Nhưng không đỡ được việc cô ta bắt đầu học Diệp Kiều chơi mấy thao tác lầy lội a, dùng kiếm đơn đấu với Phù tu, một đường liên thắng đến vòng thứ ba.
Tống Hàn Thanh xem trận đấu của cô ta, cuối cùng lựa chọn im lặng.
Được rồi, Kiếm tu khiêu chiến Phù tu, vậy thì đúng là như thái rau, ai cũng không ngờ tới, Vân Thước sẽ đụng phải người của Trường Minh Tông sớm như vậy.
Xin hỏi luận về chơi thao tác lầy lội ai lầy qua được Trường Minh Tông.
Tống Hàn Thanh đến đây là muốn xem Minh Huyền, hai người đều là Phù tu, chung kết sớm muộn gì cũng sẽ đụng độ, quan sát nhiều hơn tổng sẽ không sai, chỉ là hắn đến không đúng lúc lắm, vừa vặn là cảnh tượng Vân Thước bị Minh Huyền một cước đá xuống.
Nước mắt Vân Thước lập tức trào ra: Đại sư huynh.
Thua thì thua thôi. Tống Hàn Thanh không cho là đúng: Đây cũng không phải là thi đấu top 10. Cùng lắm là thua chút điểm tích lũy, cô ta tìm thêm vài Phù tu nữa là có thể cày lên được.
Vân Thước c.ắ.n môi, trong mắt phiếm sự oán hận: Không giống nhau. Cái đó không giống nhau, thua Trường Minh Tông, chuyện này đối với cô ta mà nói đả kích quá nặng nề, nhất là, Minh Huyền sao dám đạp vào mặt cô ta?!
Lần này Tống Hàn Thanh lười an ủi cô ta rồi, thua thì là thua chứ còn làm thế nào được nữa, dù sao người thua cũng không phải là mình, Tống Hàn Thanh lại không có phẩm chất cao thượng đi an ủi người khác...
Cấm Đan tu can thiệp bên ngoài sân thi đấu, nhất là nấu mấy loại đan d.ư.ợ.c khó ngửi.
Cấm thi đấu Phù tu xuất hiện lò luyện đan! Ồ không, cấm bất kỳ vật phẩm ngoại lai nào tiến vào trong sân!
Ban tổ chức là Diệp gia, bọn họ bổ sung liên tiếp mấy quy tắc, thuận tiện sai người đi báo cho những thân truyền kia biết quy tắc mới thêm vào, nhất là Trường Minh Tông!
Còn nữa không?
Ông ta thuận khí, phất phất tay: Đợi Trường Minh Tông thi xong, ta lại nghĩ xem còn phải cấm thêm cái gì nữa.
Không ngờ tới a không ngờ tới, đám người này, quả thực phòng không thắng phòng!
Lỗ hổng quy tắc chui thế nào, để cho đám người này chơi đến hiểu rõ ràng rồi.
Bên kia từ trên đài thi đấu đi xuống, Minh Huyền nhíu nhíu mày, đi về phía sau: Cái cô Vân Thước kia, tâm lý cô ta biến thái rồi à, cầm kiếm một lời không hợp là đ.â.m ta.
Ta đã nói rồi. Tiết Dư: Bảo các huynh cẩn thận cô ta, cô ta thật sự rất ghét chúng ta.
Dừng một chút, mắt hắn khẽ chớp, lộ ra chút suy tư lác đác: Chính xác mà nói là hận?
Chữ hận này dùng rất khéo léo, Mộc Trọng Hi trước đó không để ý lắm, ghét nữa thì có thể làm gì? Tống Hàn Thanh vẫn luôn rất ghét bọn họ, nhưng chính là không xử được bọn họ.
Thù lớn bao nhiêu nha, ra tay độc ác như vậy. Người khác nhìn không ra, mấy Kiếm tu nhìn rõ mồn một, mức độ chiêu nào cũng muốn lấy mạng người.
Mộc Trọng Hi có chút buồn bực: Khi nào Nguyệt Thanh Tông mới có thể đuổi cô ta ra ngoài.
Trừ khi tìm được cực phẩm linh căn tiếp theo. Bằng không thì còn lâu.
Thi đấu bên phía Minh Huyền kết thúc, bên phía Kiếm tu về cơ bản không có gì đáng xem.
Top 10 thân truyền đã định trước rồi.
Tán tu tương đương với là đưa đồ ăn.
