Tiểu sư muội coi như tới đúng lúc rồi, Trường Minh Tông lúc này kỷ luật lỏng lẻo nhất, đệ t.ử thân truyền đều không gom đủ, Tạ Sơ Tuyết hoàn toàn dỗ cô như đứa trẻ hư, cơ bản muốn cái gì cho cái đó.
Tạ Sơ Tuyết che mặt, không chỉ là cảm thấy nuôi con khó, trọng điểm là đứa trẻ này, có chút quá khiến người ta nhìn không thấu.
Hắn từ đầu đến cuối đều không nhìn thấu cảnh giới của Diệp Kiều, Mộc Trọng Hi và Chu Hành Vân càng là ngay cả tiểu quỷ này có mấy cân mấy lượng đều thăm dò không ra.
Tạ Sơ Tuyết suy đoán cô có lẽ có cảnh giới Hóa Thần.
Thiếu niên Hóa Thần, đã là rất giỏi rồi.
Nhưng ở thế giới này, nếu chỉ là Hóa Thần kỳ...
Hắn không khỏi hít sâu một hơi. Vậy còn xa mới đủ a, cảnh giới này đặt ở tu chân giới coi như là thiên tài hiếm có, nhưng ở trong một đám quái vật Hợp Thể Độ Kiếp, là sẽ bị coi như tiểu quái thuận tay xoát mất a...
E rằng lúc loạn lên, Tạ Sơ Tuyết còn cần chỉ phái riêng một đệ t.ử bảo vệ cô... Có điều để Hi đi bảo vệ Diệp Kiều ngược lại là lựa chọn không tồi, đỡ cho hắn lại lon ton đi tìm cứu Vân Thước trong nước sôi lửa bỏng, rơi vào kết cục c.h.ế.t sớm.
Quan tâm sư điệt như vậy, hắn quả nhiên là một sư thúc ưu tú. Tạ Sơ Tuyết sờ sờ cằm, suy nghĩ chuyển còn chưa được vài giây, cửa bị gõ nhẹ hai tiếng.
Đệ t.ử nội môn phụ trách quản lý nhà ăn tông môn đi vào, cung kính hơi chắp tay.
Tạ Sơ Tuyết ra hiệu bọn họ có việc cứ nói.
Đệ t.ử kia lập tức oán giận: “Tiểu sư thúc, đệ t.ử đ.á.n.h thu phong ngài mới thu kia, cô ấy thật sự rất biết ăn a. Chỉ thiếu chút nữa ăn hết cơm nhà ăn chúng ta rồi, bát nhà ăn chúng ta đều không đủ dùng, Tạ sư thúc, ngài thật không định quản quản sao?”
Tạ Sơ Tuyết: “...”
Hắn bình tĩnh: “Theo ta được biết, tu sĩ sau khi Trúc Cơ liền đã tích cốc rồi.”
“Đúng vậy, nhưng cô ấy nói, tông môn trước kia của cô ấy ngay cả cơm cũng không được ăn, ch.ó đều bị c.h.ế.t đói, cho nên tới chỗ chúng ta muốn ăn nhiều một chút.”
Tạ Sơ Tuyết: “...”
Hắn thật sâu trầm mặc, không biết đã thở dài mấy hơi rồi.
Thế giới này thực ra cũng không nhất định cần đứa trẻ hư tới cứu không phải sao?
Đệ t.ử hắn mang ngoại trừ thích Vân Thước ra, lúc bình thường vẫn là rất bớt lo, ít nhất sẽ không vặt ruộng t.h.u.ố.c của trưởng lão.
Mà Diệp Kiều con gấu con này, cô chỉ biết thêm phiền.
Tạ Sơ Tuyết mấy ngày nay giúp cô thu dọn tàn cuộc mệt muốn c.h.ế.t, xua xua tay thuận miệng qua loa: “Thật sự không được, ngươi lấy cái chậu lớn đưa cơm cho nó đi.”
Chu Hành Vân ở một bên nghe xong chốc lát, cảm thấy cái này không được.
Tốt xấu gì cũng là sư muội.
Thế là huynh ấy đi nấu cơm...
Bên kia Diệp Kiều ôm hộp cơm cảm động vài giây, hóa ra Đại sư huynh mới là nam mụ mụ tốt nhất trên thế giới.
Cũng không phải cô cố ý muốn ăn sạch nhà ăn, cô đang vẽ bùa, thử xem có thể ở cảnh giới Hóa Thần, vẽ ra Thiên phẩm phù lục Luyện Hư trở lên mới có thể vẽ hay không.
