Diệp Kiều cũng không phải loại người am hiểu tính kế bao nhiêu, dưới tình huống như vậy làm sao phá cục? Vậy tự nhiên là phá cảnh có thể phá tất cả rồi.
Chỉ cần giải quyết xong thí luyện lần này, trực tiếp trở thành tân tấn Độ Kiếp, vậy thì cái gì cũng có thể giải quyết rồi.
Diệp Kiều suốt đêm trở về Trường Minh Tông, dựa vào sự quen thuộc đối với tông môn một đường tìm được ngọn núi của Tạ Sơ Tuyết, trong Ngọc Minh Sơn của hắn bố đầy các loại kỳ môn độn giáp, để tránh gây ra tranh chấp và động tĩnh không cần thiết, cô toàn trình đi cẩn thận từng li từng tí, dưới tiền đề không kích hoạt một cái trận pháp nào, từng bước đi tới trước mặt tiểu sư thúc, mở miệng chính là tự mình đề cử.
“Các người thiếu thân truyền phù tu không?”
Câu đầu tiên cô mở miệng chính là cái này.
Tạ Sơ Tuyết cũng không kỳ lạ cô sẽ đến, nếu cô thật sự là người của thế giới khác, vậy Trường Minh Tông tuyệt đối có đồ vật cô cần, mặc kệ mục đích cô tới nơi này là gì, tóm lại không vòng qua được Trường Minh Tông, hắn ôn hòa ra hiệu tay, ý bảo cô: “Ngồi.”
Diệp Kiều không chút khách khí ngồi ở đối diện hắn: “Dù sao Minh Huyền không ở đây, vậy để ta tới thế chỗ thế nào?”
Tạ Sơ Tuyết lạnh lùng đ.á.n.h giá cô, nụ cười nhìn qua có chút giả tạo, cực kỳ có phong phạm trưởng giả: “Ngươi là phù tu? Nhưng nếu ta nhớ không lầm, ngươi giao đấu với hai đệ t.ử tông chúng ta đều dùng kiếm.”
Cho dù hắn không hiểu kiếm, nhưng loại tư thế coi nhẹ sống c.h.ế.t không phục thì làm của Diệp Kiều này, mặc kệ nhìn thế nào, cô đều nên là một kiếm tu.
“Thực ra.” Diệp Kiều tiếp lời: “Kiếm tu chỉ là màu sắc bảo vệ của ta, ta vẽ bùa cũng rất lợi hại.”
Cô không có biểu cảm gì chào hàng bản thân: “Cân nhắc ta một chút không? Tính so sánh giá cả rất cao đấy, hơn nữa, ta và phù tu bên ngoài có một điểm hoàn toàn không giống nhau.”
Tạ Sơ Tuyết: “Cái gì không giống nhau?”
“Bọn họ thu phí, hơn nữa cần tốn một đống tài nguyên thời gian bồi dưỡng.”
“Mà ta là miễn phí.”
“...”
Hắn ý vị thâm trường nhìn cô một cái: “Có thể.”
Lại đồng ý rồi.
Hơn nữa đồng ý còn rất nhẹ nhàng.
Trái tim hơi treo lên của Diệp Kiều thả xuống, cô để lại truyền âm phù lâu như vậy quả nhiên không uổng phí, dễ như trở bàn tay bắt được Tạ Sơ Tuyết đa nghi nhất, vậy chuyện còn lại thì dễ làm rồi.
Tin tức Trường Minh Tông lâm thời thu một đệ t.ử không gây ra chấn động gì, dù sao thời kỳ này cũng không ai để ý tông nào có thu đệ t.ử hay không, tin tức cũng chỉ truyền ra ở nội ngoại môn.
Mộc Trọng Hi không ngờ động tác của Diệp Kiều kia lại nhanh như vậy, mấy ngày trước vừa gặp mặt, bây giờ liền thành sư muội mới của hắn.
Hắn đối với thế giới khác của Diệp Kiều nói không tò mò tự nhiên cũng là giả, thế là thiếu niên giả vờ đi ngang qua đi đến trước mặt Diệp Kiều, ngồi xổm xuống, giống như tán gẫu kéo một câu: “Ngươi đến từ thế giới khác?”
“Sao huynh biết?” Diệp Kiều hỏi ngược lại.
Mộc Trọng Hi ấp a ấp úng nửa ngày, hắn làm sao biết? Đương nhiên là Tạ Sơ Tuyết không làm người trước khi đi dán phù lục sau lưng muội a.
