Tiểu Trù Nương Đích Cổ Đại Mỹ Thực Nhân Sinh

Chương 17



Hai tên thị vệ áo xanh lôi Tôn bà t.ử mặt xám như tro, mềm nhũn như bùn đi, căn bếp chìm vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc, dường như ngay cả không khí cũng đông cứng lại.

Cảnh tượng vừa nãy còn ồn ào hỗn loạn, giờ đây chỉ còn lại tiếng thở dồn nén và tiếng củi lửa thỉnh thoảng nổ lách tách trong lò. Mọi người đều cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào bất kỳ ai, đặc biệt là Vương viên ngoại và Tô Uyển Nương. Nỗi sợ hãi như thủy triều băng giá, tràn qua lòng mỗi người.

Hạ độc! Lại còn nhắm vào vị Quý khách thâm sâu khó lường kia! Điều này đã vượt xa phạm vi đấu đá nội bộ trong hậu trạch mà họ biết, là một tai họa lớn đủ để sao chép cả nhà! Mà bọn họ, ít nhiều gì cũng từng có liên quan đến Tôn bà t.ử, Lưu đại nương, giờ đây sợ bị liên lụy.

Vương viên ngoại ngồi phệt trên đất, mãi một lúc sau mới run rẩy đứng dậy dưới sự giúp đỡ của gia đinh. Mặt lão ta vàng như nghệ, trán đầm đìa mồ hôi lạnh, chiếc áo bào lụa là sang trọng phía sau lưng cũng ướt đẫm, trông vô cùng t.h.ả.m hại. Lão ta kinh hồn chưa định, quét mắt nhìn từng người trong bếp, ánh mắt đầy kinh hãi, nghi ngờ và hung bạo.

“Nhìn gì mà nhìn! Cút về làm việc hết cho ta! Chuyện ngày hôm nay, kẻ nào dám hé nửa lời ra ngoài, lão t.ử sẽ rút lưỡi hắn!” Lão ta gắng sức gào thét, cố gắng dùng uy nghiêm để che đậy nỗi hoảng sợ trong lòng.

Đám nha hoàn bà t.ử như được đại xá, lại như chim sợ cành cong, lập tức giải tán, mỗi người trốn vào một góc, điên cuồng tìm việc để làm, hận không thể thu mình lại, biến mất tăm.

Ánh mắt Vương viên ngoại cuối cùng dừng lại trên người Tô Uyển Nương, ánh nhìn vô cùng phức tạp. Có sự may mắn (may mà nàng phát hiện), có sự phụ thuộc (vẫn cần nàng hầu hạ Quý nhân), nhưng nhiều hơn cả, là một sự kiêng dè và dò xét khó tả. Nha đầu này, thật sự không hề đơn giản! Nàng ta có tâm tư kín đáo, lại gan dạ cẩn thận, quan trọng hơn, nàng ta dường như... đã lọt vào mắt xanh của vị Quý khách kia?

“Ngươi...” Vương viên ngoại há miệng định nói gì đó, cuối cùng chỉ bực bội phất tay, “... Hãy chuẩn bị thật tốt bữa tối cho Quý nhân! Không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào nữa! Bằng không... hừ!” Lão ta hừ lạnh một tiếng, phất tay áo vội vã rời đi, bóng lưng có phần luống cuống. Lão ta phải lập tức đi nghe ngóng tình hình thẩm vấn bên phía thị vệ Quý khách, còn phải tìm cách an ủi (hay nói đúng hơn là bịt miệng) những người biết chuyện trong phủ, vô cùng rối ren.

Tô Uyển Nương đứng tại chỗ, có thể cảm nhận rõ ràng nỗi sợ hãi và sự xa lánh ẩn chứa trong những ánh mắt né tránh phía sau. Nàng biết, tuy nàng tạm thời thắng ván cờ này, nhưng nàng cũng đã trở thành một sự tồn tại nguy hiểm hơn, khó lường hơn trong mắt mọi người. Bọn họ sợ Tôn bà t.ử, nhưng lại càng sợ nàng, người có thể đ.á.n.h bại Tôn bà t.ử, thậm chí thu hút sự chú ý của Quý khách.

Nàng hít sâu một hơi, nén lại những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Bây giờ không phải lúc để thư giãn hay cảm thán. Tôn bà t.ử bị lôi đi thẩm vấn, chẳng khác nào chọc vào một tổ ong vò vẽ khổng lồ. Lưu đại nương sẽ phản ứng thế nào? Mụ ta sẽ cùng đường chống trả, hay sẽ ẩn mình chờ thời cơ? Vương viên ngoại sau chuyện này, sẽ càng thêm trọng dụng nàng, hay sẽ vì kiêng dè mà...?

Và vị Quý khách kia. Sự can thiệp nhẹ nhàng của y đã thay đổi hoàn toàn bản chất sự việc. Rốt cuộc y muốn làm gì? Là thật sự bất mãn vì sự an toàn của bản thân bị đe dọa, hay là... có ý đồ khác?

