“Phong Vô Nguyệt không ngăn cản.”
Lục Linh Du liền chuẩn bị tìm người của Huyền Cơ Môn hỏi thử xem sao.
Để đề phòng Lục Linh Du bị lừa, Phong Vô Nguyệt quyết định đi theo.
Tô Tiện cũng xúm lại:
“Một khí tu một đan tu đi theo, ai cũng đừng hòng lừa được bọn ta.”
Phong Vô Nguyệt cho hắn một cái ánh mắt ‘huynh xem đệ có tin huynh không’.
Tô Tiện hì hì cười, vừa trải qua hàng loạt đả kích, hắn đi dạo chút để bình phục lại trái tim nhỏ bé thì sao chứ?
“Sẵn tiện đi dạo phố luôn, cái thành Bát Phương này lớn như vậy, vẫn chưa đi dạo cho hẳn hoi nữa.”
Nhưng lời hắn vừa dứt, đột nhiên đất bằng nổi một tiếng sấm.
“Đồ ranh con, đại tỷ ở ngay trước mắt, còn có tâm tư đi dạo phố!!!”
Ba người ngẩng đầu nhìn, liền thấy Thương Kình và Mạnh Vô Ưu từ trên trời rơi xuống.
Thương Kình nghiêm mặt, một tay xách Tô Tiện, một tay túm lấy Phong Vô Nguyệt, quát lớn một tiếng với Mạnh Vô Ưu phía sau.
“Còn ngây ra đó làm gì, dẫn đệ t.ử của đệ vào cho ta.”
Ba người:
.......
Ba người còn chưa kịp nói lấy một câu, đã bị Thương Kình và Mạnh Vô Ưu túm đến trước mặt Ngụy Thừa Phong.
Ánh mắt âm trầm của Thương Kình quét qua mặt ba người Lục Linh Du.
Mấy đồ ranh con này, xem ra vẫn là bị đ-ánh ít quá mà.
Uổng công ông nghe được tin tức cải sửa thi đấu cá nhân liền vội vội vàng vàng chạy tới đây.
Bị ánh mắt đó của Thương Kình quét qua, Lục Linh Du và Tô Tiện đồng thời rụt cổ lại.
Nghĩ đến những ngày bị Sư thúc tổ chi phối, Lục Linh Du vội vàng giải thích:
“Sư thúc tổ, chúng con không phải đi chơi, là con muốn đặt một cái lò đan, tứ sư huynh ngũ sư huynh sợ con bị lừa nên đi cùng con.”
“Thật sao?”
Thương Kình nhướng mày.
Ba người lập tức gật đầu như gà mổ thóc:
“Thật ạ thật ạ thật ạ.”
“Sư thúc đây có lẽ là hiểu lầm, mấy đứa nhỏ này gần đây thực sự rất nỗ lực.”
Ngụy Thừa Phong ở bên cạnh nói đỡ.
Phong Vô Nguyệt vội vàng phụ họa theo:
“Đúng vậy ạ, tiểu sư muội đã có thể luyện chế ra đan d.ư.ợ.c cực phẩm rồi, cho nên mới sốt sắng đi mua lò đan.”
Mắt Thương Kình và Mạnh Vô Ưu lập tức sáng lên.
“Đan d.ư.ợ.c cực phẩm?”
“Con nhóc này có thể luyện rồi sao?”
Ba người lại gật đầu như gà mổ thóc.
“Đại sư huynh và nhị sư huynh lúc đó cũng có mặt, tuyệt đối không có nửa lời gian dối.”
Sắc mặt Thương Kình lập tức chuyển từ âm u sang tươi sáng.
“Tốt lắm tốt lắm, không uổng công lão phu đích thân tới đây.”
Thấy Ngụy Thừa Phong cũng kinh ngạc giống bọn họ, lại nghiêm mặt:
“Sao nào, ngươi không biết?
Cái chức sư phụ này của ngươi làm kiểu gì vậy hả?”
Trong miệng Ngụy Thừa Phong đắng chát.
Ông đang sầu đến bạc đầu vì chuyện Vô Cực Tông cải sửa quy định đây này, vả lại, chuyện Tiểu Lục có thể luyện đan d.ư.ợ.c cực phẩm, chẳng phải là vừa mới xảy ra sao?
