Tim Anh Chỉ Đập Vì Em

Chương 18



 

Để lo cho nó một môi trường học tập tốt hơn, số tiền tôi kiếm được từ vài vai diễn nhỏ hoàn toàn không đủ trang trải. Về sau tôi đi làm thế thân võ thuật, vất vả một chút, nhưng kiếm được nhiều tiền hơn. Chỉ là không ngờ lại bị Dư Mộc nhìn thấy những vết thương nông sâu chằng chịt đó.

 

Trong ánh mắt cô nhóc, sau sự kinh ngạc là nét đau lòng hiện rõ. Nó quay mặt đi, giọng điệu cứng nhắc: “Căn nhà này lớn quá, có thể đổi sang căn nhỏ hơn một chút.”

 

Đây là lần đầu tiên, lời nó nói ra không mang theo gai nhọn. Căn nhà này là mẹ mua cho nó, là thứ duy nhất và cũng là cuối cùng bà để lại cho nó. Sao tôi có thể bán đi được.

 

“Nhà nhỏ em ở không quen đâu, anh không sao.” Tôi xoa đầu nó.

 

“Ai thèm quan tâm anh, anh bớt tự mình đa tình đi!” Nói xong nó liền bỏ chạy vào phòng. Thật là đáng yêu, rõ ràng mềm lòng đến vậy, mà cái miệng lại cứ cứng rắn vô cùng.

 

Dư Mộc lớn lên từng ngày, con bé sắp vào đại học. Tôi biết mẹ nó từ sớm đã liên hệ với các trường đại học nước ngoài, chỉ cần tôi đưa con bé sang đó là xong. Nhưng tôi lại không có tiền.

 

Tôi đã đồng ý với đề nghị của người đại diện, bắt đầu tạo scandal với Cố Mộ Nhất. Chỉ cần tôi có chút danh tiếng, sẽ không cần phải chạy ngược chạy xuôi kiếm chút tiền còm như trước nữa.

 

Tôi bắt đầu nhận phim, ngày càng bận rộn hơn. Dư Mộc lại xảy ra chuyện, con bé không muốn ra nước ngoài, cũng không chịu đi học.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

“Sao nào? Mẹ mới mất được mấy năm, anh đã không chờ nổi mà tìm nhà khác rồi à?” Con bé ngồi trên sô pha, giữa ngày hè tháng Sáu mà thốt ra những lời lạnh lùng như băng giá. Đã rất lâu rồi con bé không như vậy. Mới sinh nhật tôi cách đây không lâu, con bé còn tặng tôi một chiếc ví.

 

Con bé bảo là mua bừa ngoài sạp vỉa hè, nhưng lại quên xé nhãn mác của trung tâm thương mại. Con bé lúc nào cũng vậy, khẩu xà tâm phật.

 

Tôi cúp điện thoại của Tần Phong, ngồi xuống cạnh con bé: “Mộc Mộc, em không được nói về mẹ em như vậy.”

 

Con bé ngẩng đầu nhìn tôi, trong ánh mắt không có ánh sáng. Giống như một con nhím nhỏ vừa bị người ta vứt bỏ, toàn thân dựng ngược gai nhọn, nhưng lại chẳng thể giấu đi sự đau khổ của chính mình.

 

Nó hỏi tôi: “Anh cũng không cần em nữa phải không?”

 

Trái tim tôi rõ ràng đã được rèn luyện trăm ngàn lần, dù cho vừa nãy con bé nói tôi vội vàng tìm chỗ bám víu khác, tôi cũng không hề thấy buồn bực. Nhưng câu nói này của nó, lại khiến tim tôi nhói đau dữ dội, tôi phải nhẫn nhịn rất lâu mới không ôm c.h.ặ.t nó vào lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi đưa tay xoa đầu nó, dịu dàng nói: “Sao có thể chứ?” Làm sao anh có thể không cần em được.

 

3.

 

Tôi thay đổi rồi. Tình cảm tôi dành cho Dư Mộc đã thay đổi. Không biết từ bao giờ, tình thương tôi dành cho con bé dần chuyển hóa thành sự xót xa, thương tiếc. Nó ở nước ngoài sống có tốt không, trở thành vấn đề tôi hay nghĩ đến nhất trong những lúc rảnh rỗi ở trường quay.

 

Tôi biết nó chọn học khoa Diễn xuất. Tôi rất tức giận, nhưng cũng rất vui mừng. Vui vì cuối cùng tôi lại có lý do để chạy đến tìm nó.

 

Tôi lặng lẽ đứng ngoài phòng học, nhìn nó ngồi bên cửa sổ chăm chú nghe giáo sư giảng bài. Ánh nắng rực rỡ ngoài cửa hắt lên người nó, đọng lại thành những tia sáng lấp lánh trong đôi mắt. Con bé thực sự rất thích diễn xuất.

 

Giống như năm xưa mẹ nó đã không thể ngăn cản tôi học khoa Diễn xuất, cuối cùng tôi cũng không cấm cản nó tiếp tục theo đuổi đam mê này. Tôi giả vờ như không biết, bắt đầu hoàn thành nốt những tâm nguyện dở dang của mẹ nó. Cuối cùng tôi cũng hiểu được câu nói năm xưa của mẹ con bé.

 

Tôi cũng muốn dốc hết sức mình, trải sẵn cho nó một con đường tương lai bằng phẳng hơn, yên bình hơn, để sau này khi nó cất bước chạy, sẽ không sợ vấp ngã nữa.

 

Ngày Dư Mộc trở về, tôi vướng một lịch trình phải đi, Tần Phong ở đầu dây bên kia gấp đến mức giậm chân: “Lúc này cậu còn tự mình chạy đi đón, sợ paparazzi thiếu cơm ăn à?”

 

Không phải. Là vì tôi quá muốn gặp con bé.

 

Tôi biết tư tưởng của mình là xấu xa. Tôi biết mình đã đi quá giới hạn. Nhưng chỉ cần đợi thêm một chút nữa thôi, tôi ích kỷ nghĩ vậy, chỉ cần chờ thêm chút nữa. Đợi đến khi Dư Mộc tìm được người mình thích, đợi đến khi con bé lấy chồng, tôi sẽ không tiến lại gần nó nữa.

 

Tần Phong bị tôi chọc cho tức đến bật cười: “Nhất cự ly nhì tốc độ, cậu biến con bé thành bà Tịch luôn đi.”

 

Bà Tịch. Làm sao tôi dám chứ? Sao tôi dám mơ mộng viển vông rằng cuộc đời này luôn nhận được sự cứu rỗi cơ chứ?

 

Nó nhất định sẽ gặp được một người tỏa sáng đầy tích cực, một người xuất sắc hơn tôi gấp bội. Người đó sẽ làm nó cười, không để nó phải rơi nước mắt. Người đó không mang trên mình đầy rẫy vết thương và đau xót, chỉ có ánh mặt trời rực rỡ vô tận.