Nàng buộc bản thân phải thu liễm tâm thần, kéo sự chú ý trở lại việc chuẩn bị bữa tối. Càng là lúc này, càng không thể rối loạn. Quý khách vẫn còn đó, yến tiệc vẫn phải tiếp tục, đây là nhiệm vụ quan trọng nhất của nàng lúc này, cũng là căn bản để nàng an thân lập mệnh.

Nàng chỉ huy những nha hoàn đang run rẩy sợ hệt, giọng nói cố giữ bình tĩnh, không để lộ chút khác thường nào: "Đem những nguyên liệu đã bị kinh động kia xử lý hết đi, dùng nguyên liệu mới thay vào. Canh bữa tối, đổi thành món Phù Dung Canh Thanh Rau tươi mát nhất. Món chính vẫn dùng Thịt Đùi Lợn Hầm Măng Tươi, nhưng phải nấu đủ lửa hơn..."

Sự trấn tĩnh của nàng dường như có một sức mạnh kỳ lạ, phần nào xoa dịu được bầu không khí hoảng loạn trong bếp. Mọi người bắt đầu âm thầm làm theo lời nàng, chỉ là hiệu suất làm việc kém hơn nhiều so với ngày thường.

Cùng lúc đó, trong một phòng chứa củi hẻo lánh và tối tăm ở hậu viện Vương phủ.

Tôn bà t.ử bị ném thô bạo xuống nền đất lạnh lẽo. Hai gã thị vệ mặc áo xanh đứng gác ở cửa, mặt không biểu cảm, trông như hai pho tượng đá lạnh băng.

Sau một hồi c.h.ế.t lặng ngắn ngủi, một trong hai thị vệ tiến lên, ngồi xổm xuống, giọng nói bình thản nhưng mang theo một hơi lạnh thấu xương: "Ngươi tự khai, hay cần ta giúp đỡ?"

Tôn bà t.ử sợ hãi co giật khắp người, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, dập đầu như giã tỏi: "Quan gia tha mạng! Quan gia tha mạng! Lão thân sẽ khai! Lão thân sẽ nói hết! Là... là Lưu đại nương! Chính là Lưu đại nương, người quản lý bếp trước đây, đã xúi giục lão thân! Mụ ta ghen ghét nha đầu Uyển Nương được Viên ngoại coi trọng, cướp mất vị trí của mụ, lại sợ nó ngày sau lớn mạnh, nên... nên mới bày ra độc kế này, muốn mượn tay Quý nhân để loại bỏ Uyển Nương! Bột hạnh nhân đắng cũng là mụ ta đưa, còn trộn thêm thứ khác... nói là có thể khiến người ta đau bụng tiêu chảy không còn sức lực..."

Dưới sự sợ hãi tuyệt đối và sự đe dọa chuyên nghiệp, phòng tuyến tâm lý của Tôn bà t.ử hoàn toàn sụp đổ. Mụ ta khai ra hết mọi chi tiết, từ việc Lưu đại nương mật mưu thế nào, cung cấp bột t.h.u.ố.c ra sao, hứa hẹn lợi ích sau khi sự việc thành công như thế nào, chỉ mong có thể bảo toàn được cái mạng già.

Thị vệ lắng nghe tỉ mỉ, thỉnh thoảng xen vào hỏi một hai chi tiết then chốt để đảm bảo lời khai đầy đủ. Toàn bộ quá trình diễn ra hiệu quả, lạnh lùng, không có chút cảm xúc thừa thãi nào.

Sau khi ghi chép lại tất cả lời khai, thị vệ đứng dậy, khẽ gật đầu với đồng bạn.

Một người quay lưng rời đi, rõ ràng là đi bẩm báo với Quý khách. Người còn lại vẫn đứng gác ở cửa, canh chừng Tôn bà t.ử đang nằm bẹp như đống bùn.

Phòng củi lại trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng nức nở đầy tuyệt vọng, bị đè nén của Tôn bà t.ử.

Thư phòng tiền viện.

Vương viên ngoại đi đi lại lại như kiến bò trên chảo lửa, không ngừng lau mồ hôi lạnh trên trán. Tâm phúc được phái đi dò la tin tức mãi vẫn chưa về, khiến sự bất an trong lòng ông càng thêm mãnh liệt.

Cuối cùng, cửa thư phòng bị đẩy ra, quản gia tâm phúc tái mét mặt mày lén lút bước vào, giọng run run: "Lão gia... hỏi... hỏi ra rồi..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Mau nói!" Vương viên ngoại túm lấy y.

"Là... là Lưu thị! Hoàn toàn là do Lưu thị, tiện nhân độc ác đó chỉ đạo! Mụ ta không chỉ đưa Tôn bà t.ử bột hạnh nhân đắng, mà còn trộn thêm bột Ba đậu! Chính là muốn... chính là muốn Quý khách dùng xong bị khó chịu, rồi giá họa cho Uyển Nương! Tôn bà t.ử đã khai hết rồi! Thị vệ của Quý khách đích thân thẩm vấn, ghi chép lại rõ ràng từng câu từng chữ!" Giọng quản gia run lên bần bật.

