Từ ngày đó trở đi, cô ấy rất hiếm khi đến tìm tôi. Nhưng tôi thực sự đã được đi học lại. Chi phí sinh hoạt, học phí của tôi đều do cô ấy chu cấp toàn bộ.
Một năm sau, cô ấy nói với tôi rằng cô ấy vừa sinh một bé gái, đặt tên là Dư Mộc. Cô ấy hy vọng đứa trẻ sẽ giống như những cây cổ thụ vươn mình che khuất cả bầu trời, luôn xanh tươi và hướng về phía trước.
Nhoáng cái tôi đã trưởng thành, trải qua kỳ thi đại học, đặt chân đến thành phố của cô ấy. Lúc này tôi mới biết, hóa ra cô ấy là nữ Tổng giám đốc của một công ty, tính cách quyết đoán độc tài, cũng gây thù chuốc oán với không ít người.
Tôi chọn chuyên ngành Diễn xuất, cô ấy không đồng ý. Cô ấy cảm thấy tôi sẽ có những lối đi tốt hơn, chẳng hạn như làm việc tại công ty cô ấy. Nhưng cô ấy không biết, một người tìm kiếm tài năng đã tìm đến tôi, hứa hẹn sẽ đài thọ học phí sau này cho tôi, và giúp tôi có thể kiếm tiền ngay từ khi còn học đại học. Có lẽ cô ấy không bận tâm đến chút tiền cỏn con ấy, nhưng tôi lại cần một chút lòng tự tôn.
Thời điểm nổ ra tin đồn tình ái giữa tôi và cô ấy, tôi đang học năm tư, đã bắt đầu nhận một vài quảng cáo và vai diễn nhỏ. Rất nhiều mối quan hệ trong đó đều do cô ấy kết nối cho tôi. Việc đầu tiên tôi muốn làm là đi đính chính mối quan hệ của chúng tôi. Nhưng cô ấy lại ngăn cản tôi.
“Bọn họ chẳng qua chỉ muốn hắt nước bẩn lên người tôi thôi, cũng tốt, thuận tiện cho tôi làm vài chuyện khác.” Cô ấy nói với tôi như vậy, “Tôi không hy vọng quá khứ của cậu bị đào bới, cậu đã đổi tên rồi thì phải sống cho thật tốt.”
Đúng vậy. Tôi đã đổi một cái tên khác. Để vĩnh biệt quá khứ của mình.
Cô ấy nói scandal lần này đối với tôi ở hiện tại không hẳn là quá tệ, còn có thể mượn danh tiếng của cô ấy để tạo chút nhiệt. Đợi sau này nổi tiếng rồi, giải thích lại cũng chưa muộn.
“Chỉ là Mộc Mộc lại hiểu lầm rồi.” Cô ấy mỉm cười lắc đầu, nụ cười mang theo chút cay đắng.
Tôi nói: “Để tôi đi giải thích với con bé.”
Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi, cười đáp: “Cậu không hiểu con bé đâu, chuyện nó đã nhận định thì ai nói cũng vô dụng. Con bé này không biết học tính ai, ăn nói tổn thương người khác lắm.”
“Chị dành quá ít thời gian cho con bé.” Tôi chỉ ra mấu chốt. Cô ấy cái gì cũng tốt, rất yêu thương Dư Mộc, mỗi lần gặp tôi đều mở miệng ra là Dư Mộc, chỉ là thời gian cô ấy ở bên cạnh Dư Mộc quá ít.
“Rất nhiều lúc, tôi cũng muốn dừng lại để ở bên con bé nhiều hơn. Nhưng lại càng muốn trải đường cho tương lai của nó thêm bằng phẳng. Chỉ cần con đường ấy vững vàng hơn một chút, sau này dù con bé có chạy thì cũng không sợ bị vấp ngã.” Cô ấy cầm túi xách đứng lên chuẩn bị rời đi, “Tôi sẽ tự giải thích với con bé, đợi thêm một thời gian nữa.”
Chỉ là tôi không ngờ tới, cô ấy không đợi được đến cái ngày có thể dừng lại. Khi tin dữ về vụ t.a.i n.ạ.n giao thông ập đến, tôi vừa mới bước ra khỏi phim trường. Nghe nói đã an táng xong xuôi, tôi thậm chí còn không kịp nhìn mặt cô ấy lần cuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mới hai ngày trước đó, cô ấy còn nói với tôi: “Tôi không cần cậu báo đáp gì cả, nếu cậu thực sự muốn báo đáp, thì hãy đối xử tốt với Mộc Mộc một chút.”
Sau đó, cô ấy nói chuyện với tôi rất lâu về Dư Mộc. Lần đó, cô ấy không đi vội, mà tỉ mỉ kể lại từng chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống của Dư Mộc cho tôi nghe. Trước khi rời đi, cô ấy còn dặn: “Mộc Mộc thích ăn kẹo, nhưng đừng cho con bé ăn vào buổi tối, sẽ bị sâu răng đấy.”
Lúc đó tôi không bận tâm lắm, vì cô ấy vẫn thường kể cho tôi nghe về Dư Mộc. Không ngờ đó lại là lời trăng trối cuối cùng. Trong màn mưa lất phất của bầu trời rộng lớn, tôi cầm ô đi đến đồn cảnh sát.
Cô ấy vừa mất, Dư Mộc quả nhiên đã bị những kẻ đó đuổi ra khỏi nhà, nghĩ lại bao năm qua cô ấy đi con đường này thực sự vô cùng vất vả. Lần đầu tiên nhìn thấy Dư Mộc, cô nhóc co ro trên ghế, dáng người nhỏ nhắn, trong đôi mắt chẳng còn chút ánh sáng nào.
Hệt như dáng vẻ của tôi năm xưa, khi mẹ cô nhóc lần đầu tiên đến tìm tôi.
“Em có nguyện ý theo anh về nhà không?”
2.
Vụ t.a.i n.ạ.n thực sự chỉ là sự cố ngoài ý muốn, cảnh sát đã đưa ra kết luận. Có lẽ việc hôm đó cô ấy đột nhiên nói với tôi rất lâu về Dư Mộc, cũng chỉ là một sự trùng hợp mà thôi.
Dư Mộc quả thực giống hệt như lời cô ấy nói, tính tình bướng bỉnh, lời nói ra luôn mang theo gai nhọn.
“Mẹ em là người tốt, em đừng hiểu lầm bà ấy.” Tôi lại một lần nữa cố gắng giải thích mối quan hệ giữa tôi và mẹ cô nhóc.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Con bé vẫn không tin. Bất kể tôi nói gì, con bé cũng không tin. Nó chỉ tin vào những gì mắt mình nhìn thấy. Nó lại giống hệt mọi khi, ném bát đũa xuống rồi đứng dậy bỏ đi ngay.
Tôi biết, mẹ đã trở thành vùng cấm của nó. Không ai được phép nhắc lại. Tôi lại càng không thể nhắc đến.