“Hết rồi.”
“Chắc chắn hết rồi chứ?”
Trì Vũ nghiêng đầu nhìn đối phương.
“Thật sự hết rồi!”
“Hết rồi mà còn không tránh đường?”
Trì Vũ đảo mắt một cái, khiển trách, “Cứ nhất định phải để phi chu cán qua mặt ngươi thì trong lòng mới thoải mái đúng không?
Chẳng có tí ý tứ nào hết!
Tránh ra!”
“Ợ...
ân nhân đi thong thả!”
Vân Dật cười gượng một tiếng, né mình sang một bên.
Nhìn chiếc phi chu dần dần đi xa, một lão già áo đen hiện thân bên cạnh Vân Dật:
“Điện hạ, người này thật kiêu ngạo!
Cho dù cô ta cứu mạng ngài thì ngài cũng không cần phải hạ mình như vậy...”
“Ngươi thì biết cái gì?”
Vân Dật một tay chống cằm, giọng điệu thâm trầm nói, “Hiện giờ cuộc chiến giữa chúng ta và Huyết tộc đã rơi vào thế giằng co.
Trừ phi có ngoại lực giúp đỡ mới có thể phá vỡ cục diện bế tắc này!”
Lão già áo đen lắc đầu:
“Thứ lỗi cho lão nói thẳng, chỉ dựa vào cô ta e là không có năng lực đó.”
“Không, năng lực của cô ấy vượt xa sự tưởng tượng của ngươi!”
Vân Dật nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, ánh mắt vô cùng kiên định.
Một người có thể thu phục Tiên thú làm linh sủng thì sao có thể là hạng người tầm thường được.
Hơn nữa cô ấy lại tới từ phía dãy núi Vạn Linh!
Chắc chắn có quan hệ muôn vàn sợi tơ với Vân Khê Tông mới nổi dậy đó.
Nếu có thể nhận được sự trợ giúp của thế lực này thì việc tiêu diệt Huyết tộc chỉ là chuyện sớm muộn!
Trên phi chu.
Hồng Lăng hỏi ra nghi vấn trong lòng:
“Tại sao vừa nãy muội lại đối với hoàng t.ử tộc Chúc Long đó thái độ như vậy?”
Trì Vũ sờ sờ cằm:
“Muội cảm thấy anh ta muốn lợi dụng muội!”
“Huyết Vực hiện giờ cứ như một vũng bùn, Huyết tộc và tộc Chúc Long đều lún sâu vào trong đó, trừ phi có thế lực thứ ba can thiệp mới có khả năng phá cục.”
“Vậy muội nghĩ thế nào?”
Ly Nguyệt ghé tới gần, tò mò hỏi han.
“Anh ta đ-ánh của anh ta thì liên quan gì tới chúng ta?
Đ-ánh thắng được thì coi như anh ta có bản lĩnh; đ-ánh không thắng thì đó là do anh ta vô năng, diệt tộc cũng là đáng đời.
Dù sao cái vũng nước đục này muội sẽ không nhúng chân vào đâu.”
“Nói đúng lắm.”
Hồng Lăng gật đầu, chỉ về phía trước, “Phía trước không xa chính là Xích Huyết Cốc rồi, phi chu mục tiêu quá lớn, hay là chúng ta dừng lại ở đây đi.”
“Được!”
Phi chu từ từ hạ cánh, mấy người đi bộ mà hành tiến.
Chiến hỏa vẫn chưa lan tới đây, dọc đường có thể thấy không ít dân tị nạn của Huyết tộc.
Đến cửa cốc, mấy người không hề mạo hiểm tiến vào bên trong.
Đứng ở trên cao nhìn xuống dưới, có thể thấy không ít tinh anh của Huyết tộc đang đi tuần tra xung quanh một mảnh tàn tích.
Giọng Hồng Lăng trầm xuống:
“Xem ra muốn tiến vào bí cảnh không dễ dàng như vậy.”
Trì Vũ suy nghĩ một chút, đề nghị:
“Cải trang thành Huyết tộc lẻn vào thì sao?”
“E là không được.”
Lâm Vũ Mộc phụ trách làm hướng dẫn viên lắc đầu, “Huyết tộc sinh ra đã có huyết đồng, da dẻ đen đúa, chỉ nhìn một cái là nhận ra ngay.
Hơn nữa trên người bọn họ có hơi thở m-áu tanh đặc trưng, căn bản không giả mạo được.”
“Ra là vậy...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay lúc Trì Vũ đang trầm tư suy nghĩ thì mấy chiếc phi chu từ xa tới gần.
Từ lá đại kỳ thêu họa tiết ngọn lửa tung bay trong gió trên phi chu có thể phán đoán, người tới chính là người của Thánh Hỏa Điện.
Mà kẻ đứng ở đầu thuyền, vẻ mặt đầy kiêu ngạo đó chính là Thánh Hỏa Thiên Tôn Đàm Diệu.
