Muốn từ trong dăm ba câu của Diệp Kiều, nhìn trộm được phần ấm áp không thuộc về hắn kia.
Mộc Trọng Hi yên lặng hạ quyết tâm, đã là sư muội của hắn.
Vậy hắn liền nhất định sẽ dốc toàn lực bảo vệ tốt cô.
Không kể hậu quả, không hỏi cái giá phải trả.
Hai bên còn chưa rõ ràng lẫn nhau hạ quyết tâm gì, Diệp Kiều xua xua tay từ biệt hắn, “Đã không có việc gì, vậy ta đi trước?”
Mộc Trọng Hi vẫy vẫy tay với cô.
Tiếp theo, cô nhốt mình trong phòng tròn nửa tháng, chuẩn bị cho cốt truyện g.i.ế.c ch.óc không lâu sau, để đảm bảo vạn vô nhất thất, cô liệt kê bảng biểu, tính toán làm sao g.i.ế.c c.h.ế.t Vân Thước, thông qua thí luyện.
Diệp Kiều phải dùng tốc độ nhanh nhất, thành công đạt tới cảnh giới Độ Kiếp.
Bởi vì thẩm phán giả của cuộc thí luyện này, hiển nhiên không cho cô lựa chọn thứ hai.
Hoặc là cô thành công độ kiếp, hoặc là tất cả mọi người c.h.ế.t.
Nói đi cũng phải nói lại, Diệp Kiều cũng thực sự nghĩ không thông rốt cuộc thẩm phán giả nào trâu bò như vậy, có thể ném cô đến thế giới nguyên tác chi ly phá toái này?!
Có bệnh sao đây không phải là.
Dựa theo cốt truyện nguyên tác phát triển, trong tiểu thuyết Minh Huyền và Tiết Dư tạm thời không có vấn đề gì, hai tên này trong nguyên tác đảm đương một thành viên trong đông đảo l.i.ế.m cẩu hậu cung của Vân Thước, không dễ dàng hết vai như vậy.
C.h.ế.t chỉ có Mộc Trọng Hi và Đại sư huynh.
Đối với Đại sư huynh, ngược lại không cần lo lắng, tu sĩ Thái Thượng Vong Tình bọn họ, tính cách đều khá lạnh nhạt, nghĩ đến chỉ cần lần này Trường Minh Tông không sao, tâm thái huynh ấy không dễ dàng sụp đổ đến mức thật sự tự sát.
Vậy thì còn lại Mộc Trọng Hi cái tên ngốc này.
Hắn là một trong số ít nhân vật thê t.h.ả.m trong tất cả mọi người, không lâu sau, tam giới đại loạn, đại năng các giới, cái gì Ma Tôn tà mị, Kiếm Tiên thanh lãnh, Quỷ Vương yêu nghiệt, toàn bộ tham dự trong đó, vì tranh đoạt Vân Thước phát động một cuộc chiến tranh chưa từng có trong lịch sử, người bình thường tranh giành tình nhân là tình thú, bọn họ những đại năng động một tí giận dữ thây phơi trăm vạn tranh giành tình nhân lên là đòi mạng.
Hậu cung Vân Thước rất nhiều, hậu quả lật xe chính là bị một đám người bức hỏi cô ta rốt cuộc tại sao muốn làm như vậy, Vân Thước trốn sau lưng Mộc Trọng Hi khóc lê hoa đái vũ, “Ta không quen biết các người.”
Thế là Mộc Trọng Hi tin.
Hắn tin! Rồi!
Lúc trước Diệp Kiều nhìn thấy đoạn cốt truyện này hoàn toàn nứt ra rồi.
Cảnh giới hắn tuyệt đối không thấp, Luyện Hư hậu kỳ, cho dù đ.á.n.h không lại bọn họ, nhưng cũng có thể ngăn cản bọn họ.
Nhưng mà một kiếm tu tự hủy đạo tâm, không tìm thấy kiếm ý của mình, căn bản không ngăn được một đám đại năng lửa giận ngút trời oanh tạc điên cuồng.
Vào khoảnh khắc kiếm bị bẻ gãy vỡ vụn, thiếu niên ngẩn ra chốc lát, khẽ nói: “Ta sẽ không để các người đi qua.”
Cuối cùng thiếu niên kiếm tu kia, vì bảo vệ Vân Thước, cuối cùng ôm kiếm mà ngủ, c.h.ế.t cực kỳ nhẹ nhàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diệp Kiều: “...”