Liên tiếp mười mấy ngày thất bại, dẫn đến thức hải cô tiêu hao cực lớn, thường xuyên bên bờ vực khô kiệt, lại không được bổ sung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thức hải tiêu hao sạch, loại cảm giác trống rỗng phảng phất linh hồn thiếu mất một miếng kia, nếu nghị lực không kiên định dễ bị điên.
Thông thường vào lúc này cô liền thích ăn cơm để dời đi sự chú ý.
Diệp Kiều lùa cơm, cô một mình ở trong phòng tròn một tháng, mắt thấy khoảng cách thời gian cốt truyện g.i.ế.c ch.óc càng ngày càng gần, còn không liên hệ mấy người giúp đỡ thì không kịp nữa rồi.
Thế là cô buông bát trước tiên nhanh ch.óng túm lấy Đại sư huynh tới đưa cơm, ngẩng đầu, lộ ra một nụ cười ngoan ngoãn, “Đại sư huynh, ta có một nhiệm vụ giải cứu thế giới, có thể nói chuyện không?”
Chu Hành Vân: “Được...” Thật đáng yêu a.
Quả nhiên sư muội không giống với đám sư đệ người rừng kia của huynh ấy.
“Vậy ta mượn ngọc giản của huynh dùng một chút trước?”
Diệp Kiều thấy có hi vọng, rèn sắt khi còn nóng hỏi.
Chu Hành Vân không lên tiếng, ngọc giản thuộc về đồ vật rất riêng tư rồi, nói chung không có tu sĩ nào sẽ lựa chọn cho mượn ra ngoài.
Diệp Kiều chớp mắt, thuận miệng nói hươu nói vượn, nhìn chằm chằm huynh ấy: “Đại sư huynh, không dối gạt huynh nói, hai chúng ta trước kia chính là tốt nhất thiên hạ nha.”
Cô phát hiện mỗi người đều rất ăn bộ này.
Chu Hành Vân nhìn qua ngẩn ra chốc lát, lại phun ra một chữ: “Được.”
Đáng yêu.
Huynh ấy nghĩ.
Bên kia, Diệp Kiều lấy được ngọc giản tâm mãn ý túc quay đầu cân nhắc kế hoạch giải cứu của mình.
Cô cần mời Diệp Thanh Hàn, Tần Hoài, tới ngăn chặn một chút những tu sĩ Luyện Hư thậm chí Hợp Thể kỳ kia.
Trong tất cả thân truyền, ba người bọn họ cảnh giới c.ắ.n nhau c.h.ặ.t nhất, gần như đều ở Luyện Hư đỉnh phong trên dưới.
Tuy rằng Mộc Trọng Hi cũng mạnh, chỉ là hắn trong tiểu thuyết chính là logout trong cuộc đại loạn này, cô phải trông chừng hắn thật c.h.ặ.t, tránh để hắn đi giúp Vân Thước, dù sao cái giúp đỡ này giúp xong hắn liền c.h.ế.t a!
Nhân vật đại diện phái hành động Diệp Kiều, sau khi lấy được ngọc giản của Đại sư huynh, phân biệt gửi tin nhắn cho Tần Hoài và Diệp Thanh Hàn.
Đầu tiên, cô biết rõ một điểm, đệ t.ử Trường Minh Tông và đệ t.ử Vấn Kiếm Tông cơ bản sẽ không có liên hệ.
Dưới tình huống năm môn phái đối lập, đệ t.ử bình thường thì cũng thôi, giữa thân truyền bị người ta biết nhất định sẽ bị nghị luận.
Nhất là năm tông của thế giới này quan hệ cực kỳ căng thẳng, hai thân truyền nếu đêm khuya nói chuyện chính sự, bị phát hiện rất dễ dàng lấy đó làm văn, nói nghi ngờ bọn họ lén lút mưu đồ âm mưu gì đó.
Nội bộ các tông cũng đều không sạch sẽ, có đôi khi tin tức ngọc giản cũng rất dễ dàng bị truyền ra, dưới tình huống không xác định tông môn nào có nội gián, vẫn là cẩn thận một chút là hơn.
Thế là suy trước tính sau, Diệp Kiều nghĩ đến một câu rất có chiều sâu, hơn nữa sẽ không bị người ta phát hiện bọn họ thương nghị yếu sự phương thức hỏi thăm.
Để đỡ phiền phức, Diệp Kiều copy paste, liên tiếp gửi tin nhắn hàng loạt cho Tần Hoài và Diệp Thanh Hàn.
“Xong rồi.” Diệp Kiều gửi xong, đưa ngọc giản cho Đại sư huynh.