Vào top 10 là chắc chắn rồi.
Trọng điểm là xếp hạng sau top 10.
Tiết Dư lẩm bẩm một mình: Đến hiện tại ngoại trừ Minh Huyền xui xẻo đụng phải Vân Thước ra, mấy thân truyền khác tạm thời chưa có cơ hội chạm mặt nhau đâu...
Ngày hôm sau.
Tiết Dư nhìn thấy thứ tự xếp hạng bốc thăm, đổi giọng: Được rồi, ta thu hồi câu ngoại trừ Minh Huyền xui xẻo một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bên trên viết rõ ràng là 15.
Mấy người thấy thế vội vàng đi bới bảng điểm tích lũy, số 15 là ai?
Diệp Thanh Hàn.
Nói xong câu này, không khí phảng phất đều đông cứng vài giây.
Đại sư huynh và Diệp Thanh Hàn đụng độ rồi?
Hai người bọn họ? Vậy sân thi đấu chẳng phải bị đ.á.n.h cho nát bét sao.
Hai người có mặt đều rất kích động, người trong cuộc ngược lại rất bình tĩnh, Chu Hành Vân nghĩ nghĩ: Đánh được thì đ.á.n.h, đ.á.n.h không lại thì đi.
Dù sao đ.á.n.h không lại hắn liền nhận thua.
Tiết Dư: Đại sư huynh Kim Đan đỉnh phong, Diệp Thanh Hàn Nguyên Anh kỳ, kém một cảnh giới. Có điều...
Theo lý mà nói, Diệp Thanh Hàn trước đó đã cùng cảnh giới với Chu Hành Vân, nếu nỗ lực một chút, Đại sư huynh cũng có thể đột phá Nguyên Anh kỳ.
Hắn chỉ là lười.
Đơn thuần không muốn cưỡng ép đột phá.
Vẫn luôn chậm chạp kéo dài tới bây giờ.
Mộc Trọng Hi oán thầm: Tay thối của con người ta sao có thể tệ đến mức độ này?
Vốn tưởng rằng gặp phải toàn là Kim Đan kỳ đã đủ xui xẻo rồi, kết quả còn chưa tới chung kết đã đụng độ sớm với Diệp Thanh Hàn.
Bên kia Diệp Kiều đang cùng Minh Huyền nghiên cứu phù lục mới.
Hiệu quả phòng ngự của Kim Cương Phù không cần bàn cãi, có thể đỡ được bất kỳ công kích nào, nhưng vẽ ra rất tốn thời gian và tinh lực.
Minh Huyền đầu ngón tay chấm chút nước, vẽ phù văn lên bàn gỗ: Có một loại phù lục, gọi là Khốn Thuẫn Phù nghe nói dùng rất tốt.
Chúng ta có thể vẽ thử xem hiệu quả.
Diệp Kiều lần đầu tiên nghe nói loại phù phòng ngự này, cô hồ nghi: Huynh tự sáng tạo à?
Không không không.
Một trong bốn loại phù lục sở trường của Minh gia chúng ta. Hắn lơ đãng đưa ra lời mời: Cùng nhau vẽ thử xem sao, hiệu quả tốt lắm.
Diệp Kiều:... Phù lục đặc thù của nhà mình đều có thể dạy cho người ngoài, huynh đúng là con trai ngoan của Minh gia a.
Dù sao Minh gia cũng là thế gia ngàn năm, nội tình thâm hậu, phù lục hắn biết còn nhiều hơn người khác rất nhiều, thiếu niên xoay xoay b.út lông sói trong tay, dứt khoát hạ b.út, vừa vẽ vừa lầm bầm lầu bầu: Loại phù lục này bình thường là dùng để ngăn cản công kích rất mạnh mới dùng đến.
Hơn nữa loại phù lục cao cấp này rất dễ thất bại.
Trước đây ta không dám thử. Bởi vì vẫn luôn cảm thấy không bằng các Phù tu khác. Nhất là Phù tu của Nguyệt Thanh Tông.
Diệp Kiều thấy thế cổ vũ hắn: Sao có thể chứ? Bọn họ sao có thể xứng so với huynh. Chúng ta chính là hạng nhất.
Minh Huyền lên tinh thần: Không sai, chúng ta chính là hạng nhất.
Hai Phù tu cổ vũ tâng bốc lẫn nhau, nửa đêm tụ lại một chỗ bắt đầu vẽ bùa.