Tiểu Tâm Can Trong Lòng Tướng Quân

Chương 11



Cửu hoàng tử vốn muốn để nàng ta ở bên cạnh, cho dù chỉ là một phi tần nho nhỏ.

Nhưng bây giờ, hắn thậm chí còn không muốn ngó ngàng tới nữa.

Nhìn khuôn mặt đau khổ của Giang Tích Âm.

Ta càng cười lớn hơn.

Tháng thứ ba Tạ Lâm tới Mạc Bắc.

Tin tốt từ Mạc Bắc truyền về, họ đã thủ được thành!

Nha tướng quân dẫn binh đóng đô ở cửa Gia Lăng.

Theo tin tức từ tiền tuyến, một người lính tên Tạ Lâm đã vô cùng dũng cảm khi xông pha trận mạc để g.i.ế.c kẻ thù, hắn cũng đã chặn được lưỡi gươm cho Nha tướng quân trong trận hỗn chiến, cứu ông ấy một mạng!

Bây giờ hắn có được sự chú ý trước mặt Nha tướng quân rồi!

Mùa thu năm Lâm An thứ 14.

Chuyện giữa Giang Tích Âm và Cửu hoàng tử không thể che giấu được nữa.

Bởi vì Giang Tích Âm mang thai.

Vì thể diện của hoàng thất, cũng vì thể diện của Giang phủ.

Hoàng đế gả Giang Tích Âm cho Cửu hoàng tử với tư cách là một phi tần.

Cha ta đã rất tức giận, ông ấy đã không nhìn mặt nàng ta nhiều ngày rồi.

Cho tới đêm trước ngày cưới của nàng ta.

Khi nàng ta xuất giá ra khỏi phủ, ta cùng mọi người đứng ở trong sân.

Cô ta dừng bước khi đi ngang qua ta.

Dưới sự giám sát của mọi người, nàng ta bước tới ôm lấy ta.

Thì thầm bên tai ta rằng: “Tỷ tỷ, lần này ta thắng rồi.”

Nàng ta nghĩ làm vợ lẽ cũng thật tuyệt.

Vào mùa đông năm Lâm An thứ 14, đứa con của Giang Tích Âm cuối cùng cũng không thể giữ được.

Như lời trước đây ta từng nói với nàng ta.

Cửu hoàng tử phi không phải là quả hồng mềm dễ bị người ta bắt nạt.

Giang Tích Âm làm nàng ta mất mặt trước các tiểu thư nhà giàu trong kinh đô, nàng ta nhất định sẽ quay lại báo thù.

Giang Tích Âm sau khi mất con đã làm ầm ĩ một trận.

Sau đó liền an phận trong một khoảng thời gian dài.

Khi một lần nữa xuất hiện trước mắt mọi người, nàng ta lại quay về như trước.

Nhưng ta có thể thấy rõ rằng nàng ta thay đổi rồi.

Trở nên yếu đuối hơn, dịu dàng và biết lấy lòng Cửu hoàng tử hơn.

Đôi khi ánh mắt nàng ta nhìn Cửu hoàng tử phi cũng khiến ta cảm thấy sợ hãi.

Nàng ta là muốn, có c.h.ế.t cũng phải lôi người kia theo sao.

Mùa xuân năm Lâm An thứ 16.

Thành Mạc Bắc cuối cùng cũng giành lại được.

Một nhóm binh lính đang trở về từ Mạc Bắc.

Vào ngày họ quay trở về kinh thành, ta đã chạy lên tường canh cùng mọi người ngắm nhìn.

Các cô nương cầm giỏ hoa đầy cánh hoa và lá cây, họ tung lên khi thấy những người lính diễu hành trên con ngựa đi vào thành.

Mọi người đều cười vỗ tay, bầu không khí rất ấm áp.

Ta nhìn hết những người lính này tới người lính khác đi qua trước mặt mình.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com