Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 544



Long Hạp hiện nay không phải lãnh địa của Giao Long nữa rồi, muốn tự cứu dựa vào bản thân là không thể, hắn chọn dựa vào Diệp Kiều.

Giọng Chu Tú hơi run, cúi đầu khống chế biểu cảm, thái độ đặc biệt thành khẩn: “Chúng ta vừa từ trong Long Hạp đi ra. Chi bằng để ta đưa ngài đi vào bên trong Long Hạp một chuyến?”

“Đi thôi.” Người đàn ông không ngờ hắn thức thời như vậy, lạnh mặt gật đầu.

Nhìn Ma tộc sải bước, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đi về phía bên trong với tư thế đó, Chu Tú thở phào nhẹ nhõm đồng thời, lại âm thầm thắp cho đối phương một ngọn nến.

Đi mạnh giỏi.

Nhóm ba người trốn trong lĩnh vực của Tiết Dư vẫn đang bàn tán về cảnh tượng vừa nhìn thấy, cũng như thân phận của người phụ nữ kia.

"Là một kẻ thuộc Yêu tộc." Mộc Trọng Hi c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, "Hơn nữa đệ còn nhìn thấy những yêu thú khác." Bọn họ quả thực quá quen thuộc với yêu thú rồi.

"Yêu tộc đến Long Cung mở lò sát sinh à?"

"Chắc chắn không chỉ có một hai tên Hóa Thần." Tiết Dư dựa vào thông tin thu thập được từ cuộc đối thoại của người phụ nữ trước đó để phân tích, "Bên Yêu tộc phái đi không ít người, nói không chừng trong đó còn có cả đại năng của Ma tộc."

"Hai tộc này rốt cuộc muốn tìm linh khí gì? Không tiếc đối đầu với Long tộc sao?" Rõ ràng lựa chọn này chẳng khôn ngoan chút nào, thế mà lại đi chọc giận Long tộc.

"Không biết. Tiên thiên linh khí..." Tiết Dư cố gắng m.ổ x.ẻ từ mặt chữ, "Linh khí bẩm sinh sao? Rất nhiều linh khí trong tu chân giới đều do Khí tu rèn ra, sau đó trải qua trăm năm lắng đọng, mới hấp thụ linh khí dần dần hóa hình."

"Nhưng nghe nói có một số là linh khí bẩm sinh, khoảnh khắc chúng ra đời đã có thể hóa hình, là linh khí được t.h.a.i nghén và ngưng tụ từ linh khí đất trời."

Không còn nghi ngờ gì nữa, chưa ai từng nhìn thấy cái gọi là tiên thiên linh khí cả.

"Còn nhớ trước đây tiểu sư thúc từng nói gì không? Chúng ta hỏi ngài ấy hai tộc rốt cuộc muốn tìm thứ gì, ngài ấy phán một câu, xa tận chân trời gần ngay trước mắt." Tiết Dư chìm trong dòng suy nghĩ tiếp tục phân tích: "Đệ hỏi huynh. Lúc đó chúng ta đang ở đâu?"

Mộc Trọng Hi gãi gãi đầu: "Dạ yến?"

"Đồ ngốc." Minh Huyền cho hắn một đ.ấ.m, "Là Trường Minh Tông. Lúc đó chúng ta đang ở Trường Minh Tông!"

Lại kết hợp với việc bọn chúng muốn tìm trấn tông chi bảo gì đó, vậy thì đáp án đã quá rõ ràng rồi.

"Nói cách khác, mục tiêu của bọn chúng từ đầu đến cuối đều là xông vào Ngũ Tông, nẫng tay trên trấn tông chi bảo của Ngũ Tông?"

Trong chớp mắt Minh Huyền cũng nhớ ra, cậu ta không nhịn được mà hả hê cười trên nỗi đau của người khác: "Minh Nguyệt Tiễn! Hồi đó nếu không phải chúng ta cuỗm Minh Nguyệt Tiễn đi, Nguyệt Thanh Tông đã là đứa đầu tiên khóc ròng vì mất trấn tông chi bảo rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thế mà sau đó đám người Nguyệt Thanh Tông lại còn dám đòi chúng ta đền tiền! Chúng ta là ân nhân cứu mạng tông môn bọn họ đấy."

Nếu không nhờ bọn họ, trấn tông chi bảo đã bị Ma tộc thó mất từ đời tám hoảnh rồi.

Hai người phân tích mãnh liệt như hổ, rất nhanh đã vuốt rõ luồng suy nghĩ, trong khi toàn bộ quá trình Mộc Trọng Hi cứ a ba a ba y như một thằng ngốc.