Kẻ thù gặp mặt, đặc biệt đỏ mắt.
Trì Vũ rõ ràng cảm thấy phía sau truyền tới một luồng sát ý nồng đậm, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là Ly Nguyệt.
“Đừng kích động, sớm muộn gì cũng để tỷ tự tay hạ gục hắn!”
“Ừm,” Ly Nguyệt gật đầu, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, cố gắng làm mình bình tĩnh lại.
Phi chu từ từ hạ cánh, Đàm Diệu dẫn theo đám người Thánh Hỏa Điện nghênh ngang tiến vào trong cốc.
Đi chưa được bao xa, một lão già râu đỏ mặt như táo đỏ đã dẫn người ra nghênh đón:
“Ha ha, Đàm đạo hữu tới thật đúng lúc!
Lão phu đón tiếp chậm trễ rồi.”
Đàm Diệu mỉm cười, quay đầu nhìn xung quanh một vòng:
“Người của Vân Khê Tông đã tới chưa?”
“Tạm thời vẫn chưa.”
Lão già râu đỏ lắc đầu, “Nhưng ông cứ yên tâm, mọi chuyện tôi đã sắp xếp ổn thỏa!
Bọn chúng chỉ cần dám tới, nhất định để bọn chúng ở lại hết!
Chỉ là không biết chuyện ông đã hứa với chúng tôi...”
Rõ ràng giữa hai bên có những giao dịch không thể cho ai biết.
“Yên tâm, đợi chuyện ở đây xong xuôi, bản tôn lập tức phái tinh anh tông môn chi viện!
Giúp Huyết tộc các người tiêu diệt đám giun dài không biết trời cao đất dày đó.”
Nói tới đây, Đàm Diệu vỗ vỗ tay về phía sau:
“Người đâu!
Mang đồ lên đây.”
Rất nhanh, mấy cái rương nặng trịch được khiêng tới trước mặt lão già râu đỏ.
Đàm Diệu tiện tay mở một cái rương ra, chỉ chỉ:
“Đây đều là đan d.ư.ợ.c do đích thân bản tôn luyện chế, còn có một phần pháp khí, coi như là quà gặp mặt!”
Lão già râu đỏ thấy vậy lập tức hớn hở ra mặt:
“Không hổ là Thánh Hỏa Thiên Tôn, ra tay thật hào phóng!
Vậy lão phu xin nhận vậy!”
Chương 570 Tôi nghi ngờ giữa hai người bọn họ có chuyện
Bất kể là đan d.ư.ợ.c hay pháp khí đều là nhu cầu cấp thiết nơi chiến trường.
Hành động này của Đàm Diệu chẳng khác nào đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, ngay lập tức kéo gần quan hệ giữa hai nhà lại không ít.
“Đã là hợp tác thì bản tôn tự nhiên phải đưa ra chút thành ý đúng không?”
Đàm Diệu mang bộ dạng của một tên nhà giàu mới nổi, chắp hai tay sau m-ông.
Cười hì hì nói, “Nghe nói lão tổ Huyết tộc các người bị hủy nhục thân, dẫn đến chiến cục bất lợi, không biết chuyện này có thật không?”
“Thở dài!”
Lão già râu đỏ thở dài một tiếng, nghiến răng nghiến lợi nói, “Đều là do hai nhà Trì, Tống làm ra chuyện tốt đó!
Cũng không biết từ đâu gửi tới loại đan d.ư.ợ.c tà môn, lão tổ nhà tôi uống vào, nhục thân nổ tung nát bét tại chỗ!
Ngay cả thần hồn cũng bị trọng thương, nếu không phải vậy thì sao có thể để bộ tộc giun dài đó kiêu ngạo như thế?”
“Không sao, đợi bản tôn rảnh rỗi, chỉ cần nguyên liệu đầy đủ, luyện chế cho ông ấy một bộ thân xác phù hợp là được.”
Đàm Diệu tùy ý vẽ cho lão một cái bánh lớn.
Còn về việc có luyện hay không, khi nào luyện thì dù sao cũng là mình tự quyết định.
Đến lúc đó nói không chừng còn có thể nhân cơ hội tống tiền một vố, đại thiện!
Lão già râu đỏ không biết những tính toán nhỏ nhặt này trong lòng hắn, cười toe toét:
“Vậy lão phu xin thay mặt lão tổ cảm tạ trước!
Mau, mời vào bên trong!
Tôi đã sai người chuẩn bị tiệc tẩy trần rồi.”
“Làm phiền rồi.”
Đàm Diệu khẽ gật đầu, ngẩng cao đầu sải bước đi đầu tiên.
Lần này hắn mang theo tổng cộng hơn tám trăm tinh anh tông môn, đi trên con đường mòn nhỏ hẹp cứ như một con rồng dài.