Cái này khảo nghiệm sự phối hợp giữa hai bên cực kỳ.
Dùng tốt chẳng kém gì tấm khiên.
Mấy chiêu liên tiếp đều đ.á.n.h vào không khí, Vân Thước sắp điên rồi: Trọng tài! Bọn họ gian lận!
Trọng tài cũng nhìn đến ngây người, hoàn hồn lại, giọng nói lạnh xuống: Người của Trường Minh Tông, cấm giúp đỡ gian lận, nghe thấy không?
Ê ê ê, cái gì gọi là giúp đỡ gian lận. Giọng Mộc Trọng Hi hét còn to hơn cả ông ta: Chúng ta chỉ ném cái lò luyện đan chơi chơi thôi mà, làm sao nào...
Diệp Kiều cũng bắt đầu màn ngụy biện của mình: Trọng tài, ta có một câu hỏi.
Trọng tài lười nói lý lẽ với cái tên đầu gỗ Mộc Trọng Hi này, nhìn về phía Diệp Kiều: Ngươi nói đi.
Lò luyện đan là của ai?
Của Tiết Dư.
Tiết Dư là gì?
Đan tu a.
Diệp Kiều: Đan tu có phải là không được phép tham gia thi đấu Phù tu không? Ví dụ như ta... Cô nàng thử lấy ví dụ: Ta cũng là một Đan tu đứng đắn.
Nghĩ đến mấy loại đan d.ư.ợ.c khó ngửi của cô, lại nhìn cái vẻ mở miệng ra là đứng đắn của cô, khóe miệng trọng tài giật giật, gật đầu: Không sai, Đan tu không được phép tham gia, đa tu cũng không được phép báo danh nhiều môn.
Nhưng đây không phải là lý do để các ngươi gian lận! Giọng ông ta đột ngột tăng lớn.
Giọng Diệp Kiều vang lên cùng lúc với ông ta: Thế không phải là xong rồi sao? Huynh ấy đâu có tham gia thi đấu, cũng không có lên sân, huynh ấy chỉ ném cái lò luyện đan thôi mà.
Trọng tài: Cái này thuộc về sự trợ giúp từ bên ngoài!
Diệp Kiều tiếp tục ngụy biện: Kiếm tu đều có thể dùng ngự kiếm, vậy Đan tu chúng ta, ngự cái lò luyện đan thì làm sao? Chúng ta không có giúp huynh ấy a, chỉ là Tiết Dư đang ngự lò luyện đan thôi mà, ồ ồ, nếu ông cũng muốn xem, bây giờ ta cũng có thể biểu diễn cho ông xem một màn, không trung ngự lò luyện đan, thế nào? Rất hợp lý đúng không.? Hợp lý cái con khỉ nhà ngươi ấy.
Mắt thấy Diệp Kiều thật sự cũng định lôi cái lò luyện đan của cô ra, trọng tài vội vàng ngăn cản cô lại, đùa gì vậy, một cái lò luyện đan bay loạn xạ đã đủ ma tính rồi, thêm một cái nữa thì còn ra thể thống gì.
Cái lò luyện đan này cũng không tấn công người, càng không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho Vân Thước. Tiết Dư mặt không đổi sắc: Trọng tài, ông đây là kỳ thị. Ông xem ông đã kỳ thị cái lò luyện đan của ta thành ra cái dạng gì rồi kìa.
Hắn vừa nói vừa điều khiển lò luyện đan lắc lư.
Trọng tài:... Mẹ nó chứ, ai kỳ thị lò luyện đan của ngươi?
Cái tên Tiết Dư này cứ thích chơi trò đạo đức giả, trọng tài bị nghẹn lời một lúc, Mau thu về!
Tiết Dư cười một cái, không nhây nữa, thu lò luyện đan về, đây là bọn họ đã bàn bạc từ sớm, chỉ cần câu giờ là đủ rồi.
Cho Minh Huyền chút thời gian, để hắn bố trận.
Có lò luyện đan làm bia đỡ đạn, Vân Thước bị câu giờ một khoảng thời gian rất dài, đợi đến khi cô ta phát hiện không ổn thì đã muộn.
Bóng dáng thiếu niên lần nữa biến mất, tấm phù lục phiếm vân vàng đồng thời dán lên người Vân Thước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vân Thước bắt được vị trí của hắn, sải bước, một kiếm đưa tới, Kim Cương Phù ở giữa hai bên hóa thành tro bụi.
