“Tiểu nhị dẫn mấy người đi lượn lờ bảy tám vòng, mãi cho đến khi đi tới trước một bức tường bình thường không có gì lạ, chìa khóa làm bằng đ-á huyền thạch trong tay tiểu nhị cắm một cái vào bức tường bằng phẳng.”
Bức tường rõ ràng không có bất kỳ lỗ hổng nào lại dễ dàng cắm vào được.
Cánh cửa đ-á ứng thanh mở ra.
“Khách nhân, mời vào."
Tiểu nhị làm một động tác mời.
Lục Linh Du nghênh ngang bước vào, Tô Tiện ba người tự nhiên vội vàng đi theo.
Tiếng huyên náo mơ hồ truyền tới, lại đi qua một khúc ngoặt, bước qua một cánh cửa sau đó tầm nhìn đột nhiên mở rộng.
Tiếp đó liền thấy được một đám người mặc bào đen dày đặc.
Trong toàn trường, bốn người bọn họ chính là đặc biệt lập dị, giống như bầy gà trắng lạc vào bầy sói vậy.
Tô Tiện thì còn đỡ, kể từ khi đi theo tiểu sư muội cùng đi quậy phá thì da mặt đã được luyện ra rồi.
Còn Thu Lăng Hạo và Tần Uẩn Chi đối mặt với từng đạo ánh mắt nhìn kẻ dị loại kia thì vô cùng không tự nhiên.
“Lục sư muội."
Thu Lăng Hạo chỉ chỉ bộ bào đen trên người Lục Linh Du, “Cái này, ngươi..... còn không?"
“Ngươi muốn à?"
Thu Lăng Hạo mừng rỡ, gật đầu, “Muốn."
Tần Uẩn Chi, “Ta cũng muốn."
Lục Linh Du lấy ra ba bộ bào đen, ngoại trừ Tô Tiện ra, “Hai người các ngươi ghi nợ đấy."
Thu Lăng Hạo và Tần Uẩn Chi do dự chưa đầy một giây đã nhận lấy rồi.
Bọn họ hiểu, ý của việc ghi nợ tự nhiên bao gồm cả phí vào cửa lúc trước.
Tần Uẩn Chi không cần nói rồi, ngoại trừ mỗi lần trong nhà gửi tài nguyên tới thì trong túi chẳng moi ra được mấy đồng tiền, Thu Lăng Hạo lúc trước từ trên người bọn Vệ Tinh Hà vặt được chút linh thạch kia thì thời gian này cũng tiêu xài hòm hòm rồi, tự nhiên cũng chẳng có thực lực trả tiền mặt.
Ghi nợ thì ghi nợ.
Dù sao cũng không phải lần đầu nợ nần rồi.
“Lục sư muội, bộ bào đen này ngươi lấy ở đâu ra thế?"
Tần Uẩn Chi lặng lẽ hỏi.
Thực sự là bộ bào đen này nhìn kiểu gì cũng không giống trang phục của người tu tiên.
Lục sư muội thực sự chưa từng tới đây sao?
“Vừa mới mua chứ đâu."
“Chẳng lẽ ngươi tưởng ta có thể ăn trộm được ở cái nơi quỷ quái này sao?"
Lúc Tần Uẩn Chi đang kỳ kèo với tiểu nhị thì nàng tình cờ thấy có người lén lút tìm một sạp bán pháp y mua cái thứ này.
Chậc, lén lút tất có bảo bối.
Theo luôn!
Không ngờ thực sự có ích.
Tần Uẩn Chi:
......
Ngươi bắt một Thành Phòng Ti còn đơn giản như vậy thì mấy bộ quần áo có gì mà ngươi không trộm được chứ?
Sau khi ba người cũng quấn lên bào đen thì mới nhìn về phía cuộc thi đấu đan sư đã bắt đầu phía trước.
Toàn bộ cuộc khiêu chiến đan sư là một cái bệ lớn hơi cao hơn mặt đất ở giữa, mà bao quanh cái đài khiêu chiến ở giữa là những bậc thang cao dần bao quanh thành mấy vòng.
