Vân Thước cũng muốn hỏi.
Cô ta luống cuống bóp c.h.ặ.t mặt dây chuyền trong tay, hít sâu một hơi, cô ta vẫn luôn được thiên đạo thiên vị, điểm này không cần nghi ngờ, nhưng trong đó không biết xảy ra sự cố gì, vậy mà biến thành cái dạng này.
Mấy ngày nay nghị luận ầm ĩ, ra cửa đều phải chịu sự chú mục của người ta, khác với sự hâm mộ trước kia, mà là trào phúng.
Xếp hạng bảng Phù tu định ra rồi, dựa theo trình độ vẽ bùa cuối cùng làm một cái định bảng, Tống Hàn Thanh thứ nhất, Minh Huyền thứ hai, cô ta hạng ch.ót.
Tô Trọc thuận miệng an ủi: Diệp Kiều sư tỷ hình như cũng là hạng ch.ót.
Cô ta địa vị gì, ngươi thân phận gì? Nhân lúc còn chưa định ra đối thủ, ngươi nên làm là nâng cao một chút trình độ vẽ bùa.
Tống Hàn Thanh từng lưu ý tình hình lúc đó của Vân Thước.
Tiến bộ rồi, nhưng thực sự không nhiều.
Tô Trọc hiếm thấy gật gật đầu, Tiểu sư muội quả thực nên nỗ lực một chút rồi. Dù sao top 10 ý nghĩa tượng trưng cho thực lực, những người kia cũng sẽ chỉ nhớ kỹ hạng nhất và hạng ch.ót.
Đánh c.h.ế.t cũng không thể làm đếm ngược a.
Sắc mặt Vân Thước trắng bệch, giật giật khóe môi, Không có cách nào khác sao? Dùng phù lục của mình chiến đấu, đối với cô ta mà nói quá khó rồi.
Tô Trọc lắc đầu, Cái này thật sự không có cách nào. Phù lục một khi nộp lên, cách vẽ và phù văn đều sẽ bị những trưởng lão kia nhớ kỹ, dùng người khác vẽ hoặc là mua đều không được.
Nguyệt Thanh Tông làm trò cười lớn, làm tông môn chủ Phù tu thân truyền vậy mà chỉ vẽ thành công một cái, nửa đường còn tự cháy, dẫn đến bên ngoài coi như đề tài câu chuyện thao thao bất tuyệt nghị luận mấy ngày, nhưng rất nhanh các tu sĩ lại bị một tin tức khác thu hút.
Viện lạc Trường Minh Tông.
Ta đ.á.n.h Tần Hoài? Mộc Trọng Hi nhảy dựng lên: Có nhầm không vậy.
Thứ tự bốc thăm vòng đầu tiên của các Kiếm tu tuyệt đối là một trong những điểm khiến mọi người tò mò, thi đấu Kiếm tu dựa vào trước, Mộc Trọng Hi sau khi bốc thăm xong, nghe ngóng một chút đối thủ là ai xong hắn nằm vật xuống đất. Chỉ cảm thấy nhân sinh trở nên một mảnh u ám.
Cái tên Tần Hoài kia, Kim Đan hậu kỳ. Mộc Trọng Hi lật người, ngồi dậy: Hắn hình như còn có bài tẩy trong tay đi? Ta lấy cái gì đ.á.n.h với hắn.
Huynh cũng là Kim Đan hậu kỳ, có gì không thể đ.á.n.h. Diệp Kiều vỗ vỗ vai hắn, Đàn ông, chính là phải kiên cường.
Mấy ngày nay đều không nhàn rỗi, Diệp Kiều và Minh Huyền phải thi đấu, phù lục đều tích cóp một đống lớn, đang sầu không biết cho ai đây, Mộc Trọng Hi thi đấu ở phía trước bọn họ, liền một mạch nhét vào tay hắn rồi.
Các trưởng lão tông chủ các đại môn phái đặc biệt coi trọng thi đấu top 10, Đoàn Dự đều hiếm thấy tới một chuyến, an ủi Mộc Trọng Hi, thuận tiện mang cho bọn họ một tin tức tới.
Ta nghe ngóng rồi.
Là tổ sư Thành Phong Tông rèn đúc, một thanh linh kiếm. Tên gọi Thanh Phong.
Loại kiếm hiện thế trên trăm năm này bên trong nhất định có kiếm linh, linh kiếm một khi sinh ra linh trí nhưng là tồn tại cực kỳ phiền phức.
Càng đừng nói, linh kiếm tổ sư gia Khí tu rèn đúc, ở sân thi đấu có thể nói là người cản g.i.ế.c người. Nổi bật không hai.
