Diệp Kiều chậm rãi bổ sung một câu: Lúc đó b.út lông ta dùng đều bị tòe ngòi.
Ngoài sân cười điên rồi.
Muội đúng là biết bổ d.a.o a Diệp Kiều Kiều.
Mặt trưởng lão Nguyệt Thanh Tông đều giật giật, kiên trì giải thích: Vậy ngươi nhất định vẽ rất lâu đi.
Diệp Kiều chống cằm, mỉm cười: Phía đông không sáng phía tây sáng, Tống Hàn Thanh thế nào ta thế ấy.?
Tống Hàn Thanh thế nào a?
Trưởng lão Nguyệt Thanh Tông theo bản năng nhìn thoáng qua đại đệ t.ử nhà mình, Tống Hàn Thanh đang một nét vẽ bùa vẽ nhanh như bay, tốc độ vèo vèo vèo kia, khiến những người khác nhìn cũng là kinh thán liên tục.
Muốn viết một nam chính, nhưng chưa nghĩ xong a a a ~~ Rất nhiều người tại sao không thích nam chính nha QAQ
Tốc độ Tống Hàn Thanh quá nhanh, tỷ lệ thành công gần như trăm phần trăm, trưởng lão Nguyệt Thanh Tông nhìn nhất thời nhập thần, sau đó không nhịn được vỗ tay: Tốt, đây mới là trình độ thiên tài Nguyệt Thanh Tông chúng ta nên có!
Ông ta đã nói mà, Nguyệt Thanh Tông bọn họ tốt xấu gì cũng là nơi tụ tập Phù tu của tu chân giới, sao có thể xuất hiện tình huống có thân truyền vẽ xong rồi tự cháy chứ.
Mộc Trọng Hi bổ sung: Một nét một cái nha, sau khi thành công thiên đạo chúc phúc rơi trên phù lục của muội ấy rồi.
Diệp Kiều lười biếng cũng đáp một câu: Tấm bùa đó của ta đến giờ không nỡ dùng, ông muốn xem không?
Phù thiên đạo chúc phúc nghe nói rất đáng tiền, cô không nỡ.
Bộ mặt trưởng lão Nguyệt Thanh Tông trong khoảnh khắc thay đổi, ông ta không biết xấu hổ nói: Vậy chúng ta cùng nhau xem xem? Ông ta còn chưa từng thấy phù lục được thiên đạo chúc phúc trông thế nào đâu.
Diệp Kiều cũng hào phóng, ném tấm phù lục kia cho ông ta xem rồi.
Cô còn thật sự không c.h.é.m gió, quả thực là thiên đạo chúc phúc, dưới góc phù lục một chút vân vàng, mắt trưởng lão Nguyệt Thanh Tông trong nháy mắt sáng lên, đồ tốt a, giữ lại còn có thể cho những hậu bối chưa từng thấy thiên đạo chúc phúc tăng trưởng tầm mắt.
Ông ta l.i.ế.m mặt hỏi: Diệp Kiều, tấm phù lục này của ngươi, có thể cho ta không?
Có thể. Diệp Kiều ngược lại không ngờ tới còn có tác dụng này, nhưng cô giữ lại thực ra cũng chẳng có tác dụng gì, có oan đại đầu muốn mua, vậy đừng hỏi, hỏi tự nhiên là bán, cô giơ ra một ngón tay, bình tĩnh mở miệng: Mười vạn thượng phẩm linh thạch khởi điểm.
Được. Đối phương một lời đáp ứng luôn.
Diệp Kiều trong nháy mắt liền hiểu, mình đây là đòi ít rồi.
Cô phất phất tay, Còn có ai muốn không?
Ta có thể vẽ tại hiện trường.
Cảnh tượng cô và Minh Huyền vẽ bùa dưới thiên lôi được chúc phúc rõ mồn một trước mắt, vốn dĩ có người ngại hỏi cô bán hay không, dù sao Ngũ Tông ai còn thiếu linh thạch a, không ngờ tới Diệp Kiều chủ động mở miệng rồi.
Muốn muốn muốn. Phù Diệp Kiều vẽ ai không muốn, đừng quản hiệu quả thế nào, cô chính là được thiên đạo chúc phúc qua, mua về còn có thể c.h.é.m gió với người ta đấy.
Nhanh nhanh nhanh, có việc làm rồi.