Lúc này trên đài khiêu chiến đã có một nam một nữ hai đan sư đang luyện đan.
Đài khiêu chiến chắc là đã được bố trí trận pháp cách tuyệt đặc thù.
Người vây xem không nghe thấy âm thanh bên trên.
Về phần hình ảnh thì cũng chỉ có thể nhìn rõ khuôn mặt của người khiêu chiến.
Cũng hòm hòm như cuộc thi Đan đạo ở đại tỷ thí Luyện Nguyệt lúc trước.
Tiểu nhị vừa mới dẫn bọn họ vào xong liền biến mất, lúc này lại đột nhiên ló ra, trên tay bưng một cái khay.
“Mấy vị khách nhân có muốn đặt cược không?"
Nữ đan sư đang thi đấu bây giờ là Kim Đan sơ kỳ, người nàng khiêu chiến là nam đan sư Kim Đan trung kỳ kia.
“Nếu muốn ổn định một chút thì có thể đặt cược cho nam đan sư kia, nhưng nếu muốn đ-ánh cược lớn thì có thể đặt cho nữ đan sư."
Lục Linh Du xua xua tay tỏ ý không muốn đặt.
Tiểu nhị ngược lại chẳng nói gì, ba người kia càng không đặt.
Chủ yếu là bọn họ cũng chẳng có tiền.
Lục Linh Du gọi tiểu nhị đang thất vọng rời đi lại, “Khiêu chiến thành công có phải là có linh thạch để kiếm không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu nhị ngẩn người một lát sau đó gật đầu, “Đúng vậy, khách nhân ngài có hứng thú sao?"
“Có, giúp ta báo danh một suất."
“Được luôn!
Có điều khách nhân, báo danh tham gia cần nộp 3000 linh thạch cực phẩm."
“......"
Thu Lăng Hạo tiên phong đặt câu hỏi, “Báo danh mà phải tốn linh thạch sao?"
Còn đòi tận ba ngàn?
Mặc dù bên Thiên Ngoại Thiên này có nhiều thứ đắt hơn bên Luyện Nguyệt không ít nhưng ngoại trừ mấy đại thế lực và bốn đại thư viện ra thì những tán tu tầng lớp dưới hoặc đệ t.ử tông môn nhỏ khác kiếm linh thạch cũng chẳng dễ dàng hơn bên Luyện Nguyệt bao nhiêu.
Tham gia một cuộc khiêu chiến mà còn đòi ba ngàn linh thạch cực phẩm, cái này không phải là đắt nữa rồi.
Mà là vô lý đến cực điểm.
Tiểu nhị đối với thái độ của Thu Lăng Hạo dường như đã quá quen thuộc, “Mấy vị khách nhân lần đầu tới đây phải không, chỗ chúng ta đây khác với các đài khiêu chiến khác, không chỉ người xem có thể đặt cược mà hai bên người khiêu chiến cũng có thể đặt cược, mà ba ngàn linh thạch này chỉ là phí báo danh thôi, chỉ cần ngài khiêu chiến thắng thì hoàn toàn có thể thắng được tiền cược của bên bại trận.
Chỉ có nhiều hơn chứ không có ít đi đâu."
Thu Lăng Hạo liếc xéo hắn, “Bên bại trận thì đưa được bao nhiêu!
Nếu tiền cược của hắn chỉ có mấy trăm linh thạch thì chúng ta thắng cũng chẳng có tích sự gì."
Tiểu nhị vẫn cung kính như cũ, “Quy định của đài khiêu chiến là lên đài khiêu chiến thì tiền cược khởi điểm là một vạn linh thạch cực phẩm.
Ngài còn có thể lựa chọn khởi điểm hai vạn hoặc năm vạn, chúng ta sẽ bố trí đối thủ thích hợp cho ngài.
Tất nhiên nếu ngài còn muốn thắng chút gì đó không giống bình thường thì chỉ cần đối phương bằng lòng, trên cơ sở tiền cược bảo đảm, hai bên có thể tự mình định đoạt."
“Không giống bình thường...... cái gì gọi là không giống bình thường?"
