“Giải đấu khiêu chiến của chợ đen ngầm thông thường phải đến tối mới chính thức bắt đầu.”
Lục Linh Du lấy ra vân thuyền, bốn người lảo đảo bay tới bên ngoài thành Cửu Tiêu thì vừa lúc trời sắp tối.
Phủ thành chủ ra sức phát triển sản nghiệp ngầm, thành Cửu Tiêu trông còn náo nhiệt hơn thành Lâm Hạ mấy phần.
Giờ này rồi mà thương lái vẫn chưa dọn hàng, trên phố cũng có không ít tu sĩ.
Mấy người đứng trong một con hẻm nhỏ tối tăm.
Thu Lăng Hạo đột nhiên thốt ra một câu, “Chợ đen ở đâu?"
Bọn họ xoay nửa ngày cũng không nhìn ra chỗ nào giống lối vào chợ đen cả.
Không khí đột nhiên im lặng.
Sau đó ba ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Tần Uẩn Chi.
Tần Uẩn Chi:
......
“Ngươi không biết sao?"
Thu Lăng Hạo hỏi.
Tần Uẩn Chi:
.......
Hắn nên biết sao?
Hắn ngay cả có giải đấu Đan đạo hay không còn không biết thì sao biết được lối vào này.
Thu Lăng Hạo hai chữ phế vật đã tới đầu lưỡi rồi, nghĩ tới cái thứ này cư nhiên còn là một Hóa Thần, lập tức sa sầm mặt mày nuốt ngược trở vào.
Thấy trời đã tối hẳn, không tranh thủ thời gian thì không kịp nữa rồi, Tô Tiện đề nghị, “Bắt lấy một người bảo bọn họ dẫn chúng ta đi thôi."
Tần Uẩn Chi vội vàng nói, “Không được, trong thành nghiêm cấm đ-ánh nh-au."
Còn nghiêm hơn cả thành Lâm Hạ.
Bị bắt là phải ngồi tù đấy.
Lục Linh Du bày tỏ, “Vậy thì mời thôi mà."
Tần Uẩn Chi thở phào nhẹ nhõm nhưng lắc đầu, “Ngươi tưởng mời mà dễ à, người bình thường căn bản không biết đâu."
“Ai biết?"
Lục Linh Du hỏi.
“......
Thành chủ?"
Ông ta chắc chắn biết.
Lục Linh Du sờ cằm suy nghĩ.
Tần Uẩn Chi:
......
Không phải chứ, ngươi còn thực sự cân nhắc đấy à!
“Người ta dù sao cũng là chủ một thành, đừng nghĩ nữa."
“Không phải, ta đang nghĩ ngoài thành chủ ra còn có những ai biết nữa."
Cô nương nhỏ cảm thấy chuyện nhỏ này chắc chắn không cần phiền tới thành chủ đại nhân đâu.
Tần Uẩn Chi thở phào, lần này nghiêm túc suy nghĩ.
“Còn có người của thư viện Lâm Thiên nữa."
Nhưng cái này không dễ nhận dạng, nhiều người xuống núi đều không muốn mặc đệ t.ử phục đâu.
“Ngoài ra thì chính là những tán tu nhiệt tình với chợ đen."
Cái này càng khó nhận dạng hơn.
“Ngoài ra thì chính là cư dân gần đó."
Thôi đi, bọn họ mà biết chợ đen ở xó xỉnh nào thì cần gì người gần đó dẫn đường?
“Ngoài ra chính là người của Thành Phòng Ti rồi."
Dù sao hằng ngày đều đi tuần tra, cấp trên chắc chắn sẽ nói với bọn họ chỗ nào nhạy cảm, hoặc là né tránh hoặc là chú ý cái gì đó.
“Chốt Thành Phòng Ti đi."
Cô nương nhỏ chốt hạ.
Sờ sờ không gian giới chỉ, trên người không có đạo cụ che giấu vóc dáng diện mạo cũng không nản lòng, trực tiếp lấy ra một tấm khăn che mặt màu đen đeo lên cho mình.
Tô Tiện lặng lẽ lấy ra tấm khăn lụa cùng loại.
