Tĩnh Khánh Trần Ai

Chương 9



Ta được một cô nương nhặt về nhà, nàng ấy lại chính là người ngày đó đã hỏi hòa thượng khi nào thì hoàn tục.

Ta vô cùng cảm kích ơn cứu mạng của nàng, nhưng lại không muốn quá thân cận.

Ta vốn là kẻ hẹp hòi, tính tình lại ngang ngạnh, hèn gì hòa thượng không thích ta.

Cô nương kia tưởng ta vẫn còn đau đớn nên vội vàng bưng bát t.h.u.ố.c vừa sắc xong tới cho ta uống.

Ta cầm bát t.h.u.ố.c, hốc mắt không biết kìm chế mà ướt đẫm, ta cẩn thận hỏi nàng xem có tin tức gì của hòa thượng không.

Ta sợ nàng nói không có, nhưng càng sợ nàng nói có hơn.

Cô nương ấy nở nụ cười xinh đẹp.

“Hôm qua ta còn gặp huynh ấy.”

Ngọn lửa hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng ta ngay lập tức bị gáo nước lạnh tạt cho tắt ngấm.

Quả nhiên hòa thượng vì muốn trốn tránh ta nên mới rời đi, nhưng hắn vẫn giữ liên lạc với những người khác, đặc biệt là Lưu Kỳ Ngọc đã lừa gạt ta.

Hắn đến cả một cơ hội gặp mặt lần cuối cũng không chịu cho ta.

Tay ta run rẩy đến phát đau, bát t.h.u.ố.c trên tay dường như cũng không cầm nổi nữa.

“Sao ngươi không hỏi ta huynh ấy đang ở đâu?”

Nàng ấy nheo đôi con ngươi màu xanh lục đẹp đẽ, lấp lánh như lá trúc.

Ta ấp úng, đã nhận sự giúp đỡ của người ta mà lòng còn mang khúc mắc, ta thật sự là kẻ tệ hại.

“Vậy hắn đang ở đâu?”

Ta đúng là không biết cố gắng, chẳng quản nổi cái miệng của mình.

Rõ ràng hòa thượng chán ghét ta, vậy mà ta còn mặt dày tìm đến để người ta sợ hãi mà bỏ chạy.

Cô nương kia cố ý úp úp mở mở, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.

“Ngày mai huynh ấy sẽ tới đây, ngươi hãy tự mình hỏi huynh ấy đi.”

Ngày mai?

Tới đây sao?

Không lẽ hòa thượng đã hoàn tục để thành thân với cô nương này rồi?

Lưu Kỳ Ngọc lừa ta là vì hòa thượng đã có gia thất rồi sao?

Lòng ta đau nhói, thấp thỏm hỏi nàng.

“Hắn có biết ta ở đây không?”

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hắn chán ghét ta như vậy, liệu có đuổi ta đi không?

Chắc là không đâu, hắn vốn là người có tâm tính cực tốt, đến tận lúc tuyệt giao cũng chẳng nói với ta một lời nặng nề nào.

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, ta ở đây thì đã sao, dù sao hắn cũng đã có thê t.ử, ta không thể chen chân vào được nữa.

Cô nương kia chỉ mỉm cười ôn hòa, không nói thêm lời nào.

Nụ cười ấy giống hệt như hòa thượng, thật đúng là có tướng phu thê.

Trong lòng ta chua xót khôn nguôi.

Lúc trước ta là công chúa, có quyền thế, có uy nghiêm nên hắn không dám trực tiếp cự tuyệt.

Giờ đây ta trắng tay, lại còn là kẻ bị truy nã, chắc chắn hắn sẽ bảo ta rời đi để trả lại sự thanh tịnh cho hắn.

So với sự hào phóng của cô nương này, ta càng thấy mình thật nhỏ mọn.

Ta cũng có lòng kiêu hãnh và tôn nghiêm của riêng mình, ít nhất ta cũng từng là một công chúa.