Nghe thấy có tiền để lấy, Diệp Kiều dứt khoát bới ra giấy bùa, ngay cả bàn cũng lười tìm, trực tiếp nằm bò trên mặt đất vẽ, thật đúng là ứng với câu nói kia, Tống Hàn Thanh thế nào, cô thế ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tốc độ hai người nhấc tay hạ b.út nhanh như bay, khiến một đám người cũng không biết nhìn bên nào cho tốt.
Các người cứ thế mua rồi? Ngộ nhỡ hiệu quả không tốt thì làm sao.
Ngốc a ngươi, cho dù hiệu quả không tốt, cướp về cầm sưu tầm cũng tốt mà.
Đúng đúng đúng, vẫn là ngươi thông minh. Đối phương bừng tỉnh đại ngộ, có hiệu quả tự nhiên là tốt, không có hiệu quả cũng không sao, coi như mua về sưu tầm rồi.
Có Diệp Kiều ở phía trước, nhất thời không có quá nhiều người để ý tình hình bên phía Vân Thước, cô ta sốt ruột muốn c.h.ế.t, thiên sinh không khống chế được muốn đi xem tình hình của Diệp Kiều, tâm thái đều có chút không vững, Tống Hàn Thanh phát giác được khí tức cô ta rối loạn, không nhịn được nhắc nhở: Ngươi bình tĩnh chút.
Hắn thật sự sợ cô ta tẩu hỏa nhập ma a.
Có điều Diệp Kiều quả thực... có chút thái quá rồi.
Nhà ai thi đấu Phù tu, cô ta ở đó vẽ bùa a.
Có Diệp Kiều ở đó, những người khác ít nhiều đều không nhịn được đi liếc hai lần, sau đó bị đả kích cúi đầu xuống, an ủi bản thân Cô ấy là thiên tài cô ấy là thiên tài.
Vân Thước vẽ không ra tâm thái bị làm cho có chút vỡ rồi.
Người xung quanh cũng không biết đang nghị luận cái gì, Vân Thước luôn cảm thấy là đang cười nhạo mình.
Vẽ bùa phải nín thở ngưng thần, tâm bình khí hòa, Vân Thước vốn dĩ đã vẽ không ra, bị Diệp Kiều làm như vậy, con người này đều phế rồi, ngón tay run rẩy một lát, nắm c.h.ặ.t b.út lông sói, còn chưa đợi cô ta vẽ xong, các Phù tu khác đều đã kết thúc rồi.
Lại nhìn các tông chủ các tông vây xem ở phía trên, nhất là Vân Ngân, đối phương chê mất mặt, sớm đã tìm một nơi không ai chú ý chạy rồi.
Trưởng lão Nguyệt Thanh Tông còn đang l.i.ế.m mặt đòi phù lục với Diệp Kiều.
Vẽ bùa vừa kết thúc, dẫn đầu bị vây quanh chính là lấy Tống Hàn Thanh Minh Huyền cầm đầu, mấy Phù tu biểu hiện đặc biệt nổi bật, lúc Minh Huyền từ trong đám người chen vào liền nhìn thấy Tiểu sư muội nhà mình còn đang vẽ ở đó.
Hắn vươn tay túm cô ra, Đừng vẽ nữa, kết thúc cả rồi.
Diệp Kiều bán ra không ít phù lục, cô biết điểm dừng thì dừng, thong dong chuẩn bị chạy trốn,
Thi đấu là Phù tu, chiếm hết nổi bật lại là Diệp Kiều.
Nguyệt Thanh Tông có tâm muốn c.h.ế.t cũng có rồi, mất mặt là Vân Thước, kết quả cuối cùng toàn trường chú mục là Diệp Kiều.
Ước chừng Nguyệt Thanh Tông còn phải cảm tạ Diệp Kiều một chút đã che giấu bớt sự mất mặt xấu hổ của Nguyệt Thanh Tông.
Tốt xấu gì cũng là tông môn đỉnh tiêm của một mạch Phù tu, thân truyền liền thế này?
Vân Thước có thể nói là dựa vào sức một mình kéo thấp phong bình của Nguyệt Thanh Tông, vốn dĩ mấy năm nay bởi vì hoành hành bá đạo làm cho không ra sao, bây giờ phong bình càng kém hơn rồi.
Tại sao vẽ không ra, Vân Thước nói thế nào cũng là một thiếu nữ thiên tài chỉ đứng sau Diệp Kiều a.
Thiên đạo chúc phúc rơi rồi lại tan. Tại sao chứ?
Tại sao chứ?