Tôi siết c.h.ặ.t chiếc ví, trả lời: “Chỉ là hơi sốt một chút thôi, không có vấn đề gì khác.”
“À à, vâng, vậy thì tốt.” Cố Mộ Nhất gật đầu.
Cuối cùng tôi vẫn không mời cô ta vào nhà, cô ta chỉ đơn giản chào tạm biệt rồi rời đi. Tôi vừa đóng cửa lại, Tịch Nghiệp đã xuất hiện trước mặt. Anh đưa tay định rút chiếc ví từ tay tôi.
Theo phản xạ, tôi muốn giành lại, nhưng không ngờ Tịch Nghiệp lại giơ chiếc ví lên quá đỉnh đầu. Anh cao hơn tôi một cái đầu, với tư thế này tôi hoàn toàn không thể với tới chiếc ví.
“Cho em xem với.” Tôi chồm lên người anh, cố gắng kiễng chân lên, “Bên trong có giấu đồ gì mờ ám không thể để người khác thấy đúng không?”
Tịch Nghiệp dùng tay còn lại xách cổ áo tôi, kéo tôi ra khỏi người anh: “Không có.”
Tôi không tin. Trong lúc tôi đang giãy giụa, một thứ từ trong ví rơi xuống.
Là một bức ảnh. Bức ảnh lơ lửng trên không trung một lúc rồi rơi xuống đất. Tôi cúi xuống nhìn.
Cô gái trong ảnh mày ngài mắt phượng, đang trò chuyện vui vẻ với một người nước ngoài được làm mờ mặt. Đó là tôi, ở nước M.
Tịch Nghiệp nằm tựa nửa người trên giường. Tôi ngồi bên mép giường. Trên chiếc tủ thấp cạnh giường là một bát cháo tôi nấu bị cháy khét.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
“Anh uống chút cháo trước đã.” Tịch Nghiệp né tránh ánh mắt của tôi, bưng bát cháo từ trên tủ thấp lên.
Tôi nhìn đống vật thể đặc sệt đen trắng lẫn lộn bên trong, nuốt nước bọt.
“Hay là để Tần Phong đến làm đi.” Nếu Tịch Nghiệp thực sự uống bát cháo này, có khi bệnh không những không khỏi mà còn bị ngộ độc thực phẩm mất.
Nghĩ vậy, tôi liền định giật lại. Tịch Nghiệp né tay tôi, thuận thế xúc một thìa đưa vào miệng.
Sau cái nuốt ực khó nhọc của anh, lông mày tôi nhíu tít lại.
“Mặc dù vẻ ngoài hơi tệ, nhưng hương vị cũng tàm tạm.” Nói rồi anh lại ăn thêm một miếng.
Rất nhanh, bát cháo đã thấy đáy. Thấy anh ăn ngon lành như vậy, tôi bắt đầu hoài nghi bản thân: “Thật sao?”
Tịch Nghiệp đặt bát cháo rỗng lên tủ, thong thả rút khăn giấy lau khóe miệng: “Ừ, thật mà.”
Trả lời vô cùng chân thành. Vậy thì tốt. Không ngộ độc là được rồi.
Cháo đã ăn xong, giờ có thể bắt đầu tính nợ cũ. Tôi rút bức ảnh rơi từ ví của anh ra khỏi túi, đưa ra trước mặt anh, hỏi: “Anh theo dõi em à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mỗi lần Tịch Nghiệp đến thăm tôi, tôi đều nhớ rất rõ. Khung cảnh trong bức ảnh này, tuyệt đối chưa từng xảy ra lúc có anh ở đó.
Tịch Nghiệp đưa tay lấy lại bức ảnh, cẩn thận kẹp lại vào ví.
“Chỉ là muốn xem em có chăm chỉ đi học, có ăn uống đàng hoàng không thôi.” Anh không hề phủ nhận.
Trong đầu tôi lóe lên một tia sáng. “Người hàng xóm Trung Quốc kia của em quen anh sao?” Năm hai đại học, cách nhà tôi đột nhiên có một người hàng xóm Trung Quốc chuyển đến, vô cùng nhiệt tình, thường xuyên sốt sắng rủ tôi sang nhà cô ấy ăn cơm.
“Một người bạn, vừa hay ở nước M, sống rất gần chỗ em.”
Tôi chớp mắt: “Thực ra anh thừa biết em học Diễn xuất đúng không?”
Tịch Nghiệp rũ mắt nhìn chiếc ví trong tay.
“Lúc biết chuyện anh rất tức giận, rất muốn gọi điện thoại mắng em tại sao không nghe lời. Công ty của mẹ em đang cần em về, lấy lại tất cả những gì thuộc về em.” Giọng anh nhẹ bẫng, không còn nghe ra chút phẫn nộ nào của lúc đó, rồi anh lại ngẩng lên nhìn tôi, “Sau đó anh đến xem em đi học một lần, trong lớp, đôi mắt em lấp lánh sáng ngời.”
“Anh nhớ tới lời mẹ em từng nói, em là người rất bướng bỉnh, chưa đụng phải tường nam thì chưa rơi lệ.” Anh ngẩng lên xoa đầu tôi, “Nên anh nghĩ, thôi thì cứ để em làm những gì em thích.”
Tôi cứ tưởng mình lừa được Tịch Nghiệp, kết quả cuối cùng, người bị Tịch Nghiệp giữ trong bóng tối lại chính là tôi.
“Vậy người đại diện của Tinh Đảo đến liên lạc với em thì sao?” Tôi không tin nổi.
“Thành tích của em quả thực rất xuất sắc, cậu ta xem qua một lần liền khen anh có mắt nhìn người.” Không biết có phải vì Tịch Nghiệp đang cười hay không, mà trên khuôn mặt nhợt nhạt của anh lại ánh lên chút màu sắc ấm áp.
Hóa ra, tất cả mọi thứ đều do anh sắp xếp trước, mới giúp con đường tôi đi thuận buồm xuôi gió, không gặp chút trở ngại nào như vậy. Hỏi nốt một câu cuối cùng, hỏi xong sẽ để anh nghỉ ngơi cho t.ử tế.
“Tất cả những việc này, đều là vì mẹ em sao?” Lời này đã quẩn quanh trong lòng tôi hàng trăm ngàn vòng.
Tịch Nghiệp lắc đầu. Giọng anh hơi khàn, mười phần quyến rũ lòng người.
“Bởi vì em.”
Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập ngày càng mãnh liệt. Viễn cảnh này đã từng xuất hiện trong giấc mơ của tôi, nhưng khi tỉnh mộng, tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Tôi vội vàng kéo chăn đắp lên người Tịch Nghiệp, để lại một câu "Anh nghỉ ngơi cho khỏe" rồi bỏ chạy ra ngoài. Đây là câu trả lời tôi luôn mong muốn. Nhưng khi nó thực sự đến, tôi lại cảm thấy tâm phiền ý loạn.