“Chợ đen ở thành Bát Phương còn lớn hơn chợ đen ở trấn Thanh Phong nhiều.”
Tất nhiên, dựa theo truyền thống của chợ đen, việc hét giá trên trời cũng là thao tác cơ bản.
Nhưng chỉ cần bạn biết nhìn hàng, biết mặc cả, chắc chắn vẫn rẻ hơn mua ở trong tiệm.
Ba người Lục Linh Du loanh quanh nửa ngày trời, vẫn không tìm thấy lò đan lớn nào có chất lượng tốt.
Ngược lại Tô Tiện đã mua được mấy loại nguyên liệu luyện khí, đều là loại nguyên liệu tốt mà bình thường hắn chẳng nỡ mua.
Tô Tiện vừa mới nghiến răng nghiến lợi thanh toán xong, đi ra liền va phải đám người Thu Lăng Hạo.
“Ồ, đi dạo chợ đen à.”
Thu Lăng Hạo dẫn theo Ninh Như Phong và Hồ Khánh Du, cười như không cười đi tới.
“Cũng đúng thôi, tông môn các người nghèo đến mức cái quần đùi cũng chẳng có mà mặc rồi, cũng chỉ có thể đến chợ đen để cầu may thôi.”
Phong Vô Nguyệt cũng cười như không cười:
“Ồ.
Lăng Vân Các các người không nghèo, sao cũng đến chợ đen rồi?”
Thu Lăng Hạo ngẩng cổ lên:
“Chúng ta chỉ là tùy tiện đi dạo chút thôi, sẵn tiện thư giãn tâm trạng.”
Phong Vô Nguyệt châm chọc:
“Cũng đúng, tông môn các người bây giờ đứng bét bảng, nếu còn không ra ngoài thư giãn tâm trạng thì e là phải tập thể treo cổ t-ự t-ử mất.”
Tô Tiện cũng phụ họa theo:
“Đúng vậy, có tiền thì có ích gì chứ, vẫn là đứng bét bảng thôi.”
Thu Lăng Hạo:
......
Hung hăng nói:
“Các người đừng có mà đắc ý.”
Ở trận thi đấu cá nhân hắn nhất định sẽ gỡ lại thể diện.
Hai bên ai nấy đều không nói gì nữa, nhưng Thu Lăng Hạo với khuôn mặt đen xì cứ nhất quyết đi theo sau ba người Lục Linh Du.
Những người khác không hiểu.
Thu Lăng Hạo:
“Ta chỉ muốn xem thử mấy cái tên nghèo kiết xác đó có thể mua nổi thứ gì.”
Trong chợ đen đông nghịt toàn là người.
Khó khăn lắm mới chen chúc được một lúc, Lục Linh Du đột nhiên mắt sáng lên, một lão già áo xám quen thuộc đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt.
Ông ta ở một vị trí kín đáo nhất, bị mấy quầy hàng nhộn nhịp che khuất tầm nhìn, nếu không nhìn kỹ thì căn bản chẳng phát hiện ra sự tồn tại của ông ta.
Trên quầy bày một đống đồng nát sắt vụn, ông ta thì thong dong ngồi trên ghế, dưới chân còn dẫm lên mấy thanh kiếm mà trên quầy không còn chỗ để.
Tô Tiện cũng nhận ra rồi.
“Hế, thế này mà cũng gặp được.”
Lục Linh Du thì chẳng lấy làm lạ.
Đều biết các đại tông môn tụ hội về thành Bát Phương, buôn bán ở đây là dễ kiếm nhất, ai có thể đến thì chắc chắn sẽ đến thôi.
Lục Linh Du kéo Phong Vô Nguyệt và Tô Tiện chen vào trong.
Thu Lăng Hạo chê bai liếc nhìn cái hướng mà bọn họ định đi, quả nhiên là đám nghèo kiết xác, cũng chỉ dám đi dạo cái quầy đồng nát sắt vụn này thôi.
Nhưng vừa mới bị mắng một trận, hắn chọn chen vào trong lẳng lặng xem kịch.
Không trực tiếp chế giễu bọn họ trước mặt, nhưng có thể rêu rao ra ngoài sau khi về mà.