Cắn câu rồi. Mắt Minh Huyền cong lên, đột nhiên lui về phía sau, trận pháp khởi động, năm vị trí sáng lên phù quang, trận pháp công kích kết thành, mấy luồng công kích b.ắ.n ra, đ.á.n.h lên người Vân Thước, cô ta theo bản năng đốt Kim Cương Phù muốn chống cự.
Minh Ý xem thi đấu ngồi cùng bọn họ, im lặng một chút: Ly Hỏa Trận.
Một trong những trận pháp của Bát Đại Gia chúng ta, Minh Huyền là cực phẩm Hỏa linh căn.
Hiệu quả lại càng rõ rệt hơn.
Khoảnh khắc trận pháp kết thành, trong tay Vân Thước ngưng tụ dòng nước muốn dập tắt ngọn lửa bốc lên xung quanh, cô ta chỉ cảm thấy mặt bị nướng đau rát, phảng phất như trên người không ngừng nứt nẻ, nóng như bốc hơi.
Ngọn lửa lan tràn, phợp trời lấp đất nện xuống người cô ta, nước trong tay Vân Thước vừa mới ngưng tụ.
Thuận thế cháy lên trên quần áo cô ta.
Trong khoảnh khắc bùng cháy, trên người cô ta là tông phục, ngọn lửa chỉ có thể thiêu đốt lớp ngoài, Vân Thước thở phào nhẹ nhõm, nhưng khuôn mặt lại không thể chống đỡ nổi, ngọn lửa đâu phải là kiếm có thể đỡ được?
Đây chính là chỗ ghê tởm của Phù tu, một khi trận pháp kết thành, trừ khi là mạnh đến mức thái quá, bằng không chẳng những không phá được, ngược lại sẽ bị vây c.h.ế.t.
Nhìn thấy Vân Thước bị ép đến liên tục bại lui, Diệp Kiều lập tức đứng dậy, nói: Nhị sư huynh, đạp cô ta!
Đạp vào mặt cô ta ấy. Mộc Trọng Hi thấy cục diện đảo ngược, bắt đầu sủa tiếng người: Nhanh lên nhanh lên, cô ta lại dám muốn động thủ với khuôn mặt phong lưu phóng khoáng của huynh, thúc có thể nhịn nhưng tẩu tẩu cũng không thể nhịn a.
Từng người một xem náo nhiệt không chê chuyện lớn mà châm ngòi thổi gió.
Minh Huyền thấy thế thật sự đạp, chẳng những đạp, đạp xong hắn còn ác liệt nghiền một cái, một cước dứt khoát đá cô ta xuống dưới.
Vân Thước cả người trên dưới bị thiêu đến không nhìn ra hình dạng, cô ta trừng trừng nhìn Minh Huyền, chưa từng mất mặt lớn như vậy, nhất là trong tình huống một đường liên thắng, đột nhiên bị đ.á.n.h xuống, còn bị đạp vào mặt.
Sao ngươi có thể làm như vậy. Cô ta tức đến mức n.g.ự.c phập phồng, môi dưới suýt chút nữa c.ắ.n ra m.á.u, chưa từng thấy có ai thi đấu mà đạp vào mặt người ta cả.
Ngươi quản ta làm thế nào? Minh Huyền cười nhạo: Ngươi thua rồi.
Không ai nói cho ngươi biết, phải chú ý nhiều hơn đến vị trí của Phù tu sao?
Hắn ở đó nhảy lên nhảy xuống nửa ngày, Vân Thước cứ như g.i.ế.c đến điên rồi chuyên chọn những chỗ hắn không tránh được mà đ.â.m, chiêu nào cũng chí mạng, đâu có nửa điểm lưu ý đến thủ thế lặng lẽ kết trận trên đầu ngón tay Minh Huyền.
Uổng cho cô ta còn là một Phù tu, ngay cả chút thường thức này cũng không có.
Khóe môi Minh Huyền nhếch lên: Lần sau chú ý, không được tái phạm nữa nha.
Cực kỳ gợi đòn.
Vân Ngân dạy đệ t.ử kiểu gì vậy?
Uổng cho bọn họ còn là đại tông môn Phù tu chính thống, thân truyền nhà mình đều cái đức hạnh này, còn mặt mũi nào tự xưng chính thống.
Tống Hàn Thanh từng dặn dò Vân Thước, khi đối chiến với người bố trận phải chú ý lưu ý nhiều hơn đến thủ thế của đối phương cũng như những chỗ không thích hợp xung quanh.