Nhưng lời này hắn nói không nên lời, may mà Diệp Kiều cũng không hỏi, rất tự nhiên cho hắn bậc thang xuống: “Quen biết.”
“Tình cảm hai chúng ta rất tốt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thật sao?” Cảm giác căng thẳng của Mộc Trọng Hi lập tức hoàn toàn biến mất, mắt ‘vụt’ một cái sáng lấp lánh. A, rất giống một con Golden nhiệt tình...
Diệp Kiều: “Thật đó, lúc hai chúng ta lên lớp, thường xuyên trêu cợt thân truyền khác.”
Diệp Kiều ngược lại rất vui lòng chia sẻ với hắn ở chung hàng ngày của hai người, cô và Mộc Trọng Hi thuộc về ngưu tầm ngưu mã tầm mã.
Trước kia sẽ có kiếm tu mấy tông luận bàn huấn luyện, phổ biến vào lúc đó, hai người bọn họ đều là ủ rũ cụp đuôi, dù sao người bình thường cũng rất khó nhiệt tình như lửa đối với loại huấn luyện dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn ch.ó này đi.
Mà lúc thân truyền kiếm tu khác luận bàn, hai người bọn họ ở bên cạnh vui vẻ sờ cá, xem ai rơi xuống hạ phong thì tiện hề hề cho người đó một cước.
Khiến cho hai người thường xuyên đắc tội thân truyền các môn phái lúc huấn luyện, thanh danh cũng có thể nói là tiếng xấu lan xa rồi.
Mộc Trọng Hi: “...”
Hắn căn bản tưởng tượng không ra loại hình ảnh đó, mắt nhịn không được cong cong, mang theo vài phần chân tình thực lòng hoang mang: “Nhưng hai chúng ta như vậy sẽ không bị người khác... mắng sao?”
Thực ra hắn muốn nói, thật sự sẽ không bị đ.á.n.h sao?
Vô duyên vô cớ cho người ta một cước thao tác, thật mẹ nó tiện a.
“Đương nhiên sẽ.” Diệp Kiều rất lạc quan nói cho hắn: “Nhưng huynh không cần quản sự sống c.h.ế.t của người khác, bọn họ mắng chúng ta cũng không sao cả. Hai chúng ta tốt nhất thiên hạ là xong.”
Mộc Trọng Hi: “...”
Mộc Trọng Hi: “...”
Hắn hình như hiểu, tại sao mình lại có quan hệ tốt với cô rồi.
Hóa ra đây là một người lạc quan không sợ hãi gì a?! Cô vui vẻ lên căn bản mặc kệ người khác sống c.h.ế.t?
“Muội ở môn phái nhất định rất được hoan nghênh.”
“Đương nhiên.” Diệp Kiều đắc ý vài giây: “Chính đạo đệ nhất các huynh, thủ tịch Thành Phong Tông, thủ tịch Nguyệt Thanh Tông, ba người đàn ông kia đều thích đuổi theo ta chạy.”
Đương nhiên, đuổi theo chạy ở đây là đuổi theo chạy trên ý nghĩa vật lý, từng người một hận không thể g.i.ế.c cô.
Mộc Trọng Hi hơi kinh ngạc, ngược lại không ngờ ngay cả Diệp Thanh Hàn đều thích đuổi theo cô? Nhưng sư muội được hoan nghênh, hắn cũng mạc danh rất vui vẻ.
“Vậy à. Vậy chúng ta cũng nhất định rất thích muội.”
Diệp Kiều đột ngột bị một cú bóng thẳng đ.á.n.h cho có chút ngốc, cô sờ sờ đầu, kéo dài giọng: “Đúng vậy a.”
Nếu không quen biết, lấy tính cách của Diệp Kiều cô chỉ biết cực đại tránh né những phiền toái này, từ đó lựa chọn sự không liên quan đến mình thì treo lên thật cao, nhưng không còn cách nào, cô bất luận thế nào cũng sẽ nghĩ cách cứu Trường Minh Tông.
Đó là tông môn đầu tiên từ khi cô tới tu chân giới.
“Dù sao sư huynh thế giới khác của muội không ở đây, vậy tiếp theo để ta bảo vệ muội nhé?” Mộc Trọng Hi cười rạng rỡ với cô, hắn không phải loại người sẽ di tình, nhưng nếu khi có người nói cho hắn biết, thực ra thế giới khác, hắn cũng có thể sống rất tốt, hắn sẽ không khống chế được muốn lặng lẽ nghe ngóng tin tức từ cô.