"Bạch gia chủ yên tâm, chúng ta lập tức khởi hành đi Bạch Thủy Thôn." Ôn Tửu ngoài cười nhưng trong không cười nói, trong ngữ khí lộ ra một cỗ xa cách và lạnh nhạt.
Nàng coi như nhìn ra rồi, Bạch gia này từ trên xuống dưới, liền không có một ai là đèn cạn dầu.
Trước là chậm trễ đại sư huynh, hiện tại lại muốn coi bọn họ như s.ú.n.g mà sai sử, thật coi bọn họ là dễ bắt nạt sao?
Bạch Kình Thiên tự nhiên cũng nghe ra sự bất mãn trong ngữ khí của Ôn Tửu, nhưng ông ta giờ phút này cũng không rảnh bận tâm những thứ này nữa.
Chuyện của Bạch Thủy Thôn đã làm khó Bạch gia bọn họ rất lâu rồi, nếu như không giải quyết nữa, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Bạch gia ở Giang Lăng Thành.
"Vậy làm phiền Ôn cô nương rồi." Bạch Kình Thiên đè xuống sự không vui trong lòng, nặn ra một tia tươi cười nói.
"Cáo từ." Ôn Tửu không muốn cùng Bạch Kình Thiên hư dĩ ủy xà nữa, nói xong liền xoay người chuẩn bị rời đi.
"Khoan đã." Bạch Kình Thiên đột nhiên gọi Bạch Yến Thư lại.
Bước chân của Ôn Tửu khựng lại, quay đầu nhìn về phía Bạch Yến Thư.
Bạch Yến Thư nhún vai tỏ vẻ không sao, thế là Ôn Tửu dẫn theo các tiểu đồng bọn đi ra ngoài.
Dù sao đại sư huynh cũng là người lớn rồi, rất nhiều chuyện khẳng định cũng không cần nàng nhúng tay vào.
Bạch Yến Thư tự tiếu phi tiếu nhìn Bạch Kình Thiên, trong mắt không có chút độ ấm nào.
"Ngươi đây là thái độ gì?" Bạch Kình Thiên thấy Bạch Yến Thư vô lễ như vậy, lập tức lửa giận ngút trời.
"Sao, Bạch gia chủ còn muốn giáo huấn ta sao?" Bạch Yến Thư cười lạnh nói, trong ngữ khí tràn ngập khinh thường.
Ánh mắt Bạch Kình Thiên rơi vào Hành Vân Kiếm bên hông Bạch Yến Thư, trong mắt xẹt qua một tia tham lam.
"Hành Vân Kiếm chính là vật gia truyền của Bạch gia ta, ngươi nếu đã trở về Bạch gia, liền nên vật quy nguyên chủ!" Bạch Kình Thiên trầm giọng nói, ngữ khí không thể nghi ngờ.
Bạch Yến Thư cười lạnh một tiếng, đem Hành Vân Kiếm cầm lên, trực tiếp ném tới trước mặt Bạch Kình Thiên.
"Muốn? Lấy đi."
Bạch Kình Thiên bị thái độ của Bạch Yến Thư chọc giận, gầm lên: "Thật không hiểu tại sao Hành Vân Kiếm lại chọn ngươi! Nếu là Ngọc Hiên thì tốt rồi!"
Bạch Yến Thư mặt không biểu tình nhìn ông ta, ngữ khí lạnh lẽo thấu xương: "Muốn? Bảo hắn tới lấy."
"Ngươi!"
Nói xong, Bạch Yến Thư lấy lại Hành Vân Kiếm, xoay người liền đi ra ngoài.
Bạch Kình Thiên nhìn bóng lưng Bạch Yến Thư rời đi, tức giận đến mức cả người phát run, chỉ vào bóng lưng hắn mắng to: "Nghịch t.ử! Nghịch t.ử!"
Ôn Tửu nhìn đại sư huynh đi ra, tuy rằng trên mặt nhìn không ra cảm xúc gì, nhưng Ôn Tửu biết, đại sư huynh chỉ sợ tâm tình không tốt lắm.