Đối mặt với những vị khách mới đến, lão già áo xám mắt cũng chẳng thèm mở lấy một cái, cứ thế tựa vào ghế nằm.
Cũng chẳng có ý định chào mời khách khứa.
Lục Linh Du trực tiếp mở lời:
“Tiền bối, có bán lò đan nào lớn một chút không ạ?”
Lão già lúc này mới mở mắt ra.
Tuy nhiên vẫn không lên tiếng, trực tiếp móc từ trong ng-ực ra một cái túi trữ vật rách rưới, lại từ trong túi trữ vật đổ ra một đống nhẫn nhỏ trông như sắt vụn.
Bới móc nửa ngày trời, cuối cùng mới tìm thấy một cái nhẫn kín đáo nhất, ào ào đổ ra một đống lò đan.
Lập tức chất đống trên quầy cao ngất ngưởng.
Đổ xong ông ta vẫn không nói lời nào, trực tiếp nằm trở lại, nhắm mắt lại lần nữa.
Khóe miệng Lục Linh Du giật giật.
Đống đổ ra toàn là lò đan hạ phẩm, và đều có kích thước bình thường.
Tô Tiện không nhịn được:
“Tiền bối, chúng con muốn cái lớn một chút.”
Lão già mở mắt ra lần nữa, mang theo chút thiếu kiên nhẫn:
“Muốn lớn chừng nào?”
“Lớn chừng này ạ.”
Tô Tiện vừa định làm động tác tay miêu tả.
Lục Linh Du kéo hắn lại, liếc nhìn về phía mấy người Thu Lăng Hạo đang đứng phía sau xem kịch một cái.
“Chỉ cần là đồ tốt là được ạ, ít nhất phải là thượng phẩm.”
Thu Lăng Hạo suýt nữa thì phì cười, cái quầy nát này mà có trung phẩm đã là tốt lắm rồi, còn đòi thượng phẩm cơ à?
Nhưng hắn vừa mới nghĩ như vậy, liền thấy lão già đảo mắt trắng dã, lại bới móc nửa ngày trong cái nhẫn không gian rách rưới của ông ta.
Lại là một tiếng ào ào, cái quầy nhỏ trực tiếp bị chất thành một ngọn núi nhỏ.
Đổ xong lại tiếp tục nhắm mắt nằm ườn ra.
Thu Lăng Hạo chấn kinh, thế mà thực sự có lò đan thượng phẩm à!
Lập tức biết lão già này không đơn giản.
Lò đan thượng phẩm, dù ở trong tiệm cũng sẽ được đặt ở vị trí trang trọng nhất.
Lão già này cứ thế tùy tiện đổ ra ngoài như sắt vụn vậy sao?
Lục Linh Du giả bộ hỏi về một trong những chiếc lò đan đó.
“Tiền bối, cái này bao nhiêu tiền ạ?”
“Ba nghìn năm trăm viên linh thạch thượng phẩm.”
Lão già nửa điểm cũng không chút do dự.
Tô Tiện và Phong Vô Nguyệt đồng thời há hốc mồm, một câu ‘ông ăn cướp à’ suýt chút nữa thoát ra khỏi miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng dù sao cũng đã nhịn được.
Dù sao bọn họ cũng chẳng mua.
Kết quả vừa mới nghĩ như vậy, liền nghe Lục Linh Du hỏi:
“Bớt chút đi ạ.”
“Không bớt được.”
“Tiểu sư muội, đắt quá chúng ta đi xem cái khác đi, muội chẳng phải muốn......”
Lục Linh Du một mặt đắn đo cắt ngang lời hắn:
“Nhưng lò đan hiện tại của tứ sư huynh không dễ dùng, sắp đến đại tỷ rồi, tứ sư huynh cần một cái lò đan thuận tay.”
Phong Vô Nguyệt:
???
“Tiền bối, chiếc lò đan này của ông thực sự không mặc cả được sao?”
“Không mặc cả.”
“Thích thì mua không thích thì thôi.”
“Không mua.”
Cái miệng rộng của Tô Tiện thốt ra.