Khủng hoảng được giải trừ, Lục Linh Du cung kính hành lễ với hai người.
“Bái kiến Sư thúc tổ, bái kiến sư tôn.”
Mạnh Vô Ưu đờ mặt ra:
“Ừm.”
Nói xong, ông liếc nhìn Ngụy Thừa Phong đang nghẹn lời.
Lại mở lời lần nữa:
“Trúc Cơ trung kỳ rồi sao?”
“Vâng, thưa sư tôn.”
Mạnh Vô Ưu không quen nhếch khóe miệng lên:
“Tốt lắm, mạnh hơn đại sư huynh của con nhiều.”
“Đừng có lười biếng, sau này tiền đồ vô lượng.”
“Tu luyện có nghi vấn gì không?
C-ơ th-ể có xảy ra vấn đề gì không?
Có cần gì cứ nói thẳng với vi sư.”
“Đừng sợ ta chê con phiền.”
Lục Linh Du nhìn Mạnh Vô Ưu với vẻ mặt ‘mỉm cười’, quan tâm nàng.
Không hiểu sao, đột nhiên liền nghĩ tới Thanh Diệp sư tỷ người mà lúc trước nàng nhờ đi ‘quan tâm’ tam sư huynh.
Rõ ràng là những lời quan tâm vô cùng ấm áp, thế mà lại được nói ra bằng một khuôn mặt vặn vẹo.
“Sư tôn yên tâm, hiện tại con tu luyện khá thuận lợi ạ.”
Mạnh Vô Ưu lại ừm một tiếng.
Vừa mới cảm thấy biểu hiện của mình không tệ, lần này chắc chắn đã làm tròn trách nhiệm của một sư tôn rồi.
Quay đầu liền nghe Ngụy Thừa Phong nói:
“Có cần gì thì chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?
Tiểu Lục, các con định đi mua lò đan, mang đủ tiền chưa?”
“Đã muốn mua thì hãy mua cái tốt một chút.
Nếu không chẳng phải là lãng phí thiên phú của con sao.”
“Chỗ vi sư tốt nhất cũng chỉ là một cái trung phẩm, không phù hợp với con, bỏ đi, đây là 500 viên linh thạch thượng phẩm, con cầm lấy trước đi, không đủ thì nói lại với sư phụ, vi sư nhất định sẽ giúp con nghĩ cách.”
Mạnh Vô Ưu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
......
Ông liếc nhìn Ngụy Thừa Phong một cái nhẹ tênh.
Sau đó móc ra một cái túi trữ vật:
“Đây, trong này có một nghìn linh thạch thượng phẩm.”
Nói xong lại biến về vẻ mặt không cảm xúc, nhìn cũng không thèm nhìn Ngụy Thừa Phong lấy một cái.
Lục Linh Du:
......
Thương Kình giống như không nhìn ra những lời bóng gió của hai người, trực tiếp giục giã.
“Mau đi đi mau đi đi, không phải muốn mua lò đan sao?
Đi sớm về sớm, ta đã mang phù mặc và phù bì mới làm tới rồi, về là phải mau ch.óng luyện vẽ phù ngay.”
Lục Linh Du:
“......
Vâng, thưa Sư thúc tổ.”
Nàng vẫn là nên đi thôi.
Ba người rốt cuộc cũng ra được khỏi cửa.
Nghĩ đến trong nhà còn có Thương Kình trấn áp, lần này còn ngắm phong cảnh dạo phố cái nỗi gì nữa.
Trực tiếp tìm đến Triệu Trường Phong.
Vừa nói yêu cầu xong.
Đối mặt với chính là vẻ mặt khó nói hết lời của đám người Triệu Trường Phong.
“Không có thời gian.”
“Cũng không có nhiều nguyên liệu như vậy.”
“Có lò đan thượng phẩm sẵn có đây, muội có muốn xem thử không?”
Phong Vô Nguyệt nhìn chiếc lò đan mà Triệu Trường Phong bưng ra:
“Đúng là thượng phẩm.
Tuy nhiên phẩm tướng bình thường.”
Triệu Trường Phong không nhịn được trề môi:
“Là thượng phẩm là được rồi, chẳng còn mấy ngày nữa là đại tỷ rồi, ta biết đi đâu tìm đồ tốt cho huynh chứ.”