Ôn Tửu nắm c.h.ặ.t Tiểu Hắc bên hông, bình phục lại tâm trạng muốn đ.á.n.h người, bước nhanh đuổi theo Bạch Yến Thư.
Lộ Vũ Phi và Kim Hưng Đằng liếc nhau, vội vàng đuổi theo.
Năm người một đường trầm mặc, rời khỏi Bạch phủ, đi về hướng Bạch Thủy Thôn.
Bạch Thủy Thôn nằm trong một sơn cốc gần Bạch gia, xung quanh quần sơn vây quanh, linh khí dồi dào, ngược lại là một nơi tốt để tu luyện.
Chỉ là hiện tại thoạt nhìn có chút kỳ quái, tựa hồ có thứ gì đó làm ô nhiễm linh khí nơi này.
Không bao lâu, năm người liền tới bên ngoài Bạch Thủy Thôn.
Đầu thôn, một thanh niên mặc bạch y đang chắp tay sau lưng đứng đó, tựa hồ đang chờ đợi thứ gì.
Thanh niên dáng người thon dài, khuôn mặt tuấn lãng, giữa lông mày có vài phần tương tự Bạch Yến Thư, chỉ là giữa mi nhãn lại nhiều thêm vài phần tinh minh và tính toán.
Hắn chính là đệ t.ử đích hệ của Bạch gia, Bạch Ngọc Hiên, cũng là người thừa kế được Bạch Kình Thiên coi trọng nhất.
Nhìn thấy đám người Ôn Tửu đi tới, trên mặt Bạch Ngọc Hiên lộ ra một nụ cười đạo đức giả.
"Bạch Yến Thư, ngươi vậy mà lại tới?"
Ánh mắt Bạch Ngọc Hiên rơi trên người Bạch Yến Thư, trong ngữ khí mang theo một tia trào phúng không dễ phát hiện.
Bạch Yến Thư nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn một cái, không nói một lời.
"Sao, lâu như vậy không gặp, ngươi mới đến Phân Thần hậu kỳ?"
Khóe miệng Bạch Ngọc Hiên nhếch lên một độ cong trào phúng, cố ý đề cao âm lượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn biết Bạch Yến Thư luôn rất để ý tu vi của mình, cho nên cố ý dùng lời nói kích thích hắn.
Bạch Yến Thư nghe vậy, không giận mà cười, gật gật đầu.
"Đúng vậy a, đúng vậy a, ta mới Phân Thần hậu kỳ, thì sao nào?"
Hắn bày ra bộ dạng không sao cả, trong ngữ khí tràn ngập hương vị cà lơ phất phơ.
Bạch Ngọc Hiên hơi sửng sốt, hiển nhiên không ngờ Bạch Yến Thư sẽ có phản ứng này.
Hắn sao lại giống như biến thành người khác vậy?
Bạch Yến Thư trước kia, để ý nhất là người khác nói về tu vi của hắn, hiện tại sao lại có cảm giác dầu muối không ăn rồi?
Bạch Ngọc Hiên trong lòng nghi hoặc, Bạch Yến Thư sẽ không phải là điên rồi chứ?
"Rắc!"
Một tảng đá lớn cỡ cối xay đột nhiên vỡ vụn ra, đá vụn văng tung tóe.
Bạch Ngọc Hiên giật nảy mình, đột ngột quay đầu nhìn về phía Ôn Tửu.
Chỉ thấy Ôn Tửu vẫn là một bộ dạng vân đạm phong khinh, trong tay cầm một thanh đoản kiếm đen kịt, trên thân kiếm còn lưu lại một tia linh lực chấn động chưa tan.
"Ngại quá a, vừa nãy trượt tay một chút, không cẩn thận c.h.é.m vỡ một tảng đá."
Ôn Tửu cười híp mắt nói, trong ngữ khí lại mang theo một tia cảnh cáo không thể bỏ qua.
Sắc mặt Bạch Ngọc Hiên lập tức trở nên có chút khó coi.
