“Thật là nói khoác không biết ngượng!
Để ta xem xem ngươi có bản lĩnh lớn nhường nào!”
Tên binh lính cầm đầu đó vung cây đinh ba sắt phát động tấn công trước tiên.
Cú đ-ánh nhìn như sấm sét đó lúc này trong mắt Trì Vũ lại chậm chạp như rùa bò!
“Quá chậm!”
Khoảnh khắc tiếng nói vang lên, tên binh lính đó liền cảm thấy l.ồ.ng ng-ực trĩu nặng, bị một cước đ-á bay ra xa.
Mấy tên binh lính còn lại thấy vậy, nghiến răng nghiến lợi hét lên một tiếng, xông lên vây đ-ánh.
Đ-ánh mấy tên lâu la lính lác này Trì Vũ căn bản không cần dùng sức, nhẹ nhàng thoải mái liền đ-ánh cho bọn chúng nằm bò ra đất.
“Chả có gì thú vị, quá gà!”
Giải quyết xong mấy kẻ ngáng đường, Trì Vũ phủi phủi tay đang định rời đi thì nghe thấy một tiếng gầm phẫn nộ từ chân trời truyền tới:
“Kẻ nào dám gây sự ở đây?”
Ngay sau đó một tráng sĩ mình đầy vảy rồng, tay cầm đinh ba sắt, đạp không mà tới.
Thấy hắn đến, tên lính bị đ-ánh ngã lập tức vừa bò vừa lết lao tới, khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Thủ lĩnh!
Mấy tên tu sĩ nhân loại này không nghe khuyên bảo, nhất định phải xông bừa vào!
Còn đ-ánh trọng thương chúng tôi, xin thủ lĩnh đòi lại công bằng cho chúng tôi ạ!”
“Một lũ phế vật!”
Tên thủ lĩnh đó một cước đ-á văng tên lính, sải bước tiến lên, lạnh lùng nhìn về phía Trì Vũ, “Các hạ đ-ánh bị thương dũng sĩ tộc Chúc Long ta, chuyện này có phải nên cho ta một lời giải thích không?”
Trì Vũ giọng điệu thản nhiên nói:
“Đi ngang qua thôi, bọn chúng không biết sống ch-ết nhất định phải ngăn cản.
Bản tọa không lấy đi mấy cái mạng ch.ó này đã là nể mặt tộc Chúc Long các người lắm rồi.”
“Ngươi thật là khẩu khí lớn!
Hôm nay ta phải hội hội ngươi!”
Nói xong, thủ lĩnh vung cây đinh ba sắt trong tay muốn xông lên.
“Dừng tay!”
Trong hư không truyền tới một tiếng quát khẽ.
Ngay sau đó một chiếc xe rồng xuất hiện, trên đó ngồi một thiếu niên da dẻ trắng trẻo, có chút dáng dấp của một nam minh tinh mạng nổi tiếng.
Ở hai bên xe rồng còn có mấy lão già tóc trắng xóa đứng đó, trên người đều tỏa ra uy áp khủng khiếp.
“Cẩn thận!”
Đại sư tỷ thấy thế lập tức tiến lên, ngay lập tức hộ vệ Trì Vũ ở phía sau, nhỏ giọng nhắc nhở, “Mấy lão già này đều có tu vi Hóa Thần cảnh!”
Trì Vũ không đáp lời, mơ hồ cảm thấy cái mặt trắng nhỏ trên xe rồng đó hình như đã gặp ở đâu rồi, nhất thời lại không nhớ ra nổi.
Tên thủ lĩnh tộc Chúc Long đó lập tức tiến lên hành lễ quỳ bái:
“Điện hạ!
Mấy kẻ này nhất định phải xông bừa vào, còn đ-ánh bị thương binh lính của chúng ta, thuộc hạ đang định đòi lại công bằng cho bọn họ...”
“Câm mồm.”
Thiếu niên cắt ngang lời hắn, bước xuống xe rồng, ướm hỏi, “Người tới là Trì Vũ phải không?”
“Hửm?
Ngươi quen ta?”
Trì Vũ hơi ngẩn ra, lúc này nàng càng nhìn gương mặt trước mắt này lại càng cảm thấy quen thuộc.
“Ân nhân!
Thật sự là người!”
Thiếu niên mừng rỡ khôn xiết, chạy vội tới phía trước.
“Đứng đó cho ta!”
Thanh kiếm trong tay Trì Vũ giơ lên, lạnh lùng quát, “Còn muốn giả vờ thân thiết để thừa cơ ám s-át ta sao?
Những thứ này đều là bản tọa chơi chán rồi.”
“Ợ...”
Thiếu niên dừng khựng lại tại chỗ, vén mái tóc dài che khuất gò má lên, “Là tôi đây mà!
Người không nhớ tôi sao?”
“A!
Ngươi chẳng phải là cái người... cái người tên gì ấy nhỉ?”
Thấy nàng nửa ngày không nói ra được cái tên, thiếu niên có chút cuống quýt, lên tiếng nhắc nhở:
“Người quên rồi sao!
