợ."

 

"Thời gian dài, thôn dân đều bắt đầu mất ngủ, tinh thần hoảng hốt, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống bình thường của Bạch Thủy Thôn." Bạch Kình Thiên thở dài, "Bạch gia chúng ta cũng phái không ít tu sĩ đi tra xét, thế nhưng, lại ngay cả bóng dáng của yêu nghiệt kia cũng không bắt được, thật sự hết cách rồi, mới chỉ có thể cầu cứu các đại tông môn."

 

Ôn Tửu nghe xong, nhướng mày, hảo gia hỏa, củ khoai lang nóng bỏng tay! Sớm biết vậy đã để đại sư huynh tự mình tới rồi!

 

Sau đó Ôn Tửu cảm nhận được ánh mắt của tiểu đồng bọn Lộ Vũ Phi, Ôn Tửu quay đầu nhìn thấy nụ cười hiền hòa của Lộ Vũ Phi.

 

Được lắm Ôn tiểu t.ửu, mỗi lần nhận nhiệm vụ đều là độ khó địa ngục thì thôi đi, lại còn không có lần nào là liên quan đến con người cả!