Diệp Kiều chống cằm, Cái Thanh Phong Kiếm này, và công pháp chúng ta có quan hệ gì không?
Thanh Phong Quyết và Thanh Phong Kiếm, thứ đồ chơi này sao không phải là trấn tông chi bảo của Trường Minh Tông bọn họ.
Cái đó thì không có quan hệ gì. Đoàn Dự phất phất tay, Đều là lấy tốc độ làm chủ mà thôi. Tần Hoài là Phong linh căn, và Thanh Phong Kiếm vừa khéo phối cùng nhau. Đánh được thì đ.á.n.h, đ.á.n.h thắng thì trâu bò, đ.á.n.h thua cũng không lỗ.
Dù sao cái tên Tần Hoài kia là một kẻ tàn nhẫn.
Mộc Trọng Hi lung tung gật gật đầu, nghĩ đến Thanh Phong Kiếm trong tay Tần Hoài, hắn ít nhiều vẫn là không có tự tin, thiếu niên lầm bầm lầu bầu hai câu, Nhưng ngộ nhỡ bị nghiền ép mất mặt lắm, cái kiếm kia của hắn, rất mạnh đi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đoàn Dự an ủi: Thực tế thì, linh kiếm không phân cao thấp sang hèn, xem con dùng thế nào. Triều Tịch Kiếm đã đi theo con, nghĩ tất là cực kỳ thích con. Chỉ có kiếm chủ và linh kiếm ăn ý và suy nghĩ nhất trí, mới có thể phát huy kiếm đến cực hạn.
Chu Hành Vân nghe vậy, yên lặng nhìn thoáng qua Đoạn Trần.
Hắn sao cảm thấy cái kiếm này của mình, liền rất tiện a.
Giây phút này, Đoạn Trần và Chu Hành Vân suy nghĩ ăn ý lạ thường, song phương đều cảm thấy đối phương rất tiện.
Mộc Trọng Hi yên lặng ôm c.h.ặ.t kiếm của mình, nghiêm túc gật gật đầu, Con sẽ nỗ lực, trưởng lão!
Khá tốt, ngốc bạch ngọt có kiếm đạo của ngốc bạch ngọt, Đoàn Dự vui mừng gật gật đầu, Mộc Trọng Hi hắn không giống Diệp Kiều nhiều chủ ý như vậy, cũng không giống Chu Hành Vân cả ngày ỉu xìu như vậy.
Dùng canh gà tâm hồn tùy tiện cổ vũ hai câu, Mộc Trọng Hi liền cái gì lo lắng cũng không còn nữa.
Một đường tiến về phía trước lại thản nhiên.
Đây mới là hạt giống thích hợp kiếm đạo nhất.
Cố lên nha. Diệp Kiều vẫy vẫy tay với hắn, cười, Huynh chính là thiên tài kiếm đạo duy nhất còn lại đấy (duy nhị).
Ở trên thiên phú, Mộc Trọng Hi thực ra không thua Diệp Thanh Hàn.
Thời niên thiếu chí lớn, nhân gian đệ nhất lưu.
Phụ nữ, chỉ sẽ ảnh hưởng tốc độ rút kiếm của sư huynh cô.
Diệp Kiều tin chắc...
Hi Hi bảo bối!
Cố lên nha.
Ngoài sân còn có fan đang ứng viện.
Minh Huyền thấy thế đi theo học một câu: Hi Hi bảo bối, cố lên nha ~
Cút.
Hai người trước kia đã không đối phó, Mộc Trọng Hi suýt chút nữa rút kiếm.
Đừng quậy nữa, mau đi đi.
Mộc Trọng Hi dưới sự đưa mắt nhìn của một đám người người đầu tiên đứng trên đài thi đấu, thiếu niên cầm kiếm, màu đỏ tươi sáng tôn lên mi mắt cực kỳ đẹp mắt, bé gái dưới đài lập tức nhiệt tình tràn đầy: Ta muốn làm Kiếm tu, giống bọn họ như vậy, loạn sát!
Kiếm tu đều thật đẹp mắt!
Đoàn Dự thấy thế sán lại gần, xoa xoa tay, vui vẻ: Nhóc con, cháu xem ta thế nào?...
A a a! Yêu ma quỷ quái mau rời đi!
Cô bé nhìn người đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm, khóc che mặt chạy mất.
Không còn yêu nữa rồi.
Đoàn Dự yên lặng che trái tim bị tổn thương, quay mặt đi, tiếp tục xem thi đấu.