Tiểu Tâm Can Trong Lòng Tướng Quân

Chương 12



Nhưng lại không nhìn thấy hắn…

Tạ Lâm nói ta đợi hắn hai năm, ta đã đợi rồi, nhưng hắn lại thất hứa.

Ta tự dưng vô cớ tức giận.

Ta chạy xuống khỏi cổng thành, tóm lấy một tên lính đi ở phía cuối.

“Xin hỏi, ngươi có biết một người đàn ông tên Tạ Lâm không?”

Vị huynh đệ kia trông khoảng 17, 18 tuổi, khuôn mặt khá non nớt.

Nghe ta hỏi vậy, hắn nghi hoặc nhìn ta, “Có ai từng ra chiến trường Mạc Bắc mà không biết Tạ Lâm chứ?”

“Chỉ với một con d.a.o nhỏ, ngài ấy đã có thể g.i.ế.c bảy tên trong ngoài doanh trại của kẻ địch mà, ngài ấy còn có thể c.h.ặ.t đ.ầ.u kẻ thù trong nháy mắt nữa!

“Ngài ấy còn có kỹ năng võ nghệ tuyệt vời, hơn nữa lại vô cùng chính nghĩa…”

Ta ngắt lời khen ngợi Tạ Lâm một cách sùng bái của hắn, chỉ hỏi: “Sao không thấy hắn đâu.”

Tiêu Băng sửng sốt một chút, sau đó cúi đầu: “Ngài ấy sao, ngài ấy sẽ không về.”

Ngón tay ta nắm chặt ống tay áo hắn khẽ siết chặt, hốc mắt nóng lên, chỉ cảm thấy trước mắt mơ hồ.

“Này? Đừng khóc!” Tiêu Băng sốt ruột, “Ta còn chưa có nói xong mà!”

“Bây giờ ngài ấy chưa thể về là bởi vì ngài ấy đã theo tướng quân tới Tây Quận rồi!”

“Giờ ngài ấy đã là đội trưởng Tạ! Sao có thể bỏ đi được?”

Tôi: “…”

Ghét mấy thằng nhóc cứ nói lưng trửng thế nhở.

Bàn tay nắm lấy tay áo hắn buông thõng xuống, ta thở phào nhẹ nhõm.

Tiêu Băng tò mò nhìn tôi, rồi lại ngó tôi lần nữa.

Tôi ngẩng đầu lên: “Nhìn cái gì?”

Tiêu Băng xấu hổ gãi đầu: “Nhìn cô quen quen.”

“Cô rất giống với bức chân dung nhỏ mà đội trưởng Tạ hay mang bên người.”

“Ta chỉ vô tình nhìn thấy bức chân dung đó thôi, Tạ đội trưởng luôn giữ nó ở bên người. Mọi người đều nói rằng đó là cô vợ nhỏ của ngài ấy.”

Hắn lại nhìn ta, “Thật sự là giống đấy.”

“Cô là thê tử của Tạ đội trưởng sao?”

Ta nóng tai, cau mày giả vờ tức giận: “Hỏi nhiều thế làm gì.”

Sau đó, ta chỉ về phía trước, “Nếu ngươi còn chưa đi thì sẽ không kịp đâu.”

Tiêu Băng giật mình, vội vàng đuổi theo.

Ta vỗ vỗ má, quay về nhà mà trong lòng đầy cảm xúc hỗn độn.

Về tới phủ chưa được bao lâu, nương đã gọi ta tới.

Khi ấy, ta chỉ cảm thấy đau cả đầu.

“Liên Nguyệt à, một tháng nữa là sinh thần của con rồi.”

Ta ngây ngô gật đầu.

“Sau sinh thần là con sẽ hai mươi.” Mẹ ta lo tới mức tóc đã bạc trắng, tôi có chút xót xa.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com