Tiểu Tâm Can Trong Lòng Tướng Quân
Con thuyền dần dần đi vào lỗ cầu, ta càng ngày càng gần hắn hơn.
Sau đó ta đã nghe thấy.
Ba ngày ba đêm ta vội vã trở về, để tặng quà sinh nhật cho nàng ấy.
Sao nàng ấy có thể đi du thuyền với gã đàn ông khác chứ!
Còn cười vui vẻ thế nữa!
Xác nhận rồi! Là Tạ Lâm!
Trong khi ta nhìn chằm chằm vào hắn, ta đã lập tức chỉ đạo người chèo thuyền nhanh chóng cập bến.
Thuyền cập bến, ta liền vội vàng chạy lên.
Tề Khang sửng sốt: “Sao thế?”
Ta không quay đầu lại, chỉ nói: “Ta gặp con nợ của mình, nên phải đi đòi nợ!”
Lúc ta chạy lên cầu, Tạ Lâm vẫn chưa đi.
Hắn chỉ đứng bất động ở đó nhìn ta, không chút biểu cảm, giống như một tên ngốc to lớn vậy.
Ta đi thẳng tới, nắm lấy cổ áo hắn dưới ánh mắt khó hiểu của hắn: “Đã đồng ý là hai năm, sao chàng lại bắt ta đợi thêm một tháng?”
Tạ Lâm sửng sốt hồi lâu mới mở miệng: “Xin lỗi.”
Hắn thậm chí còn không giải thích.
Ta nhìn hắn chằm chằm không nói, hắn cũng im lặng.
Tất nhiên, chỉ là bên ngoài im lặng mà thôi.
Nàng đợi ta hai năm?
Nàng thực sự chờ ta sao?
Nàng đang chờ ta cưới nàng sao?
Ta không nằm mơ chứ?
Ta vỗ vào má hắn, “Đau không?”
Tạ Lâm ủy khuất che mặt: “Đau.”
Ta gật đầu: “Vậy thì không phải mơ đâu.”
Lúc đó, vẻ mặt hắn như thể đang thấy ma.
Trong một canh giờ tiếp đó, ta ngồi bên cầu với Tạ Lâm, hắn chìm vào trầm tư một lúc lâu.
“Vì vậy, nàng có thể nghe thấy lời ta nói?”
Ta gật đầu.
“Cho nên, nàng biết ta thích nàng?”
Ta gật đầu.
Tạ Lâm ngừng nói.
Trong lòng: Muốn c.h.ế.t quá.
Ta lắc đầu, “Ta không muốn làm góa phụ.”
Tạ Lâm ngước lên, đôi mắt lấp lánh.
Ta bị hắn làm cho xấu hổ: “Quà sinh nhật thì sao?”
Hắn sững người một lúc, “Gì cơ?”
Ta nhìn hắn: “Chàng đừng giở trò, ta nghe thấy hết rồi.”
Ta xòe hai tay ra: “Mau đưa cho ta.”
Tạ Lâm sững sờ tại chỗ, thần sắc tan rã từng chút từng chút một.
Ta nhận ra có gì đó không đúng: “Sao thế?”
Tạ Lâm: “… Vừa rồi ta thấy nàng chèo thuyền trên hồ với nam nhân khác, ta có chút tức giận nên đã ném quà sinh nhật của nàng xuống hồ rồi.”
Ta: “…”
Tạ Lâm lập tức nói: “Nàng đừng giận, ta lập tức đi lấy về!”
Ta giật mình, vội cản lại.
Nhưng trước khi ta phát ra âm thanh, hắn đã nhảy phịch xuống hồ.
Tên ngốc này!
Tạ Lâm lập công lớn trong trận Nam Quân.
Ngay cả Hoàng Đế cũng nghe nói về sự dũng cảm của hắn, không chỉ thăng chức cho hắn mà còn ban cho hắn một phủ đệ nhỏ.
Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com