Bây giờ, hắn cũng có thể được coi là một vị tướng.
Kể từ lúc hắn trở về, Tiểu Đào lại có thể nhặt được rất nhiều đồ đặt bên bệ cửa sổ.
Đôi khi là gói điểm tâm, đôi khi là hộp phấn má, đôi khi là châm cài…
Tiền lương của Tạ Lâm không nhiều lắm, hắn đã tiêu hết vào những thứ này.
Vào mùa thu năm Lâm An thứ 16, kinh thành xảy ra biến cố lớn.
Thái tử bị ám sát trong chuyến du ngoạn phương nam và suýt nữa mất mạng.
Đại khái là do Cửu hoàng tử làm, dù sao thì hoàng tử dưới gối bệ hạ không có nhiều lắm, ngoại trừ Thái Tử chỉ còn lại có Cửu hoàng tử và Thập Nhất hoàng tử mới vừa tròn một tuổi.
Nếu như Thái Tử mất mạng, Cửu hoàng tử sẽ là người nối ngôi.
Dã tâm của Cửu hoàng tử đã rõ như ban ngày, ai mà không biết?
Chỉ là hiện tại không có chứng cớ, cũng không ai có thể nói gì.
Bệ hạ vừa lo vừa giận, lập tức phát quân đi hộ tống Thái Tử trở về bình an vô sự.
Việc này đổ lên đầu Tạ Lâm.
Trước khi Tạ Lâm rời đi, ta đã nhận được một lá thư mật.
Dù không ghi tên người gửi, ta cũng không rõ là ai.
Trên đó chỉ viết mấy chữ: Cửu hoàng tử phái người g.i.ế.c Thái Tử, phải hộ tống người về kinh.
Ta không có thời gian suy nghĩ nhiều, vì vậy liền theo bản năng chạy ra cổng thành.
Tính toán thời gian, chắc là hắn sắp ra khỏi thành rồi.
Trời đã khuya, trên đường không có nhiều người đi lắm.
Ta vội vã chạy, cuối cùng cũng bắt kịp đoàn hộ tống vào giây cuối cùng.
Tạ Lâm đã ra khỏi cổng thành, ra leo lên tường thành, thở hổn hển.
Lúc ta nhìn xuống, có rất nhiều người, nhưng ta có thể chính xác xác định được bóng dáng của Tạ Lâm trong số đó.
Đột nhiên, hắn cũng nhìn lên.
Ánh mắt chạm nhau, hắn mỉm cười với ta.
Ta lại lần nữa nghe thấy tiếng lòng của hắn.
Đừng lo lắng, ta sẽ an toàn trở về.
Ta biết lần này nguy hiểm thế nào, ta sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân.
Giang tiểu thư, đợi ta trở về cưới nàng.
Lần này ta sẽ không bao giờ thất hứa nữa.
Trong lúc Tạ Lâm vắng mặt, mẹ ta lại tới thăm ta.
Bà nói, “Liên Nguyệt, có phải con có người mình thích rồi không?”
Ta không phủ nhận như mọi khi, chỉ thầm nghĩ trong đầu: “Dạ.”
Mẹ ta: “Không có thì không có, đừng lo… hả?”
Bà ấy ngạc nhiên nhìn ta: “Dạ? Công tử nhà ai thế?”
Ta “chậc” một tiếng: “Không tiện nói ra ạ.”
Rốt cuộc thì lúc về kinh không biết hắn là người hay là quỷ nữa.
Hai tháng sau, Thái Tử rốt cuộc cũng trở về kinh thành.
Chỉ có vài chục lính canh đi cùng, tất cả bọn họ đều không phải hắn.
Đứng trên tường thành nhìn xuống, không khỏi nhíu mày.