Thu Lăng Hạo và Lục Linh Du cũng coi như là người quen cũ rồi, tay nhanh hơn não vô thức học theo, tùy tiện vớ lấy một mảnh vải quấn lên mặt mình.
Tần Uẩn Chi trên dưới đến một bộ quần áo dự phòng cũng không có:
.......
Trên phố chính, một đội người của Thành Phòng Ti đã xuất hiện.
Tô Tiện lập tức lấy từ trong túi ra một mảnh vải đỏ, không kịp làm gì nhiều “pạch" cái đắp lên đầu Tần Uẩn Chi.
Tần Uẩn Chi:
......
Lúc lén lút vén một góc nhìn ra ngoài thì thấy cô nương nhỏ vừa rồi còn ở ngay trước mặt mình đã một cái dịch chuyển tức thời nhảy tới cuối đội Thành Phòng Ti.
Siết cổ, bịt miệng, kéo người, liền mạch dứt khoát.
Toàn bộ quá trình lặng ngắt như tờ, đội ngũ phía trước căn bản không phát hiện ra thiếu mất một kẻ đen đủi.
Cô nương nhỏ một tay bịt miệng, một tay hàn quang lạnh lẽo kề lên cổ đối phương.
“Hảo huynh đệ, một ngàn linh thạch dẫn đường chút đi."
Kẻ đen đủi:
......
Tần Uẩn Chi:
......
Kẻ đen đủi sợ phát khiếp, mẹ kiếp ở đâu lòi ra mấy cái quân khuyển con thế này!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đáng sợ nhất là cái đứa đội khăn trùm đỏ kia kìa, hắn cứ tưởng là gặp ma rồi.
Con ma nữ nửa đêm Tần Uẩn Chi lặng lẽ kéo c.h.ặ.t khăn trùm, cũng chẳng quản mình có nhìn thấy hay không nữa, cả khuôn mặt bao trong mảnh vải đỏ.
“Chẳng phải đã nói với ngươi là trong thành nghiêm cấm đ-ánh nh-au sao......"
Ngươi mẹ nó còn dám động tới người của Thành Phòng Ti, điên rồi sao?
Lục Linh Du lập tức bày tỏ, “Ta không có."
Tần Uẩn Chi nghẹn họng.
Đúng, ngươi không đ-ánh nh-au, ngươi đơn phương bắt cóc!!!
Kẻ đen đủi bị bắt cóc vì muốn giữ cái mạng nhỏ nên sỉ nhục nháy mắt đồng ý.
Dưới sự chỉ dẫn của hắn, mấy người lượn lờ bảy tám vòng, cư nhiên lượn về phía sau hẻm của một ngôi nhà lớn trên phố chính.
Lục Linh Du “chậc" một tiếng, quả không hổ là sản nghiệp do phủ thành chủ bí mật hỗ trợ, lại ngang nhiên như vậy.
Lục Linh Du ra hiệu cho Tô Tiện.
Tô Tiện ló đầu ra lén lút quan sát.
Gật đầu, “Có người canh giữ."
Lục Linh Du giơ tay c.h.ặ.t một cái, kẻ đen đủi ngất đi.
Lại nhét một ngàn linh thạch thượng phẩm vào lòng hắn, ném người vào góc khuất.
Gỡ khăn đen xuống.
“Đi thôi."
Lục Linh Du dẫn theo ba người nghênh ngang đi tới, không ngoài dự kiến bị người ta chặn lại.
“Tư gia trạch viện, cấm vào."
Mọi người nhất thời có chút ngơ ngác.
Đây là cảnh cáo hay là mật hiệu?
Lục Linh Du mỗi người nhét một trăm linh thạch cực phẩm, lại trực tiếp lắc lắc đệ t.ử lệnh của thư viện bên hông.
“Một hai ba bốn năm."
Đối phương thu kiếm lại, “Mời."
Ba người:
.......
Mãi cho đến khi đi qua mấy cái lối đi như hầm lò đen ngòm, tầm nhìn mở rộng mới thấy được các gian hàng bày san sát như hội chợ vậy.