Hắn biết Ôn Tửu đây là đang bày tỏ sự bất mãn, nhưng hắn trong lúc nhất thời lại có chút không nắm chắc, Ôn Tửu rốt cuộc là đang xả giận thay Bạch Yến Thư, hay là vì hắn chậm trễ nàng mà tức giận.
Hắn suy nghĩ, loại người không có chí tiến thủ như Bạch Yến Thư, hẳn là sẽ không được thiên tài như Ôn Tửu quá coi trọng đi?
Nghĩ đến đây, Bạch Ngọc Hiên vội vàng đổi sang một nụ cười, nhiệt tình chào hỏi.
"Ôn cô nương nói đùa rồi, là ta chiêu đãi không chu đáo, mong Ôn cô nương đừng trách."
Nói xong, hắn liền dẫn đường cho đám người Ôn Tửu đi về phía trong thôn.
"Mời đi bên này, ta đã chuẩn bị xong thượng phòng cho các vị rồi, mời các vị đi theo ta."
Ôn Tửu không nói lời nào, chỉ nhàn nhạt gật gật đầu, đi theo phía sau Bạch Ngọc Hiên.
Lộ Vũ Phi và Kim Hưng Đằng hai người đều là vẻ mặt khó chịu, hừ lạnh một tiếng, không để ý tới Bạch Ngọc Hiên.
Lưu Tư Oánh thì an tĩnh đi theo phía sau Ôn Tửu, không nói một lời, nàng chỉ là cái đuôi nhỏ của đại lão mà thôi.
Bạch Ngọc Hiên thấy thế, trong lòng càng thêm thấp thỏm bất an.
Hắn không nắm bắt được thái độ của Ôn Tửu, cũng không dám ở trước mặt nàng nói thêm gì nữa, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí dẫn dắt mọi người đi tới trước một khách điếm.
"Ôn cô nương, nơi này chính là khách điếm tốt nhất trong thôn chúng ta rồi, mong các vị tạm bợ một chút."
Bạch Ngọc Hiên nói xong, liền làm một tư thế mời.
Đám người Ôn Tửu cũng không nói thêm gì, đi thẳng vào khách điếm.
Bạch Ngọc Hiên nhìn bóng lưng đám người Ôn Tửu rời đi, nụ cười trên mặt dần dần biến mất, thay vào đó là một tia âm trầm và không vui.
"Hừ, kiêu ngạo cái gì!"
Bạch Ngọc Hiên thấp giọng c.h.ử.i rủa một câu, trong lòng tràn đầy khinh thường.
"Không phải chỉ là một đệ t.ử thân truyền sao? Có gì đặc biệt hơn người!"
"Còn có Bạch Yến Thư kia, đừng tưởng rằng có sư môn chống lưng, hắn liền có thể trở thành người Bạch gia!"
"Đừng hòng! Lát nữa nhất định phải để phụ thân thu thập Bạch Yến Thư này!"
Bạch Ngọc Hiên càng nghĩ càng tức, xoay người rời khỏi khách điếm.
Mà lúc này, đám người Ôn Tửu đã ai nấy trở về phòng của mình.
Năm người tâm tình đều không tốt lắm, thế là ai nấy về phòng nghỉ ngơi một trận trước.
Đại khái đến giờ nên đi ngủ vào ban đêm, Bạch Ngọc Hiên lại tới khách điếm, vẫn là mang theo nụ cười, nhưng lần này rõ ràng khách sáo với Bạch Yến Thư hơn rất nhiều, "Các vị đạo trưởng, chuyện của Bạch Thủy Thôn, chắc hẳn phụ thân đã nói qua đại khái với các vị rồi, ta cũng không nói nhiều nữa, đêm nay mong các vị đạo trưởng tu luyện cũng được, đả tọa cũng được, chính là đừng đi ngủ, để tránh bị yêu nghiệt kia chui vào chỗ trống."
Ôn Tửu gật gật đầu, tỏ ý cảm tạ, Bạch Ngọc Hiên lúc này mới rời đi.