Tim Anh Chỉ Đập Vì Em

Chương 4



 

Điều này làm tôi hơi ngạc nhiên. Bình thường làm gì có người mới nào được lộ diện nhanh như vậy? Hơn nữa không phải thông qua các chương trình sống còn, mà là tham gia chương trình tạp kỹ.

 

Tôi nhận lấy kịch bản, nhìn Hạ Quả, nở một nụ cười vô hại: “Quả Nhi, chúng ta khoan hẵng xem kịch bản, bây giờ có chuyện cần xử lý trước đã.”

 

Hạ Quả làm sao cũng không ngờ tới, ngày thứ hai sau khi chính thức lên làm nhân viên cô đã gặp phải thử thách nhường này. Cô ấy nhìn nội dung tôi đã soạn sẵn trên Weibo, hai mắt hận không thể dán c.h.ặ.t vào màn hình điện thoại.

 

“Cô chính là người phụ nữ trong ảnh sao?” Cô ấy chớp chớp mắt.

 

Tôi cười hỏi: “Sao nào? Người thật đẹp hơn đúng không?”

 

Hạ Quả ngơ ngác quay sang nhìn tôi, sau đó thở dài: “Thực ra những bức ảnh đó không chụp được mặt cô, cô không đính chính cũng không sao, sẽ chẳng ai biết là cô đâu.”

 

Cô ấy đưa ra một lời khuyên khách quan. Những bức ảnh đó quả thực không có tấm nào nhìn rõ mặt tôi.

 

Nhưng nếu tôi khoanh tay đứng nhìn, Tịch Nghiệp sẽ bị lũ anti-fan vin vào nhược điểm.

 

Tôi nghiêng đầu chớp mắt với Hạ Quả: “Tôi là một người mới, muốn tham gia một chương trình tạp kỹ mới, cũng phải có chút nhiệt độ chứ nhỉ.”

 

Đúng như tôi dự liệu. Bài đăng đính chính trên Weibo của tôi đã thành công thay thế Tịch Nghiệp, vươn lên vị trí top 1 hot search.

 

Vô số người hâm mộ của Tịch Nghiệp ùa vào Weibo của tôi, cảm ơn tôi vì đã đứng ra đính chính giúp anh vào đúng lúc này.

 

Hạ Quả nhìn lượng người theo dõi của tôi tăng lên vùn vụt, hai mắt trừng lớn như chuông đồng.

 

Đây hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn. Bởi vì tôi cũng cho rằng mình sẽ bị một số fan cuồng thiếu não của Tịch Nghiệp bôi đen vô cớ, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.

 

Không ngờ chất lượng người hâm mộ của anh lại cao đến vậy.

 

Không lâu sau, Tịch Nghiệp cũng đăng một dòng trạng thái trên Weibo:

 

"Trẻ con còn nhỏ, mong mọi người bao dung nhiều hơn @Dư_Mộc_Thích_Ăn_Kẹo"

 

Dòng Weibo này khiến những người qua đường hóng hớt càng điên cuồng ấn vào Weibo của tôi, muốn xem "đứa trẻ" trong miệng Tịch Nghiệp rốt cuộc là ai.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Trên Weibo có một số bức ảnh đời thường tôi từng chụp ở nước M. Tất cả đều bị đào ra. Mọi người càng tin tưởng không chút nghi ngờ vào lời nói của tôi.

 

Chỉ sau một đêm, lượng fan từ vài nghìn của tôi đã nhảy vọt lên con số một triệu.

 

Không hổ danh là Tịch Nghiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tôi thoát khỏi Weibo, đặt điện thoại xuống, xé lát bánh mì nướng trước mặt làm đôi, không ngẩng đầu nhìn Tịch Nghiệp đang ngồi đối diện: “Hạ Quả nói công ty sắp xếp cho em một chương trình tạp kỹ tên là 'Một tuần tình nhân'.”

 

Nếu anh nói không được, tôi sẽ không nhận.

 

“Ừm.” Tịch Nghiệp rót cho tôi một ly sữa, “Chương trình tạp kỹ tốt hơn các chương trình thi tuyển.”

 

Ý của anh là bảo tôi nhận.

 

“Nghe nói là theo cơ chế bắt cặp với một người đàn ông để l.à.m t.ì.n.h nhân trong một tuần.” Tôi c.ắ.n một miếng bánh mì nướng, nói xong câu đó liền lén liếc mắt nhìn anh.

 

Tịch Nghiệp cúi đầu, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh. Tay cầm bánh mì nướng của anh khựng lại, sau đó ung dung xé một miếng xuống: “Chương trình này anh biết, hiện tại xem ra cũng khá ổn.”

 

Anh không hề để tâm, phân tích chương trình này một cách cực kỳ lý trí. Tôi bỏ miếng bánh mì xuống, chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào nữa.

 

Tịch Nghiệp nói không sai, chương trình này tuy mới nhưng không khó để nhận ra sẽ trở nên đình đám. Hiện tại tôi lại đang có độ hot nhờ Tịch Nghiệp, tham gia chương trình này vào lúc này đương nhiên là hợp lý nhất.

 

Thế nên lịch trình ban đầu là cuối tháng mới vào đoàn, đã được đẩy lên sớm vào tuần sau.

 

Đến thứ Sáu, Hạ Quả mới đưa kịch bản chương trình cho tôi. Mặc dù là chương trình thực tế, nhưng vẫn có kịch bản đại khái.

 

Nghe nói lần này người hợp tác cùng tôi là một nam ca sĩ mang dòng m.á.u lưu lượng vừa ra mắt, tên là Mạc Kiệt, kịch bản yêu cầu chúng tôi diễn vai một cặp oan gia ngõ hẹp.

 

Ngày gia nhập đoàn, Mạc Kiệt mỉm cười đưa tay ra: “Chào cô, tôi là Mạc Kiệt.”

 

Tôi nhìn Tịch Nghiệp ở tổ phim bên cạnh, lịch sự đưa tay ra bắt nhẹ: “Chào cậu, tôi là Dư Mộc.”

 

Tôi không hề biết Tịch Nghiệp cũng đang quay phim ở đây. Nếu biết, có lẽ tôi đã vui vẻ hơn trên đường đến đây rồi.

 

“Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.” Mạc Kiệt mỉm cười.

 

Tôi mới định thần lại nhìn cậu ta, vừa nhìn đã biết là kiểu ngoại hình sẽ được các cô gái trẻ bây giờ săn đón. Không hổ danh là tiểu sinh lưu lượng.

 

“Cũng vậy cũng vậy.”

 

Vì tôi là người mới, Mạc Kiệt lại là ca sĩ, hai chúng tôi đều chẳng có chút kỹ năng diễn xuất nào để bàn tới, nên để chương trình chân thật hơn, đạo diễn yêu cầu chúng tôi ở chung một ngày để làm quen với nhau trước.