Những bức ảnh không thấy rõ mặt tôi, nhưng vẫn có thể nhìn ra vóc dáng khá chuẩn. Tôi hài lòng đặt iPad xuống, thầm tán thưởng kỹ thuật chụp ảnh của tay săn ảnh này.
Lúc này Tịch Nghiệp nhìn sang tôi: “Bữa sáng em muốn ăn gì?”
Tần Phong bật dậy từ ghế sofa, nhìn Tịch Nghiệp với vẻ không thể tin nổi: “Đã lúc nào rồi, cậu không định đi làm bữa sáng đấy chứ?”
Sự thiếu kiên nhẫn nhạt nhòa lướt qua trong mắt Tịch Nghiệp, nhưng tan đi rất nhanh, anh tiếp tục nói với tôi: “Em đi đ.á.n.h răng rửa mặt trước đi.”
Tôi liếc nhìn Tần Phong đang ở bờ vực suy sụp, không nhịn được bật cười một tiếng: “Vâng.”
Từ trước khi tôi ra nước ngoài, Tần Phong đã đi theo Tịch Nghiệp, đương nhiên hiểu rõ Tịch Nghiệp dung túng tôi đến mức nào. Bây giờ nhìn Tịch Nghiệp đứng lên từ sofa đi vào bếp, hai tay anh ta nắm c.h.ặ.t thành quyền.
Tôi đ.á.n.h răng, cười với anh ta: “Anh Tần Phong, anh cũng ở lại ăn cùng bọn em nhé.”
Nghe tôi gọi một tiếng "anh Tần Phong", quả nhiên anh ta hết giận ngay. Vẫn y như ngày trước.
Bởi vì tôi không muốn gọi Tịch Nghiệp là anh, càng không muốn gọi là chú, nên luôn gọi thẳng tên anh là Tịch Nghiệp. Mỗi lần Tần Phong nghe tôi gọi anh ta là "anh", anh ta đều cảm thấy mình có vai vế cao hơn Tịch Nghiệp một bậc.
Tần Phong nhướng mày với Tịch Nghiệp, thể hiện sự đắc ý của mình.
Tay thái rau của Tịch Nghiệp khựng lại, đầu cũng không thèm ngẩng lên, giọng nói nhạt nhẽo: “Không có phần của anh ta.”
Nghe tiếng c.h.ử.i thề của Tần Phong, tôi mỉm cười quay người vào nhà vệ sinh tiếp tục đ.á.n.h răng rửa mặt. Mọi thứ dường như vẫn giống hệt ngày xưa.
Tôi nhìn bản thân đã trưởng thành trong gương, khóe môi khẽ cong lên. Chỉ là, tôi sẽ không bao giờ làm đứa trẻ của Tịch Nghiệp nữa.
Tôi và Tịch Nghiệp ngồi đối diện nhau trong phòng họp nhỏ của Tinh Đảo.
Tần Phong ngồi ở chiếc ghế xa hơn một chút, mang bộ dạng bị Tịch Nghiệp chọc giận đến phát điên.
Ngay lúc nãy, Tịch Nghiệp khăng khăng muốn tự mình lên tiếng đính chính chuyện này, không muốn tạt nước bẩn lên người tôi.
Anh vừa mới giành được danh hiệu Ảnh đế, vào thời khắc quan trọng này, mỗi bước đi đều có vô số ánh mắt đổ dồn vào. Nếu anh ra mặt đính chính, dù nói thế nào cũng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng, thậm chí còn có người thuận nước đẩy thuyền, đào bới lại scandal anh từng là tình nhân của mẹ tôi ngày trước.
Tần Phong bị chọc tức cũng là chuyện bình thường, anh ta là người rõ nhất Tịch Nghiệp đã đi chặng đường này gian nan đến mức nào.
“Để em lên tiếng đính chính.” Tôi nhìn Tịch Nghiệp ở phía đối diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe tôi nói vậy, đôi mày đẹp đẽ của anh lại nhíu c.h.ặ.t vào nhau. Giống y như bao năm qua, anh luôn muốn gánh vác mọi chuyện lên vai mình.
Không đợi anh lên tiếng, tôi nói tiếp: “Anh đừng coi em là trẻ con nữa.”
“Anh có một người bạn ở nước M.” Tôi cầm chiếc kính râm trên bàn gài lên tai, “Em là con gái của người bạn đó, vì về nước ký hợp đồng với Tinh Đảo, cần anh chiếu cố nên đến ở nhờ nhà anh một thời gian.”
Lý do này tôi đã nghĩ xong từ trên đường đến đây, Tịch Nghiệp đúng là có một người bạn ở nước M, chỉ là người bạn đó theo chủ nghĩa DINK (không sinh con), làm gì có con gái. Ngay từ đầu tôi không nói ra, chỉ vì cảm thấy làm "bạn gái tin đồn" của Tịch Nghiệp cũng khá tốt, tốt hơn làm con gái của bạn anh.
Tôi kéo kính râm xuống một chút, nhìn về phía Tần Phong: “Biết phải làm gì rồi chứ?”
Tần Phong sững người.
Tôi cầm túi xách, đứng dậy đi ra ngoài.
“Em đi đâu?” Tịch Nghiệp hỏi với theo từ phía sau.
Tôi ngoảnh đầu nhìn anh, ánh nắng ngoài cửa sổ hắt lên người anh, khiến anh thoạt nhìn giống như một vị cái thế anh hùng từ trên trời giáng xuống. Chỉ là trong mắt vị cái thế anh hùng ấy không có tình yêu, chỉ có sự hòa ái dễ gần không nên thuộc về anh.
“Đi ký hợp đồng, em có hẹn với người đại diện rồi.” Bị quấy rầy thế này, tôi cũng chẳng có thời gian đi thăm mẹ nữa.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Lúc bước ra khỏi cửa, tôi nghe thấy Tần Phong nói với Tịch Nghiệp: “Cô nhóc lớn thật rồi.”
Đúng vậy. Tôi lớn rồi. Không phải là trẻ con nữa.
Tôi đi theo chỉ dẫn đến địa điểm hẹn với người đại diện. Tôi có chút khác biệt so với các gương mặt mới khác, tôi có người đại diện chuyên trách của riêng mình.
Chỉ là……
Tôi nhìn cô gái nhỏ tên Hạ Quả đeo kính gọng kim loại tròn xoe trước mặt: “Cô đã thành niên chưa vậy?”
Khuôn mặt cô gái nhỏ nhanh ch.óng đỏ bừng, đưa tay đẩy đẩy gọng kính: “Tôi tốt nghiệp đại học rồi, vừa qua thời gian thực tập.”
Vừa qua thời gian thực tập đã đến làm việc cùng tôi. Vậy cô ấy xui xẻo thật.
Hạ Quả đi theo sau lưng tôi, nói là muốn tìm hiểu tôi nhiều hơn để tiện cho công việc sau này. Cuối cùng cô ấy cùng tôi bước vào một phòng nghỉ, đưa kịch bản trên tay cho tôi: “Dư Mộc, đây là một chương trình tạp kỹ công ty sắp xếp cho cô, cô xem trước đi.”