Tôi giúp anh cởi hai nút áo trên cùng, nhẹ giọng đáp: “Em đây.”
Anh mở mắt nhìn tôi.
“Mộc Mộc, cuối cùng em cũng về rồi.” Anh thở dài một hơi, giống như câu nói này đã kìm nén trong lòng anh từ rất lâu.
Tôi đắp chăn cho anh: “Vâng, em về rồi.”
“Mộc Mộc, tại sao em lại thích người khác?” Anh nhìn tôi, khóe mắt đỏ ửng vì men rượu.
Tôi thở dài, cúi người hôn lên khóe mắt anh. “Em không thích người khác.”
Từ lúc chớm biết yêu cho đến tận bây giờ, em chỉ thích duy nhất một mình anh.
Không biết Tịch Nghiệp có nghe lọt tai lời tôi nói hay không, anh đưa tay ôm lấy eo tôi. Lòng bàn tay anh nóng rực, cách lớp quần áo tôi vẫn cảm nhận được nhiệt độ ấy.
Căn phòng phút chốc ngập tràn bầu không khí áy muội. Cuối cùng, tay Tịch Nghiệp khẽ xoa nhẹ bên hông tôi, rồi mới buông ra.
“Mộc Mộc lớn rồi, phải lấy chồng chứ.”
Đây không phải là lần đầu tiên anh nói câu này. Duy chỉ có lần này, trong giọng nói của anh mang theo một nỗi bi thương vụn vỡ.
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, ngồi bên mép giường: “Lấy anh được không?”
Anh gật đầu, rồi lại lắc đầu.
“Mộc Mộc nhất định sẽ gả cho một người thật xuất sắc.” Anh nhìn tôi, khóe môi vẽ nên một nụ cười, “Người đó nhất định phải là một người tỏa sáng và ấm áp.”
Anh chính là ánh sáng và sự ấm áp đó mà. Đối với tôi, trên thế giới này, không còn ai tỏa sáng và ấm áp hơn anh nữa.
Tôi nhẹ nhàng xoa dịu anh, giống hệt như cách anh hay dỗ dành tôi vậy. Rất nhanh, tôi nghe thấy nhịp thở đều đặn của anh.
Thấy anh đã ngủ, tôi nhẹ nhàng đắp lại chăn cho cẩn thận, định bước ra khỏi phòng. Khi tôi đi đến cửa, Tịch Nghiệp bỗng khẽ hỏi: “Sáng mai Mộc Mộc muốn ăn gì?”
Tôi sững người, quay lại nhìn anh, đôi mắt anh vẫn đang nhắm nghiền.
“Phải ăn uống đàng hoàng đấy nhé, Mộc Mộc.”
Tôi không kìm được, bật cười. “Vâng.”
Tịch Nghiệp bị ốm, là do thời gian dài không được nghỉ ngơi đầy đủ, cộng thêm việc uống rượu gây ra. May mà phim "Chỉ mình người" đã đóng máy, tôi báo Tần Phong đẩy lùi các lịch trình phía sau lại, để Tịch Nghiệp được nghỉ ngơi vài ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi bận rộn đến luống cuống tay chân trong bếp, sau khi chiếc nắp nồi rơi xuống đất tạo ra một tiếng động lớn, Tịch Nghiệp lê thân thể đang ốm yếu bước tới.
“Anh về nằm đi, em làm được mà.” Tôi ngồi xổm trên đất, ngẩng đầu nhìn Tịch Nghiệp.
Thực ra là tôi không làm được. Bao nhiêu năm nay, Tịch Nghiệp chưa bao giờ bắt tôi phải vào bếp. Ngay cả những năm ở nước M, ban đầu thì ăn ngoài, sau đó thì ăn nhờ nhà hàng xóm. Tôi chưa từng nấu được một bữa cơm đàng hoàng nào.
Tịch Nghiệp cũng ngồi xổm xuống, anh đưa tay xoa đầu tôi. Nhiệt độ lòng bàn tay anh vẫn rất nóng, là do anh đang sốt.
“Để Tần Phong đến làm đi.” Trong ánh mắt anh tràn ngập sự dung túng, như thể cái phòng bếp bừa bộn này không phải là kiệt tác của tôi vậy.
Tôi không chịu. Khó khăn lắm mới biết được tâm tư của Tịch Nghiệp, đây đúng là thời điểm vàng để hâm nóng tình cảm. Kẻ nào dám đến phá đám, tôi sẽ c.h.é.m kẻ đó.
Nhưng đúng lúc này, chuông cửa vang lên. Tôi nhìn Tịch Nghiệp. Trên khuôn mặt nhợt nhạt của Tịch Nghiệp hiện rõ dòng chữ "không biết là ai".
Tôi thở dài, đứng dậy đi ra cửa, bật màn hình camera chuông cửa lên. Người ngoài cửa, là Cố Mộ Nhất.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
“Anh nói cho cô ta biết anh bị ốm à?” Tôi quay đầu nhìn Tịch Nghiệp.
Có lẽ do biểu cảm của tôi hơi dữ dằn và mất kiên nhẫn, khiến Tịch Nghiệp sững lại một chút, sau đó anh mới lắc đầu. Vậy Cố Mộ Nhất đến đây làm gì?
Tôi miễn cưỡng mở cửa. Cố Mộ Nhất nhìn thấy tôi sau cánh cửa, nét mặt hơi cứng đờ.
“Mộc Mộc.” Cô ta gọi tôi một tiếng, nhưng không còn mang vẻ quan tâm của trưởng bối như trước nữa. Ngữ điệu như đang nói chuyện với người đồng trang lứa này khiến sự cảnh giác của tôi vơi bớt đi một chút. Nhưng việc cô ta xuất hiện ở đây lúc này cũng đủ làm tôi xù lông.
“Chị đến đây làm gì?” Tôi chặn ở cửa, không định cho cô ta vào.
Cố Mộ Nhất liếc mắt nhìn Tịch Nghiệp trong nhà, rồi mới cúi đầu lục lọi trong chiếc túi xách lớn, lấy ra một chiếc ví da.
“Tịch Nghiệp làm rơi ví ở trường quay, tôi đi tìm Tần Phong, anh ấy bảo Tịch Nghiệp bị ốm, nên tôi tiện đường ghé qua xem sao.” Cô ta đưa chiếc ví ra trước mặt tôi.
Chiếc ví đó, là do tôi mua tặng Tịch Nghiệp vào năm tôi ra nước ngoài. Tôi đã lượn lờ rất nhiều trung tâm thương mại, đắn đo chọn lựa vô số món đồ mới quyết định mua nó. Khi về nhà, tôi lại nói với Tịch Nghiệp rằng đó là mua bừa ngoài sạp lề đường vì thấy người bán hàng tội nghiệp.
Tôi nhận lấy chiếc ví nhìn bề ngoài có vẻ được bảo quản rất tốt, mỉm cười với Cố Mộ Nhất: “Cảm ơn chị.”
Cố Mộ Nhất liền miệng nói không có gì.
“Tịch Nghiệp anh ấy…” Cô ta mấp máy môi, cuối cùng vẫn không hỏi tiếp.