“Nếu đối diện vừa vặn là kẻ thù của ngài, nếu ngài muốn một cánh tay, một cái chân của hắn, thậm chí là mạng của hắn thì đều là có thể được đấy ạ."
Phía trước truyền tới sự xôn xao, tiểu nhị “a" một tiếng, chỉ vào nữ tu Kim Đan sơ kỳ đã bại trận trên đài, “Ngoài linh thạch ra thì thứ nàng ta đặt cược chính là một con mắt của mình."
Tiếng hét ch.ói tai đột nhiên vang lên, một đám người xem náo nhiệt giống như được tiêm m-áu gà vậy, hưng phấn reo hò gào thét bảo nam tu sĩ mau ch.óng ra tay.
Thu Lăng Hạo, “......
Mẹ kiếp!".
Các ngươi mẹ nó thực sự biết chơi đấy.
Cuối cùng cũng biết tại sao cái tên ch.ó ch-ết Trương Nhất Hàn kia lại dẫn bọn họ tới đây rồi.
Lục Linh Du người vốn còn tiếc nuối không thể kiếm được một mớ thì lúc này tâm lặng như nước.
Trương Nhất Hàn dám dẫn bọn họ qua đây thì tuyệt đối có hố.
Hắn mới không nhảy vào đâu!
Nhưng hắn không nhảy thì có người nhảy mà.
Lục Linh Du móc ba ngàn linh thạch nhét qua, “Sẽ phối cho ta đối thủ như thế nào?"
Tiểu nhị lập tức hớn hở, “Yên tâm đi, nếu ngài là Kim Đan kỳ thì sẽ chỉ phối cho ngài đối thủ Kim Đan kỳ thôi, nếu ngài thắng thì cũng có thể lựa chọn tiếp tục thăng cấp khiêu chiến hoặc là từ bỏ."
Lời này của tiểu nhị vừa thốt ra, tâm trạng căng thẳng của Tô Tiện liền hơi giãn ra.
“Phù, vậy thì tốt."
Trình độ luyện đan của tiểu sư muội hắn tự nhiên tin tưởng, chỉ cần không phải vô duyên vô cớ phối cho một cái Luyện Hư trở lên thì đều là an toàn.
Tiểu nhị còn phải báo cho hậu đường để ghi tên Lục Linh Du lên và phối đối thủ thích hợp cho nàng.
Bốn người lại ngồi xuống xem hai trận.
Hai trận sau lần lượt là tiền cược hai vạn linh thạch và năm vạn linh thạch, ngược lại không còn xuất hiện chuyện m.ó.c m.ắ.t người ta nữa.
Hơn nữa bên thắng đều lựa chọn từ bỏ tiếp tục khiêu chiến sau đó thì kết thúc hoàn toàn.
Mấy người bên này thì thở phào rồi nhưng đám biến thái xem náo nhiệt kia lại không hài lòng.
“Hai trận rồi, linh thạch tới linh thạch lui, linh thạch là cha các ngươi hay là có thể ăn thay cơm hả?"
“Đúng vậy, mẹ nó toàn là quân hèn nhát, chẳng có lấy một suất thăng cấp khiêu chiến nào cả."
“Chẳng lẽ chỉ có một trận là tạm được thôi sao, không được, cứ thế này nữa lão t.ử phải trả vé đấy."
“Nhanh lên đi, lên hàng thật đi, xem ba cái cuộc thi rách nát này thà đi xem người đấu còn hơn."
Tu sĩ trung niên chủ trì cuộc khiêu chiến cười hì hì lên đài.
Lúc vào trường đã nói rồi, có tận hứng được hay không là xem vận khí, căn bản lười chẳng thèm quan tâm tới tiếng gào thét của bọn họ.
Từng bước một tuyên bố.
“Trận tiếp theo, Hoàng Tam, Kim Đan đại viên mãn, đối chiến Lục Lục, Kim Đan đại viên mãn."
Quả nhiên là Kim Đan đối Kim Đan.
Thu Lăng Hạo vội vàng nói với Tô Tiện, “Nhanh, mượn chút tiền đi."
Hắn muốn đặt cược!