Tim Anh Chỉ Đập Vì Em

Chương 19



 

Một người như vậy mới xứng đáng với nó, mới xứng đáng với con nhím nhỏ của tôi.

 

4.

 

Rõ ràng chương trình thực tế "Một tuần tình nhân" là do đích thân tôi tìm cho nó. Với tư cách là một người mới, việc ra mắt thông qua một chương trình tạp kỹ tốt hơn rất nhiều so với các chương trình tuyển tú. Thế nhưng khi nó hỏi ý kiến của tôi, tôi vẫn ngập ngừng do dự.

 

Giây phút ấy, tôi thậm chí còn có chút hối hận. Biết đâu sẽ có một chương trình khác tốt hơn thì sao. Nhưng trong thâm tâm tôi hiểu rất rõ, chương trình này là một lựa chọn vô cùng tuyệt vời cho một người mới.

 

“Chương trình này anh biết, hiện tại xem ra cũng khá ổn.” Tôi cúi đầu nhìn lát bánh mì nướng trong tay, hoàn toàn mất đi cảm giác ngon miệng. Tần Phong nói tôi bị tẩu hỏa nhập ma rồi.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Đúng, tôi nhập ma thật rồi. 34 tuổi, đã qua từ lâu cái độ tuổi nông nổi bốc đồng. Vậy mà tôi vẫn nhận lời mời làm diễn viên khách mời cho một vị đạo diễn không mấy thân thiết, chỉ vì chương trình của Dư Mộc đang quay tại địa điểm đó.

 

Tôi hủy bỏ những cuộc phỏng vấn quan trọng, chỉ để đến đóng vai khách mời lướt qua màn ảnh cho một đoàn phim nhỏ, trong mắt Tần Phong, đây là một việc làm hoàn toàn phi lý trí. Đối với tôi mà nói, cũng vậy.

 

Đứng trước cửa khách sạn, nhìn Dư Mộc nói cười vui vẻ với cậu nhóc tên Mạc Kiệt kia, tôi đột nhiên thấy bản thân mình thật nực cười. Con bé đã lớn, rồi sẽ có một ngày nó biết yêu, sẽ kết hôn, thậm chí sẽ rời xa tôi. Tôi không thể vì những suy nghĩ ích kỷ, xấu xa của bản thân mà trói buộc con bé bên mình mãi được.

 

Nhưng Dư Mộc luôn có thể dễ như trở bàn tay đ.á.n.h sập lớp phòng ngự tự chủ mà tôi luôn lấy làm tự hào.

 

Nó nằm trên sofa, ríu rít đọc to những bình luận chúc phúc của cư dân mạng dành cho nó và Mạc Kiệt. Đâu cần nó phải tự đọc cơ chứ? Tôi nhìn những lời lẽ ch.ói mắt trên màn hình điện thoại, tay siết c.h.ặ.t đến mức ngón tay cái trắng bệch.

 

“Mộc Mộc, đừng đọc nữa.”

 

Đừng đọc nữa, nếu cứ tiếp tục, tôi sợ mình sẽ mất đi lý trí. Tôi sợ mình sẽ không nhịn được mà dùng đến thủ đoạn để giữ con bé lại bên cạnh.

 

Vai diễn trong "Chỉ mình người", quả thực là tôi đã sắp xếp để con bé đóng vai nữ thứ, đổi lại, tôi sẽ đảm nhận vai nam chính. Nếu bộ phim này không phải do Cố Mộ Nhất đầu tư, tôi nhất định sẽ gạt bỏ mọi dị nghị, để Dư Mộc đóng vai nữ chính. Suy cho cùng, vẫn là do tôi chưa đủ năng lực.

 

Phim vừa mới quay chưa được bao lâu, tin đồn tôi "được bao nuôi" đã bùng nổ. Đây là chuyện sớm muộn gì cũng xảy ra, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ lâu. Chỉ là không ngờ Dư Mộc lại nhanh chân hơn tôi một bước, tung ra những bằng chứng mà chính tôi còn không hề hay biết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hóa ra, con bé đã biết được sự thật từ lâu. Nó hỏi tôi, nếu không có mẹ nó, liệu tôi có mang nó về nhà không.

 

Tôi rút từ trong túi áo ra một viên kẹo. Chẳng biết từ khi nào, tôi đã hình thành thói quen cất vài viên kẹo nó thích vào trong túi áo. Chỉ mong rằng bất cứ khi nào nó muốn ăn, tôi đều có thể lập tức đưa cho nó. Và cũng có thể tự thưởng cho mình một viên mỗi khi nhớ đến nó.

 

“Mộc Mộc, sẽ chẳng có ai nhẫn tâm không đưa một con nhím nhỏ mắc mưa về nhà đâu.” Từng là kẻ dầm mình trong cơn mưa, tôi càng khao khát bảo bọc nó, để từ nay về sau nó không bao giờ phải chịu ướt sũng thêm một lần nào nữa.

 

5.

 

Dư Mộc nắm c.h.ặ.t vạt áo tôi, hỏi: “Tịch Nghiệp, vậy anh nuôi em cả đời được không?”

 

Được chứ. Đương nhiên là anh nguyện ý nuôi em cả đời, nguyện ý chăm sóc em mãi mãi. Nhưng anh không thể. Em đã lớn rồi, em sẽ có cuộc sống của riêng mình.

 

“Lấy anh được không?” Nó sán đến trước mặt tôi, đôi mắt sáng lấp lánh.

 

Câu nói mang đầy nét trẻ con ấy khiến tôi c.h.ế.t sững mất một lúc lâu. Tôi hiểu rõ sức nặng của câu nói đó, nhưng nó thì không. Nó còn quá nhỏ, mới chập chững bước vào đời, thậm chí còn chưa từng nếm trải hương vị của một cuộc tình.

 

Việc nó buông lời như vậy, chẳng qua chỉ vì đã quen ỷ lại vào tôi, nhầm lẫn sự phụ thuộc ấy thành tình yêu. Tôi không dám đối diện với nó nữa, vội vã rời khỏi phòng.

 

Trong những giấc mơ sâu thẳm, nó đã gả cho tôi từ lâu. Nhưng giữa hiện thực tỉnh táo này, tôi lại chẳng dám mơ tưởng đến điều đó.

 

Dư Mộc ngất xỉu vì bệnh đau dạ dày, tôi lo lắng đến phát điên. Tôi không ngờ bệnh dạ dày của nó lại nghiêm trọng đến vậy, rõ ràng bạn tôi ở nước M luôn báo cáo rằng bữa nào cũng đốc thúc nó ăn uống t.ử tế cơ mà. Con bé này, từ trước đến nay toàn thích nói dối.

 

Tôi rất hiếm khi thấy nó rơi nước mắt, nên khi nó nghẹn ngào tủi thân hỏi tôi tại sao lại muốn đẩy nó ra nước ngoài, trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.

 

“Anh xin lỗi, Mộc Mộc.” Tất cả là lỗi của anh.