Cười c.h.ế.t, những nhân vật lớn kia vì tình tình ái ái quấy đến tu chân giới gà bay ch.ó sủa liên quan gì đến những nhân vật nhỏ bọn họ?
Diệp Kiều dựa ra sau, chống một chân ghế, lắc la lắc lư rơi vào suy tư.
Chỉ cần cho cô một cơ hội độ kiếp, đừng nói Yêu Hoàng đã sớm c.h.ế.t trong tay cô một lần. Ma Tôn đều có thể g.i.ế.c cho bọn họ xem.
Mà tiền đề của tất cả những điều này đều xây dựng trên cơ sở cô có thể thuận lợi xử lý Vân Thước, thông qua thí luyện lần này.
Vì thế, cô phải đảm bảo có người giữ chân đám hộ hoa sứ giả kia của Vân Thước.
Diệp Kiều không suy nghĩ nhiều, liền rất nhanh tìm được ba ứng cử viên thích hợp, Diệp Thanh Hàn, Đại sư huynh, cùng với Tần Hoài.
Ứng cử viên tất nhiên phải là đệ t.ử chính đạo, tam quan bọn họ ít nhất còn coi như chính, cũng sẽ vì sự an ninh của tu chân giới mà cống hiến, chỉ là trong nguyên tác Diệp Thanh Hàn cũng không từng tham dự, đợi hắn tới thì rau kim châm cũng lạnh rồi.
Cũng chỉ có ba người này, có thể ngăn được đoàn hậu cung k.h.ủ.n.g b.ố như vậy của Vân Thước... Đại sư huynh rất dễ nói chuyện. Cầu huynh ấy giúp đỡ không khó.
Trọng điểm là, cô phải nghĩ cách, hẹn hai người khác ra.
Hơn nữa phải lấy danh nghĩa của Đại sư huynh, lấy danh nghĩa của cô chắc chắn là không được, dù sao trong mắt hai thiên chi kiêu t.ử của thế giới này, mình hiện tại cái gì cũng không phải.
Việc cấp bách, còn phải chuẩn bị tốt phù lục, đan d.ư.ợ.c có thể dùng, thuận tiện tranh thủ thời gian tu luyện, thử xem trong thời gian có hạn, có thể đột phá Luyện Hư hay không.
“Nó cứ luôn ở một mình?”
Diệp Kiều liên tiếp nhốt mình tròn một tháng, trừ bỏ ăn cơm ra cô gần như rất ít ra khỏi cửa phòng, Tạ Sơ Tuyết mê hoặc, không hiểu cô một mình ở trong phòng không biết giở trò quỷ gì.
“Đúng vậy.” Mày mắt Mộc Trọng Hi nhẹ nhàng hơn ngày thường vài phần, cong cong khóe môi, “Không biết muội ấy ở bên trong làm gì, nhưng cảm giác rất nghiêm túc.”
“Ha ha.” Tạ Sơ Tuyết cười ngoài da không cười trong thịt.
Diệp Kiều trong một tháng này, thỉnh thoảng vặt ruộng t.h.u.ố.c bên Đan phong một chút, chọc cho phong chủ tức đến giậm chân, chất vấn hắn tìm đâu ra cái tai họa, náo loạn tông môn gà bay ch.ó sủa.
Đồng thời, cô còn vào Chủ phong của hắn, vặt sạch Thiên phẩm phù lục có thể vặt vào túi giới t.ử của cô rồi.
Tạ Sơ Tuyết mỉm cười: “...”
Thiên phẩm phù lục bị cô quét sạch sành sanh, hắn liền chỉ có thể bị ép suốt đêm chong đèn cần cù vẽ bùa.
Nuôi con thật mệt a! Tạ Sơ Tuyết không khỏi ngửa đầu thở dài, hai mắt vô thần, thấp giọng nỉ non: “Trước kia ta nhớ Minh Huyền và Tiết Dư không có phản nghịch như vậy a.”
Khóe miệng Mộc Trọng Hi hơi giật.
Nghĩ thầm. Bọn họ một khi phản nghịch là phải bị người túm lấy nướng than, bọn họ dám phản nghịch sao.
Lần phản nghịch duy nhất thời niên thiếu, vẫn là mấy người bọn họ không chịu nổi tông môn quá nghèo kế hoạch cùng nhau bỏ trốn, sau khi bị Tần Phạn Phạn một đường chạy như điên ngự kiếm bắt về, ăn một trận trúc sun xào thịt của trưởng lão xong, ba người triệt để tự kỷ, từ đó về sau không dám chạy nữa.