Năm đó ở hạ giới, người còn nói muốn bán tôi vào thanh lâu nữa kìa.”
Lão già phía sau nghe xong lập tức nổi giận:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hỗn xướng!
Dám đối xử với điện hạ như vậy...”
“Ngươi mới là hỗn xướng!”
Thiếu niên quay đầu quát mắng, “Vị này là ân nhân của ta!
Năm đó ta bị giam cầm ở Thái Cực Huyền Cung dưới hạ giới cả ngàn năm trời, chính là cô ấy đã cứu ta!
Ngươi bây giờ mắng cô ấy thì cũng tương đương với mắng ta!
Tự mình đi nhận hai mươi trượng đi!”
“Ợ... vâng.”
Lão già hậm hực lui xuống.
Đám người phía sau âm thầm cười nhạo không thôi:
“Đúng là đồ ngốc!
Lúc nhận người thân mà ngươi lại xông lên tìm cảm giác tồn tại, không đ-ánh ngươi thì đ-ánh ai?
Đáng đời!”
Hai mươi trượng là còn nhẹ đấy!
Chương 569 Tôi cảm thấy anh ta muốn lợi dụng tôi
Thái Cực Huyền Cung!
Được hắn nhắc nhở như vậy, Trì Vũ bừng tỉnh đại ngộ:
“Hóa ra là ngươi sao!
Ngươi tên là... cái thá gì ấy nhỉ?”
Thời gian trôi qua quá lâu rồi, nàng sớm đã quên mất danh hiệu của gã này.
Chỉ mang máng nhớ năm đó hắn từng nói lên thượng giới rồi sẽ báo đáp mình thật tốt.
“Vân Dật!”
Thiếu niên mỉm cười tiến lên, chắp tay, “Tộc Chúc Long ta xưa nay có ơn tất báo, năm đó nếu không có người và con linh sủng đó của người thì tôi e là vẫn còn đang ở nơi tối tăm không thấy ánh mặt trời đó chịu đựng giày vò!
Chỉ là không ngờ có thể gặp lại ở đây.”
Dừng một chút, hắn lên tiếng hỏi han, “Không biết các người đây là muốn đi đâu?”
“Đi ngang qua thôi.”
Trì Vũ giọng điệu thản nhiên nói, “Người của ngươi nhất định phải ngăn cản ta, ra tay dạy bảo giúp ngươi một chút, ta nghĩ chắc ngươi sẽ không để ý chứ?”
“Đương nhiên là không rồi.”
Vân Dật vội vàng lắc đầu, “Là bọn chúng không biết sống ch-ết mạo phạm ân nhân trước, người nếu như không nguôi giận, tôi lập tức sai người lôi bọn chúng xuống c.h.é.m đầu.”
Vừa nghe nói muốn c.h.é.m đầu, tên lính lập tức hoảng loạn:
“Điện hạ tha mạng, chúng tôi cũng là không biết chuyện ạ...”
“Đúng vậy!
Chúng tôi cũng là vâng mệnh hành sự của ngài!
Thật sự không biết cô ấy là ân nhân của ngài.”
“Được rồi, đừng có diễn màn kịch này trước mặt tôi, giả quá đi.”
Trì Vũ bĩu môi, “Tôi đang vội, bảo người của ngươi tránh hết ra!”
Vân Dật gật đầu, lập tức phân phó lão già phía sau:
“Truyền lệnh xuống, bất kỳ kẻ nào không được ngăn cản chiếc phi chu này, nếu không hậu quả tự chịu!
Những người khác đều tản ra hết đi.”
“Vâng, điện hạ.”
Thấy những người khác đều đã rời đi mà Vân Dật vẫn đứng đờ ra như một con ngốc tại chỗ, Trì Vũ cau mày:
“Sao hả?
Ngươi còn có việc gì nữa sao?”
“Khụ ~” Vân Dật ho khan một tiếng, xoa xoa tay, “Cái đó, mạo muội hỏi một câu, các người đây là muốn tới Xích Huyết Cốc phải không?”
Xích Huyết Cốc chính là nơi tọa lạc của bí cảnh đó.
“Ngươi hỏi cái này làm gì?”
Trì Vũ đ-ánh giá hắn một lượt từ trên xuống dưới, mơ hồ cảm thấy gã này không có ý tốt.
Tuy miệng hắn cứ một câu ân nhân hai câu ân nhân gọi nhưng điều này không ngăn cản được việc bụng hắn chứa đầy nước xấu.
Ra ngoài cửa phải có tâm phòng người.
Đặc biệt là loại người nửa sống nửa chín này càng phải đề phòng!
Có lẽ nhận ra được sự cảnh giác của nàng, Vân Dật vội vàng xua tay:
“Ân nhân đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn nhắc nhở các người một chút, Xích Huyết Cốc đó nằm gần bản doanh của Huyết tộc, không thể mạo hiểm tiến tới.”
“Ừm, đa tạ đã nhắc nhở, ngươi còn có chuyện gì khác không?”