Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 545



"Bọn ta quả thực đang tìm đồ, Ngũ Tông các ngươi hình như đã nhận ra ý đồ của bọn ta? Đã sớm phái thân truyền trong tông xuống ngăn cản." Ả chỉ nói một nửa, thấy sự chú ý của ba người đã bị thu hút, người phụ nữ ngậm miệng, cười tủm tỉm nhìn bọn họ: "Nhưng rất tiếc là thất bại rồi."

Có điều đám ranh con đó đúng là đáng ghét, tu vi Nguyên Anh kỳ mà có thể trốn thoát khỏi tay Hóa Thần, lại còn có mấy đứa dựa vào kiếm pháp xuất sắc và pháp khí bất ngờ đ.á.n.h bị thương mấy tên Hóa Thần bọn họ.

Bản lĩnh quả thực không nhỏ, thảo nào một đám lão già lại coi mấy đứa ranh con này là hy vọng tương lai của tu chân giới.

Tu sĩ nhân tộc đúng là hai thái cực, yếu thì quá yếu, mà mạnh thì quá mạnh.

Tiết Dư nhìn ả, bình tĩnh nói: "Các ngươi đi tấn công tông môn rồi?"

Suy nghĩ này vừa lóe lên đã bị hắn đè xuống.

Không thể nào, hai tộc tạm thời chưa có bản lĩnh lớn đến vậy.

"Chỉ là đ.á.n.h úp chút thôi." Ả cười cười, "Bọn ta nào dám đối đầu trực diện với Ngũ Tông các ngươi chứ, có điều các ngươi cứ giữ khư khư một mẫu ba sào đất của mình thì tự nhiên cũng chẳng có chuyện gì, vấn đề là các ngươi sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Vậy thì tự nhiên là Khương Thái Công câu cá, nguyện giả mắc câu rồi~"

Từ xưa đến nay tu sĩ chính đạo dường như đều lấy trừ ma vệ đạo làm chuẩn mực?

Trừ phi bọn họ có thể lạnh lùng đứng nhìn nỗi khổ của tu sĩ các thành trì khác, rõ ràng đám người này không làm được.

Đã vậy thì đừng trách bọn họ chuyên nhắm vào những tu sĩ yếu ớt mà ra tay.

Quả nhiên, một đám thân truyền mang tư tưởng bảo vệ sự bình yên của tu chân giới, toàn bộ đều chọn đi cứu người.

"Rất rõ ràng." Ả cười cười, "Lần này các ngươi hết cách rồi chứ gì? Ốc không mang nổi mình ốc đâu nha."

Khốn nạn thật.

Khóe môi Minh Huyền chợt thu lại, đôi mắt hoa đào xinh đẹp ánh lên vẻ lạnh lẽo, một cú đ.ấ.m vung tới bị người phụ nữ hời hợt né tránh, ả cười duyên: "Tu sĩ Tiêu Dao Đạo xưa nay luôn nửa chính nửa tà, ta từng thấy không ít kẻ tu Tiêu Dao Đạo nhập ma rồi đấy nhé."

"Cho nên ngươi đã chọn phe chính đạo sao? Ma tộc thực ra cũng không tồi đâu nha."

Thành thật mà nói, ả không nhắc đến nhập ma thì thôi, vừa nhắc là Minh Huyền lại nhớ tới lời Tạ Sơ Tuyết nói kiếp trước mình nhập ma.

"Liên quan đéo gì đến ngươi." Trong khoảnh khắc ánh mắt thiếu niên lạnh lẽo hẳn, a a a cậu ta không bao giờ muốn nghe thấy hai chữ nhập ma này nữa, thề luôn!

Người phụ nữ còn muốn nói thêm gì đó, Mộc Trọng Hi tính tình thẳng thắn đã ra tay rồi, ánh kiếm màu đỏ xẹt qua cổ ả, thiếu niên hung hăng nói: "Tránh xa bọn ta ra."

"Ha." Ả trợn to mắt, đối mặt với đòn công kích bất ngờ của Mộc Trọng Hi, nếu không phải né nhanh thì suýt chút nữa đã bị gọt mất một miếng thịt, ả không giận mà còn cười: "Các ngươi đúng là đủ kiêu ngạo khó thuần đấy."

"Bớt nói nhảm đi. Động thủ." Minh Huyền không muốn nghe ả lải nhải tiếp nữa.

Người phụ nữ hoàn toàn không để ba người vào mắt, một Kiếm tu, một Phù tu, cộng thêm một Đan tu thì có thể lật tung trời được chắc?

