Tim Anh Chỉ Đập Vì Em

Chương 12



 

Tôi liếc Tịch Nghiệp, cười đáp: “Được thôi.”

 

Điều khiến tôi vạn lần không ngờ tới là, Lâm Thanh Vũ cũng bắt đầu đối xử đặc biệt với tôi. Anh ta bắt đầu chăm sóc tôi hơn, đặc biệt là lúc có mặt Mạc Kiệt, cơ bản là giữ nguyên tiến độ tranh sủng với Mạc Kiệt.

 

Trong một thời gian ngắn, danh tiếng của tôi ở đoàn phim còn lấn át cả nữ chính Cố Mộ Nhất. Ai cũng biết Mạc Kiệt và Lâm Thanh Vũ đều đang theo đuổi tôi.

 

Điều này làm xáo trộn kế hoạch ban đầu của tôi. Cuối cùng, trên đường về nhà vào một ngày nọ, Tịch Nghiệp im lặng một lúc lâu rồi hỏi tôi: “Em có suy nghĩ gì?”

 

Tôi không kịp phản ứng: “Dạ?”

 

“Hiện tại trong đoàn phim có rất nhiều lời đồn đại.” Anh ám chỉ.

 

Những lời đồn đó tôi đều biết, chẳng qua là nói tôi đứng núi này trông núi nọ. Vừa nhận lời theo đuổi của Mạc Kiệt, lại vừa mập mờ không rõ với Lâm Thanh Vũ.

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Tôi chau mày, vô cùng muộn phiền: “Nhưng em cảm thấy hai người họ, em đều thích.”

 

Tịch Nghiệp sững sờ. Tôi nhìn lớp mặt nạ dịu dàng trên mặt anh sụp đổ.

 

Anh rũ mắt, phần tóc mái trước trán rủ xuống ngoan ngoãn, khiến anh thoạt nhìn có vẻ u ám lạ thường. Tôi rất hiếm khi thấy anh như vậy.

 

Nhưng chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc rất ngắn, sau đó anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

“Chỉ cần em thích, ai cũng được.” Giọng anh rất nhẹ, không nghe ra chút cảm xúc nào.

 

Tim tôi nhói lên một cái. Tôi thích ai cũng được, ý của anh là chỉ cần không phải là anh thì ai cũng được sao?

 

Rõ ràng Tịch Nghiệp hết lần này đến lần khác đẩy tôi ra, nhưng tôi vẫn muốn thử thêm một lần nữa. Chỉ thử một lần nữa thôi, lần cuối cùng. Nếu anh vẫn thờ ơ, tôi sẽ không bao giờ tốn công phí sức mơ cái giấc mơ làm bà Tịch nữa.

 

Cảnh hôn cuối cùng của tôi và Lâm Thanh Vũ sau khi bị đạo diễn hô "Cắt" hết lần này đến lần khác, đạo diễn dần mất đi sự kiên nhẫn.

 

“Không cần dùng góc máy giả nữa, làm lại một lần cuối.” Đạo diễn ngồi sau màn hình monitor, đôi mày nhíu c.h.ặ.t vào nhau.

 

Đây chính là hiệu ứng mà tôi muốn.

 

Ngay lúc mặt tôi và Lâm Thanh Vũ ngày càng sát gần nhau, Tịch Nghiệp từ phía sau máy quay bước tới bên cạnh tôi. Gương mặt anh lạnh lùng, nắm lấy tay tôi sải bước rời khỏi phim trường.

 

Vẫn là góc khuất bí mật kia, tôi bị cơ thể anh giam cầm giữa bức tường và l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy trong mắt anh một cảm xúc khác ngoài sự dịu dàng.

 

Tịch Nghiệp giữ c.h.ặ.t hai tay tôi ra sau lưng, ánh nắng ngoài cửa sổ vừa vặn hắt vào đôi mắt đen như mực của anh nhưng chẳng lọt nổi một tia sáng nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Giọng anh trầm thấp đầy nhẫn nhịn: “Mộc Mộc, anh sẽ phát điên mất.”

 

Trong góc nhỏ yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió ngoài cửa sổ.

 

Tôi nhìn khóe mắt hơi ửng đỏ của Tịch Nghiệp, nhất thời không biết là vui hay sợ. Tất cả cảm xúc dồn nén lại, cuối cùng hóa thành những giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mi.

 

Tịch Nghiệp dần khôi phục lý trí, hoảng hốt buông tay tôi ra. Anh luống cuống muốn lau đi nước mắt trên mặt tôi, nhưng không ngờ càng lau nước mắt càng rơi nhiều hơn.

 

Cuối cùng, anh ôm trọn tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi như đang dỗ dành một đứa trẻ.

 

“Anh xin lỗi, Mộc Mộc.” Trong giọng nói của anh chất chứa rất nhiều sự áy náy, và cả sự dịu dàng vô hạn.

 

Tôi luôn rất dễ dàng chìm đắm vào sự dịu dàng của anh.

 

Anh không có lỗi với tôi. Thật tốt.

 

Anh cũng thích tôi. Thật tốt.

 

Để không làm ảnh hưởng đến tiến độ của đoàn phim, tôi không nói thêm gì với Tịch Nghiệp. Chúng tôi nhanh ch.óng quay lại phim trường.

 

Tôi lên tiếng xin lỗi mọi người, rồi tiếp tục quay phim. Vốn dĩ là quay mượn góc, cảm xúc không đúng chỉ là do tôi cố tình giả vờ, lúc quay lại lần nữa tôi và Lâm Thanh Vũ vẫn dùng góc máy giả. Một đúp ăn ngay.

 

Mọi người đều tưởng ban nãy Tịch Nghiệp đã đả thông tư tưởng cho tôi. Quả thật anh ấy đã "đả thông" cho tôi rồi.

 

Đêm đó đoàn phim liên hoan để ăn mừng bộ phim đóng máy. Mạc Kiệt dù là người ngoài biên chế, cũng tham gia bữa tiệc này.

 

Trên bàn tiệc, bắt đầu có người hóng hớt về tiến triển tình cảm giữa tôi và Mạc Kiệt. Mạc Kiệt nhìn sang Lâm Thanh Vũ bên cạnh, cười cười không đáp.

 

Tôi liếc nhìn Tịch Nghiệp đang ngồi ở vị trí trung tâm, nghĩ đến hành động ban ngày của anh, lại càng không dám hé răng nửa chữ.

 

Tịch Nghiệp vốn không biết uống rượu, trước kia tôi rất hiếm khi thấy anh uống, nhưng khi Mạc Kiệt đến kính rượu, anh lại nâng ly lên.

 

Hôm nay có rất nhiều người say, Tịch Nghiệp và Lâm Thanh Vũ là hai trong số đó. Tôi dìu Tịch Nghiệp, Mạc Kiệt dìu Lâm Thanh Vũ, hai chúng tôi trao đổi một ánh mắt "hãy trân trọng nhau nhé" rồi lên xe của mỗi người.

 

“Mộc Mộc.” Tôi vừa đặt Tịch Nghiệp xuống giường, anh đã đưa tay níu tôi lại.