Vương viên ngoại tối sầm mắt mày, suýt chút nữa thì ngất đi. Bột Ba đậu! Tiện nhân độc ác này! Đây là muốn hãm hại cả Vương gia đến c.h.ế.t mà!

"Lưu thị... Lưu thị đâu rồi?!" Ông ta nghiến răng nghiến lợi hỏi, trong mắt đầy sát ý.

"Vẫn... vẫn đang nằm trong phòng... nói là bệnh chưa khỏi..."

"Bệnh?" Vương viên ngoại tức đến run cả người, "Mau lôi mụ ta ra đây cho ta! Lôi ra ngay lập tức!" Khu vực phòng hạ nhân.

Lưu đại nương vốn đang nằm trên giường, tâm thần bất an chờ tin tức của Tôn bà t.ử. Mụ ta tính toán, chỉ cần Tôn bà t.ử đắc thủ, Quý khách hơi khó chịu một chút, mụ ta liền có thể thêm dầu vào lửa, đổ hết tội lỗi lên đầu Lâm Vi, không chỉ có thể đoạt lại quyền quản lý bếp, mà còn loại bỏ hoàn toàn mối họa tâm phúc.

Thế nhưng, thứ mụ ta chờ đợi không phải tin tốt, mà là những gã gia đinh hung hãn như sói hổ!

Cửa phòng bị đạp mở một cách thô bạo, Vương viên ngoại mặt mày xanh lét đứng ở cửa, ánh mắt nhìn chằm chằm mụ ta như muốn g.i.ế.c người.

"Lão... Lão gia..." Lưu đại nương sợ đến hồn vía lên mây, cố gắng vùng vẫy muốn bò dậy.

"Mau trói tiện nhân độc ác này lại cho ta!" Vương viên ngoại không cho mụ ta cơ hội nói lời nào, quát lên.

Gia đinh xông lên, lôi Lưu đại nương đang la hét giãy giụa xuống giường, dùng dây thừng gai trói c.h.ặ.t lại.

"Lão gia tha mạng! Oan uổng quá! Toàn là do tiện nhân Tôn bà t.ử kia vu oan cho lão thân!" Lưu đại nương nước mắt nước mũi chảy ròng, ra sức khóc lóc.

"Oan uổng?" Vương viên ngoại tiến lên, đạp mạnh một cước vào người mụ ta, "Người tỷ muội tốt của ngươi đã khai hết rồi! Đến cả bột Ba đậu ngươi đưa cho mụ ta cất ở đâu cũng đã khai ra rồi! Nhân chứng vật chứng đều đủ cả, ngươi còn dám giảo biện! Mau bịt miệng mụ ta lại!"

Giẻ rách bị nhét vào miệng, tiếng khóc than của Lưu đại nương biến thành tiếng nức nở tuyệt vọng. Mụ ta bị kéo lê ra ngoài như một con ch.ó c.h.ế.t, các hạ nhân dọc đường đi đều hoảng sợ tột độ, nhao nhao né tránh.

Vương viên ngoại nhìn bóng lưng Lưu đại nương bị kéo đi, trong mắt không có chút thương xót nào, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ và cơn thịnh nộ. Ông ta phải nghiêm trị Lưu đại nương, để giao phó cho Quý khách, và cũng là để triệt tiêu triệt để mối họa ngầm này!

Trong bếp, Lâm Vi đang chỉ huy nha hoàn cẩn thận múc Thịt Đùi Lợn Hầm Măng Tươi đã hầm xong vào những chiếc tô sứ tinh xảo.

Một nha hoàn mặt mày tái nhợt, bước chân loạng choạng chạy vào, giọng run rẩy thì thầm: "Uyển... Uyển Nương tỷ... Lưu, Lưu đại nương bị Viên ngoại sai người trói đi rồi! Khóc lóc t.h.ả.m thương lắm..."

Căn bếp bỗng chốc im lặng như tờ, mọi người đều dừng động tác trong tay, sắc mặt tái nhợt.

Bàn tay Lâm Vi đang múc canh khẽ khựng lại, rồi lại bình tĩnh trở lại, múc muỗng canh cuối cùng vào tô, đậy nắp lại.

"Ta biết rồi." Giọng nàng bình tĩnh không chút gợn sóng, như thể vừa nghe thấy một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, "Chuẩn bị dâng món đi."

Bề ngoài nàng bình tĩnh, nhưng trong lòng lại lạnh như băng.

Lưu đại nương đã sụp đổ. Mối đe dọa trực tiếp và độc ác nhất trong kế hoạch của nàng, tạm thời đã được thanh trừ.

Nhưng đây có thực sự là kết thúc không?

Ánh mắt kiêng dè của Vương viên ngoại, thái độ sâu không lường được của Quý khách, sự sợ hãi đang lan tràn trong bếp... Tất cả, đều báo hiệu một cục diện mới, phức tạp hơn, đang mở ra.

Và nàng, đã hoàn toàn đặt mình vào trung tâm của cơn bão này.