Tiết Dư lẩm bẩm tự ngữ: "Hiện nay linh khí xuất thế trong tu chân giới nhiều như vậy, bọn chúng không phân biệt được loại nào là tiên thiên linh khí, cũng không biết linh khí Long Cung ở đâu, đành phải dùng đến thủ đoạn cực đoan là sưu hồn."

Mộc Trọng Hi nghẹn nửa ngày cuối cùng cũng chen mồm vào được, hắn hỏi: "Cho nên trấn tông chi bảo của Ngũ Tông đều là tiên thiên linh khí? Những linh khí đó, trông như thế nào vậy?"

"Tin đồn thôi nhé, đệ nói là tin đồn thôi. Trấn tông chi bảo của Thành Phong Tông là Thanh Phong Kiếm, Nguyệt Thanh Tông là Minh Nguyệt Tiễn, ba tông còn lại tạm thời chưa rõ, nhưng đệ cảm thấy chưa chắc đã là thật, tông môn nhà ai lại ngu ngốc đến mức thực sự để lộ ra ngoài chứ, có khi chỉ là hỏa mù thôi."

Minh Huyền: "Đã biết hai linh khí là Thanh Phong Kiếm và Minh Nguyệt Tiễn. Thanh Phong Kiếm thật giả chưa rõ. Nhưng Minh Nguyệt Tiễn chắc chắn là tiên thiên linh khí, đệ nhớ không? Minh Nguyệt Tiễn bẩm sinh đã có thể hóa linh."

Lúc bọn họ xông vào cấm địa Nguyệt Thanh Tông phá hoại, Minh Nguyệt Tiễn trong tình trạng chưa chọn chủ đã hóa hình thành thiếu nữ, giương cung b.ắ.n tên về phía bọn họ.

Tiết Dư nói nhanh: "Vậy thì Thanh Phong Kiếm chắc chắn không phải. Nếu Thanh Phong Kiếm bẩm sinh đã có thể hóa hình, hắn đã sớm lôi ra c.h.é.m Diệp Kiều rồi, làm gì có chuyện để yên cho Diệp Kiều cầm lưu ảnh thạch giả gái của bọn họ nhảy nhót khắp nơi?"

Hai người kẻ xướng người họa lại bắt đầu phân tích xem món nào của Ngũ Tông mới là tiên thiên linh khí, nghe mà đầu Mộc Trọng Hi ong ong cả lên. "Hai người bớt phân tích đi." Hắn lớn tiếng nhắc nhở, "Bây giờ khoảng cách đến lúc lĩnh vực tan vỡ chỉ còn một chút thời gian. Chúng ta ra ngoài rồi phải làm sao? Người phụ nữ kia cứ như bị tẩu hỏa nhập ma, một mực c.ắ.n c.h.ế.t Triều Tịch Kiếm trong tay đệ chính là trấn tông chi bảo rồi."

Hắn đâu thể nào thực sự dâng vợ mình ra ngoài được.

Tiết Dư nhìn lĩnh vực của mình, dang tay: "Đệ vẫn có thể mở thêm một lần nữa." Dù sao hắn cũng không cấu trúc bất kỳ bối cảnh nào, thần thức tiêu hao không lớn, đủ để chống đỡ thêm lần nữa.

Mộc Trọng Hi lập tức hưng phấn hẳn lên: "Đã vậy, tiếp theo hãy nghe ta chỉ huy đi."

Minh Huyền nhướng mày, còn tưởng hắn có cao kiến gì.

Thiếu niên vẻ mặt nghiêm túc nắm c.h.ặ.t kiếm: "Chúng ta cứ xách v.ũ k.h.í, xông ra khỏi lĩnh vực, liều mạng với ả."

Minh Huyền, Tiết Dư: "..."

Bỏ đi, trông cậy Mộc Trọng Hi đưa ra được đối sách gì thì não bọn họ mới là bị úng nước.

Rất nhanh, lĩnh vực dưới chân tan vỡ, người phụ nữ đã sớm ôm cây đợi thỏ bên ngoài lạnh lùng tung một đòn công kích c.h.é.m xuống chỗ bọn họ, móng vuốt sắc nhọn như muốn xé nát người ta, ba vết xước màu tím lạnh lẽo xẹt qua, rạn san hô phía sau ba người vừa né tránh đã bị cắt thành hai nửa.

"Chịu vác mặt ra rồi à?" Người phụ nữ đợi đã lâu, rốt cuộc cũng nhìn thấy bóng dáng ba người, ả nhếch khóe môi, "Báo cho các ngươi một tin."