Tần Uẩn Chi lúc này mới cẩn thận xáp lại gần.
“Ngươi biết mật hiệu?"
Yêu thú ơi!
Ngươi ngay cả địa chỉ còn không biết cư nhiên có thể biết mật hiệu sao?
Rốt cuộc là ngươi thông minh tuyệt đỉnh hay là cùng tần số hoàn mỹ với lão đại chợ đen, hay hơn nữa là mèo mù vớ phải chuột ch-ết, cái này mà cũng đoán trúng được!
Lục Linh Du lắc lắc đầu, nàng biết cái rắm ấy!
Nàng chỉ biết là đã là sản nghiệp do phủ thành chủ bí mật hỗ trợ thì làm sao có thể thực sự kiểm soát người vào quá nghiêm ngặt được.
Cộng thêm bọn họ là đệ t.ử của bốn đại thư viện thì không thể nào tới phá quán được.
Ít nhất phải có 50% khả năng cho vào chứ.
Bây giờ xem ra là cá cược đúng rồi.
Lục Linh Du cũng không giải thích, mặc cho Tần Uẩn Chi đứng đó một mình suy nghĩ m-ông lung, ánh mắt nhìn Lục Linh Du sắp biến thành sùng bái luôn rồi.
Chợ đen bán cái gì cũng có.
So với Luyện Nguyệt thì chủng loại càng nhiều hơn.
Thậm chí có người cười quác quác bán thịt chính mình.
Thịt thật ấy!
Có thể chỉ định vị trí, xẻo tại chỗ luôn.
Nhóm bốn người nhà quê không hiểu được nhưng cực kỳ chấn động.
So với cái loại này thì mấy thứ bán ba cái đồ vật không rõ nguồn gốc kia căn bản chẳng là gì.
Nhưng mà giải đấu khiêu chiến trong truyền thuyết đâu?
Không, ngay cả đấu trường thú cũng chẳng thấy đâu.
Mấy người đi dạo vài vòng mới thấy được một người nghi là nhân viên quản lý.
Tần Uẩn Chi người có tu vi bề mặt cao nhất ra mặt, nhận được lời đáp tuyệt tình, “Không có."
“Phường thị của chúng ta chỉ là đặt ở dưới lòng đất thôi, đều làm ăn chân chính cả."
Lục Linh Du lấy ra một bộ áo bào đen có mũ trùm quấn lên người, lại dùng một quả linh quả đặc thù bôi cho mình một lớp phấn mắt đen cộng thêm son môi, túm lấy tiểu nhị, âm u hỏi, “Thực sự không có gì hay ho sao?"
“Giống như là....."
Cô nương nhỏ dịu dàng chọc chọc vào mí mắt đang run rẩy của tiểu nhị trẻ tuổi, “loại hay ho kiểu m.ó.c m.ắ.t ngươi ra ấy."
Ba người còn lại:
???
Chuyện gì đã xảy ra vậy, tiểu (Lục) sư muội ngoan hiền của ta đâu mất rồi?
Nhân viên quản lý chỉ nhìn nàng một cái đã biểu diễn màn biến mặt tại chỗ, nịnh nọt nói, “Tất nhiên là có rồi, đấu trường thú thì sao?
Phí vào cửa mỗi người 500 linh thạch cực phẩm, có điều....."
Hắn đổi giọng, nháy mắt ra hiệu, “Ước chừng còn có cái hợp với ngài hơn đấy, đấu trường người đấu, phí vào cửa 2000, bao ch-ết luôn!
Ta dẫn ngài đi ngay nhé?"
“Đ-ánh ch-ết thì chẳng có ý nghĩa gì, cho cái gì kỹ thuật tí, kiểu ch-ết hoa hòe hoa sói tí ấy."
Tiểu nhị lại cười một tiếng, “Cũng có nhưng chưa chắc đã ch-ết, khiêu chiến đan sư.
Có tận hứng được hay không phải xem vận khí thôi.
Phí vào cửa 1000 linh thạch."
Cô nương nhỏ môi đen nhếch lên, bốn ngàn linh thạch cực phẩm nhét qua, “Ngoan, dẫn đường!"