Bọn họ vừa mới hỏi giá ở tiệm trên phố xong, lò đan tương đương nhiều nhất là hai nghìn linh thạch thượng phẩm.
Kẻ ngốc mới mua cái này.
Nhưng giọng nói của tiểu sư muội nhà mình lại vang lên bên cạnh:
“Tứ sư huynh, hay là mua cái này đi, hiện tại sắp đến thi đấu cá nhân rồi, ở đâu cũng hét giá trên trời cả, vừa nãy chúng ta hỏi rồi, trong tiệm đòi bốn nghìn linh thạch thượng phẩm, chiếc lò đan này trong hàng thượng phẩm đều tính là rất tốt đấy.
Vì trận thi đấu đan đạo......”
Phong Vô Nguyệt:
.......
Lão già áo xám:
.......
Lão già áo xám lặng lẽ mở ra một khe mắt.
Không phải chứ.
Con bé này chẳng phải là một con quỷ nhỏ tinh ranh sao?
Mình rõ ràng là đã đề phòng nó, cho nên báo giá cao gấp năm lần cơ mà.
Chính là đang đợi con bé này mặc cả đấy.
Hay là các tiệm bên ngoài thực sự đen tối như vậy?
Còn dám hét giá ác hơn cả chợ đen sao?
Ngay lúc Lục Linh Du một mặt đắn đo, muốn mua nhưng lại không nỡ bỏ linh thạch ra.
“Ta mua.”
Thu Lăng Hạo hào phóng phất tay một cái.
“Tiền bối, chiếc lò đan này ta lấy.”
“Hả?”
Lục Linh Du mang theo vẻ mặt như thể đã đ-ánh mất bảo bối.
Thu Lăng Hạo vội vàng móc linh thạch ra, giật lấy chiếc lò đan.
“Nhìn cái gì mà nhìn, bây giờ nó là của ta rồi.”
Hừ hừ.
Con nhóc ch-ết tiệt.
Vừa nãy chẳng phải nói có tiền thì có ích gì sao?
Chính là dùng như thế này đấy.
Vừa rồi lời của mấy người bọn họ hắn cũng đã nghe thấy rồi.
Dù rằng hắn cũng chẳng đi hỏi giá ở tiệm là bao nhiêu.
Nhưng bây giờ sắp đại tỷ, tăng giá là chuyện đương nhiên.
Chiếc lò này đắt thì đắt thật, nhưng hắn vẫn chi trả nổi.
Mình không dùng có thể cho mấy sư đệ nhỏ dùng, còn tiện thể làm ghê tởm mấy cái tên Thanh Diểu Tông này nữa.
Không tính là bị hớ.
Có người chi tiền, lão già cuối cùng cũng hoàn toàn mở mắt ra, đứng dậy khỏi ghế.
Cân nhắc số linh thạch, nhét vào túi.
Lục Linh Du ‘lườm’ Thu Lăng Hạo một cái.
“Tiền bối, còn chiếc nào phẩm tướng tương đương không ạ, con muốn xem thêm chút nữa.”
Lão già lần này có tinh thần rồi.
Lại bới móc nửa ngày trời, tìm ra thêm một cái nhẫn không gian nữa.
Rào một tiếng.
Ngọn núi nhỏ không chứa hết, có mấy cái lò đan trực tiếp lăn xuống đất.
Đừng nói là, thực sự có một cái tương đương.
Lão già áo xám:
“Cái này bốn nghìn linh thạch thượng phẩm, không mặc cả.”
“Tứ sư huynh, cái này còn tốt hơn cái kia nữa, có cái này rồi, huynh nói không chừng thực sự có thể đạt được thành tích tốt đấy.”
Phong Vô Nguyệt:
.......
Ta nên ở dưới gầm xe!
Hắn không nói lời nào, đợi động tĩnh phía sau.
Quả nhiên......
“Cái này ta cũng lấy luôn.”
Thu Lăng Hạo lại một lần nữa chi tiền.
Và nở một nụ cười đắc ý với Lục Linh Du.
Lục Linh Du ‘giận dữ’:
“Ngươi đủ rồi đấy.”
“Mua nhiều như vậy ngươi có dùng hết được không?”