Trước khi đến bọn họ đã bị Yêu Hoàng đại nhân dặn đi dặn lại là phải cẩn thận Diệp Kiều, nhưng Diệp Kiều bây giờ đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu, nói không chừng đã bị bắt rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tâm trạng ả vui vẻ hơn vài phần, không chút do dự nhắm vào Mộc Trọng Hi có lực công kích mạnh nhất mà ra tay.

Kiếm pháp của thiếu niên cực kỳ xuất sắc, hất, đ.â.m, c.h.é.m, né tránh đòn công kích một cách hoàn hảo lại còn có thể phản kháng, người phụ nữ quy sự cường đại của đối phương cho Triều Tịch Kiếm, tiên thiên linh khí quả nhiên khác biệt.

Mộc Trọng Hi quá khó xơi, ả đành đổi mục tiêu, nhắm chuẩn Minh Huyền mà táng.

Kết quả tên Phù tu này thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, hoán đổi vị trí, trận pháp. Cộng thêm một xấp phù lục đập thẳng vào mặt, sắc mặt ả âm trầm, quay đầu lao về phía Tiết Dư.

Không hiểu sao, trong đầu người phụ nữ lại nảy ra một suy nghĩ không đúng lúc: Đám người này, đang dắt ch.ó đi dạo đấy à?!

Tiết Dư thở dài một hơi, lùi lại một bước: "Lĩnh vực."

Họa Trung Quyển mở ra, bốn người biến mất tại chỗ, lần này Tiết Dư rốt cuộc cũng có thể hảo hảo cấu trúc tình hình bên trong lĩnh vực của mình rồi, ảo cảnh trong lĩnh vực cực kỳ âm u, người phụ nữ theo bản năng lùi lại hai bước: "Lĩnh vực hệ ảo ảnh?"

Hắc khí ngưng tụ thành hai cái đầu lâu hung hăng vồ thẳng vào mặt ả. Người phụ nữ hét lên một tiếng ch.ói tai.

Loại lĩnh vực này cảm giác sợ hãi càng mãnh liệt, càng hoảng loạn thì hiệu quả bị công kích càng mạnh.

Lĩnh vực cộng thêm phù lục, cùng với kiếm pháp dũng mãnh của Mộc Trọng Hi, đường đường là Hóa Thần kỳ lại bị ba tên Nguyên Anh kỳ chèn ép đến mức không nhúc nhích nổi, dưới sự t.r.a t.ấ.n của lĩnh vực, người phụ nữ căn bản không chạm được vào ba người này, tốc độ quá nhanh.

Ả chỉ có thể dùng một trảo hung hăng đ.á.n.h nát rào chắn lĩnh vực để trốn thoát từ bên trong.

Lần này không chỉ có một mình người phụ nữ, ả còn có đồng bọn, số lượng Hóa Thần kỳ càng nhiều hơn, cướp đi linh kiếm của Mộc Trọng Hi chỉ là chuyện sớm muộn, người phụ nữ lạnh lùng lườm bọn họ hai cái, đành phải rời đi trước.

Nam Hải rất lớn, muốn ra khỏi Long Cung hoặc là có linh khí đặc thù mở đường, hoặc là có Long tộc dẫn đường. Cái trước bọn họ không có, cái sau... ả cười lạnh, Long tộc lúc này đã ốc không mang nổi mình ốc rồi, làm sao có thể dẫn ba người Trường Minh Tông rời đi.

Sau khi chắc chắn bọn họ không thể ra khỏi Long tộc, người phụ nữ không chút lưu luyến rời đi.

"Đi rồi?" Đưa mắt nhìn nhau vài giây, Minh Huyền nói: "Giải quyết vấn đề của Long tộc trước đi, chúng ta cần Long tộc chi viện." Điều này không cần phải bàn cãi.

Trước tiên phải đi tìm xem đám Long tộc mất tích kia đang ở đâu.

"Hỏi một câu nhé, trong nước có thể ngự kiếm không?" Tiết Dư nói.

Đi bộ chậm quá, vẫn là ngự kiếm nhanh hơn chút.

"Thử xem?"

Mộc Trọng Hi đạp lên trường kiếm, cẩn thận điều khiển linh kiếm chạy về phía trước: "Có thể ngự kiếm."

Tốc độ nhanh hơn lúc chạy bộ nhiều, Minh Huyền dán một tấm Cực Ảnh Phù, để tốc độ của kiếm nhanh hơn một chút...