Trước mặt người mình thích, ta vẫn muốn giữ lại chút mặt mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta tưởng tượng ra dáng vẻ của hòa thượng hiện giờ, chắc hẳn hắn đã bắt đầu để tóc, nhưng thời gian chưa lâu nên trên đầu chắc chỉ mới mọc ra chút chân tóc cứng ngạnh.

Sao ta vẫn còn mơ tưởng đến hắn chứ, hắn giờ đây đã là phu quân của người khác rồi.

Nửa đêm, ta lén rời khỏi tiểu viện của cô nương kia, nhưng đi đâu thì ta vẫn chưa biết.

Trời đất bao la, chắc hẳn phải có nơi cho ta dung thân.

Nơi này là ngoại ô, không xa điền trang ta đã mua, ta vẫn còn ít bạc tích trữ, sau này làm chút buôn bán nhỏ cũng đủ sống hết quãng đời còn lại.

Phụ hoàng qua đời là kết cục đã được định sẵn trong sách, còn kết cục của ta giờ đây đã thay đổi rồi.

Ta nhìn không rõ con đường phía trước, từ nhỏ ra cửa đều có Tiểu Phương đi cùng, Tiểu Thúy sẽ lo liệu mọi việc, giờ đây cảnh còn người mất, chỉ còn lại mình ta.

Vì nhảy xuống từ xe ngựa nên người ta đầy vết thương, chân còn bị trật.

Một chút không chú ý ta bị vấp phải đá, ngay lúc tưởng rằng mình sẽ ngã nhào xuống đất thì có thứ gì đó quấn lấy eo ta.

Vẫn là con đại hắc xà kia.

“Điện hạ!”

Rắn biết nói sao?

Ta ở cùng nó lâu như vậy chưa từng nghe nó nói chuyện bao giờ.

Hơn nữa, giọng nói này nghe rất quen, giống hệt giọng của hòa thượng.

Ta thở dài một hơi.

Đến phút cuối cùng mà ta còn sinh ra ảo giác, đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.

Đại hắc mãng xà lại mở miệng.

“Ta là Tĩnh Khánh, bấy lâu nay đã lừa dối điện hạ, là lỗi của ta.”

Ta ngây người ra, con rắn này sao lại bắt chước giọng hòa thượng mà nói thế kia.

Ta và con cự mãng bốn mắt nhìn nhau, từ trong đôi mắt đen thẳm ấy ta thấy được gương mặt mình, đôi mắt ấy phủ một lớp sương mù, dường như nó đang khóc.

“Ngươi thật sự là... đại sư sao?”

Tâm trí ta rối bời, không phải vì khó chấp nhận chuyện giao tiếp giữa người và yêu, mà là vì vì sao hắn không nói sớm hơn.

Cự mãng quay đầu đi, chậm rãi đặt ta xuống đất nhưng không nhìn ta nữa.

Ta cũng chẳng còn vẻ hùng dũng, tự tin như trước kia.

Cuối cùng hắn lên tiếng trước.

“Điện hạ...”

Ta gục đầu xuống.

“Ta không còn là công chúa nữa rồi.”

Nhưng hắn vẫn tiếp tục gọi ta là điện hạ, hắn nói.

“Người mãi mãi là công chúa của ta.”

Ta oà khóc nức nở, ôm lấy thân rắn của hắn, sờ lên lớp vảy lạnh lẽo.

“Phụ hoàng của ta không còn nữa, công chúa phủ cũng mất rồi, ta không còn nhà để về nữa.”

Hắn thè lưỡi l.i.ế.m đi những giọt nước mắt của ta, trước mặt hắn ta khóc như một đứa trẻ.

Hắn nói.

“Ta đưa điện hạ về nhà... điện hạ cần phải chịu trách nhiệm với những lời đã nói trước kia.”

Hắn hóa thành nhân hình, vẫn thanh tú như xưa, cao hơn ta chừng một đầu rưỡi.

Ta khóc mệt rồi tựa vào n.g.ự.c hắn, tuy không có hơi ấm của con người nhưng lại mang cho ta sự bình yên mà không ai có thể cho được.