“Vậy thì thôi vậy.”
Lục Linh Du và Phong Vô Nguyệt đồng thời từ bỏ, ngay cả giá cả cũng không thèm hỏi một câu.
Triệu Trường Phong giật giật khóe miệng.
“Mua về cho Lục sư muội dùng sao?”
“Nếu là vậy, ta chỗ này còn có một cái hạ phẩm, cũng lớn, chắc là miễn cưỡng phù hợp với yêu cầu của muội.”
Vừa nói hắn vừa bảo tiểu sư đệ đứng cuối cùng mang ra.
Tô Tiện vừa nhìn là biết ngay:
“Đồ phế phẩm để luyện tay chứ gì.”
Lục Linh Du cũng thất vọng, cũng chỉ lớn hơn cái bình thường có một phần ba.
Triệu Trường Phong không chịu:
“Cái gì mà đồ luyện tay, ai mà chẳng có lần đầu tiên chứ.
Huynh cứ nói xem có phải là một cái lò đan hoàn hảo, chính đáng hay không nào.”
Phong Vô Nguyệt gật đầu:
“Phải, nhưng chúng ta không cần.”
Nói xong liền trực tiếp kéo Lục Linh Du và Tô Tiện đi luôn.
Triệu Trường Phong hừ hừ một tiếng, cũng lười chẳng buồn nói năng gì nữa.
Đối phương rõ ràng là không có ý định mua, đại tỷ ở ngay trước mắt, lười chẳng buồn phí lời.
“Đại sư huynh, vị Lục tiểu sư muội kia không hiểu, chẳng lẽ Phong Vô Nguyệt cũng không hiểu sao?”
“Đòi lò đan thượng phẩm, còn phải lớn hơn bình thường gấp 5 lần, là để luyện đan hay là để tắm rửa vậy, tưởng luyện đan dễ dàng lắm chắc.”
Đệ t.ử nhỏ nhất vì thấy lò đan của mình bị người ta chê bai, không nhịn được mà lầm bầm.
“Nàng ta chắc không tưởng rằng biết chút y thuật phàm nhân là có thể luyện đan rồi chứ.”
“Đều nói mấy người Nhiếp Vân Kinh đó nuông chiều tiểu sư muội của họ một cách vô lý.”
“Ta thấy cái đám Thanh Diểu Tông này cũng chẳng kém cạnh là bao.”
“Được rồi.
Chẳng qua là người ta không nhìn trúng cái lò đan của đệ thôi mà.”
Triệu Trường Phong trừng mắt nhìn hắn một cái.
“Đại tỷ ở ngay trước mắt, chúng ta chẳng phải cũng đang vắt óc tìm cách để đạt được thành tích tốt sao?”
Dù nói hắn cũng không mấy lạc quan, nhưng:
“Người ta vì tông môn nhà mình, sẵn sàng vứt bỏ thể diện để tranh lấy một tia khả năng đó, thì điều đó đáng được tôn trọng.”
“Sau này đừng nói những lời như vậy nữa.”
Tiểu sư đệ có chút xấu hổ:
“Vâng, đệ biết rồi thưa đại sư huynh.”
Không mua được lò đan tốt, Lục Linh Du vẫn chưa bỏ cuộc.
Lại đi đến các cửa tiệm bán lò đan trong thành Bát Phương.
Tiếc là chẳng thu hoạch được gì.
Toàn là lò đan tiêu chuẩn.
Lại còn đắt kinh khủng.
Đắt hơn cả những cửa tiệm hét giá trên trời ở trấn Thanh Phong của bọn họ.
Ba người đi trên đường phố náo nhiệt, Lục Linh Du đột nhiên mở lời:
“Tứ sư huynh ngũ sư huynh, hai huynh nói xem thành Bát Phương có chợ đen không?”
Tô Tiện vỗ đùi một cái:
“Chắc chắn là có chứ.”
“Đi đi đi, chúng ta đi chợ đen ngay bây giờ, sẵn tiện xem Khí đạo thi đấu không biết có phải chúng ta tự bỏ nguyên liệu không, có cái nào phù hợp thì mua luôn một thể.”