Hóa ra hắn chưa từng rời đi, vẫn luôn âm thầm bảo vệ bên cạnh ta.
Ngày đó, hắn tưởng ta đã nhìn thấu thân phận của mình nên mới cố ý nói những lời kia cho hắn nghe.
Câu nói hắn chưa kịp thốt ra chính là bần tăng định hoàn tục.
Thế nhưng ta lại chẳng chịu nghe hắn nói hết câu.
Ta tưởng mình tự đa tình, còn hắn thì lại đau khổ hơn ta rất nhiều.
Lúc trở về, cô nương kia đã đợi chúng ta từ lâu, nàng lảnh lót gọi một tiếng.
“Ca, sao huynh lại tới sớm thế?”
Hắn đáp.
“Không sớm đâu, nếu chậm một bước nữa thì công chúa của ta đã đi mất rồi.”
Ta thấy hổ thẹn vì những suy diễn lung tung của mình, hóa ra họ là anh em, vậy mà ta đã âm thầm đau lòng lâu đến thế.
Đêm khuya, ta vòng tay ôm lấy eo hắn, thân hình hắn cứng đờ, đến thở mạnh cũng không dám.
Hắn chần chừ hồi lâu mới lên tiếng.
“Ta không có nhiệt độ cơ thể.”
Ta bảo không sao cả.
“Ban đêm ta không thể khống chế được mà hóa lại nguyên hình, có lẽ sẽ làm người sợ hãi.”
Giọng hắn đầy vẻ lo lắng thấp thỏm.
Ta vẫn bảo không sao cả.
Hóa ra không chỉ mình ta lo lắng về những khiếm khuyết của bản thân sẽ bị đối phương nhìn thấy, hắn cũng giống hệt như ta.
Ta nâng mặt hắn lên, đặt một nụ hôn.
“Chỉ cần là ngươi, ta đều thích. Nhân thân cũng thích, xà thân cũng thích.”
Hắn không nói gì, ta nghe thấy tiếng tim hắn đập rất nhanh.
Ta cũng vậy.
Ngoại truyện của nam chính
Ta... hình như bị người ta bắt cóc rồi?
Ta ngồi trong xe ngựa, cho đến khi một nữ thí chủ bước lên, ta định giải thích rõ ràng với nàng rằng chúng ta không hề quen biết, chắc chắn nàng đã nhận nhầm người.
Ta định mở miệng, nàng lại bắt ta phun thứ trong miệng ra.
Làm sao nàng biết trong miệng ta có Phật châu, chuỗi hạt này ta dùng để trấn giữ tính xà của mình, ta thầm nghĩ không lẽ thân phận xà của mình đã bị lộ.
Trong lòng ta bồn chồn khôn xiết.
Thế nhưng nàng không hề sợ ta, còn nhìn ta mà mỉm cười.
1
Lúc ta yếu ớt nhất khi hóa hình đã được U Lam thiền sư cứu về.
Khi đó ta vừa mới hóa hình người, khó lòng kiểm soát được hình thái của bản thân, đau đớn và trắc trở bủa vây.
Nơi cửa Phật thanh tịnh, một kẻ mang thân phận yêu tộc như ta làm sao có thể bước vào.
U Lam thiền sư lắc đầu bảo rằng Phật thuyết độ hóa vô lượng vô biên chúng sinh, mà thực chất chẳng có chúng sinh nào cần độ hóa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từ đó, ta xuống tóc quy y cửa Phật. Phật tổ từ bi, ta cũng nằm trong chúng sinh, chỉ có Phật mới có thể độ hóa được ta.
2
Nơi thanh tịnh này khác hẳn với thế giới bên ngoài, hằng ngày ta bửa củi, gánh nước, khác xa với lúc ta làm yêu.
Ta dần thích nghi với cuộc sống cực kỳ tĩnh lặng này.
Thiền ngồi và tụng kinh giúp tâm hồn ta trở nên phong phú, yêu tính trong ta cũng bị trấn áp dưới lớp áo cà sa ấy.
U Lam thiền sư tìm gặp ta, hỏi ta việc tu tập dạo này thế nào.
Ta chưa kịp lên tiếng, ông lại lắc đầu, lấy từ trong n.g.ự.c ra một vật rồi thở dài nói chuỗi Phật châu này tặng cho ngươi.
Ta chắp tay tiếp nhận.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Những lúc không kìm chế được mà sắp hóa hình, chuỗi hạt này luôn giúp ta tìm lại bản ngã và khắc chế bản thân.
3
Loài rắn vốn khiến người thường sợ hãi.
Có lần một đứa trẻ rơi xuống nước, trong lúc cấp bách ta định cứu người mà quên mất bản thân đang trong hình hài rắn.
Đợi đến khi ta đưa được đứa bé lên bờ, thứ ta nhìn thấy trong mắt nó không phải sự cảm kích mà là nỗi sợ hãi vô cùng tận.
Mặc dù ta đã cứu nó, nó vẫn sợ ta.
Đứa trẻ khóc lóc không ngừng, đòi mẹ và liên tục đ.ấ.m đá.
Nó coi ta là kẻ ác, hay nói đúng hơn yêu tộc không bao giờ được loài người chấp nhận.
Sau khi đặt nó lên bờ, ta không nói gì mà cô độc rời đi.
Ta tự hỏi vì sao thế gian lại sợ rắn đến vậy, ta chưa từng làm việc ác nào mà họ lại gán cho ta cái danh ác độc.
Ta không kể chuyện này với U Lam thiền sư, những chuyện như thế này ta nghĩ mình có thể ngộ ra được trong Phật pháp.
Vì vậy, ta càng thêm khổ cực tu tập, mong sớm ngày đạt được bồ đề.
4
Ta rời chùa đi thuyết giảng, lúc ra về chợt thấy có người xông tới, tránh không kịp.
Bọn họ trùm bao tải lên đầu ta, ta sợ hiện nguyên hình sẽ làm kinh động đến mọi người xung quanh nên định đợi lúc vắng người mới tính tiếp.
Ta giãy giụa vài cái, thấy họ không có ý làm hại nên mặc kệ cho họ đưa đi.
Bọn họ đưa ta lên một chiếc xe ngựa, nhìn cách bày trí hoa lệ này ta thầm niệm tội lỗi, ta vốn khổ tu Phật pháp, giờ đây e là sẽ làm hỏng công phu tu hành của mình.
Một nữ thí chủ mắt phượng mày ngài bước lên, ta vừa mới thấy nàng ở buổi thuyết giảng, nhưng cũng chỉ là thoáng qua một lần.
Nàng định làm gì đây?
Ta có thể nhìn thấu được dưới những lời nói trêu đùa của nàng là những lý lẽ chẳng mấy tự nhiên.
Nàng nói muốn nghe ta thuyết giảng, còn khen ta rất thú vị.
Ta thầm cười nhạt, thú vị sao?
Đợi đến khi ngươi biết được nguyên thân của ta, ngươi sẽ không nói thú vị nữa đâu mà chỉ thấy sợ hãi mà thôi.
Nàng không nói gì thêm, chỉ dùng nụ cười để che giấu tâm tư của mình.
Vậy nàng rốt cuộc có nhìn thấu được ta không?
Mục đích của nàng rốt cuộc là gì.