Tĩnh Khánh Trần Ai

Chương 6



Năm nay gặp phải thiên tai lũ lụt, nam nữ chính tổ chức phát cháo từ thiện ngoài thành vô cùng rầm rộ.

Theo đúng cốt truyện, vị nữ phụ độc ác như ta phải đến đó gây rối, nhưng tất cả chỉ là những thủ đoạn tiểu nhân vô dụng nhất, trông chẳng khác nào một gã hề nhảy nhót, vừa ngu ngốc vừa xấu xa, lại còn rước thêm thù hận.

Ta đã hạ quyết tâm làm người tốt, đương nhiên phải tạo ra vài sự nhiễu loạn mà không để lại dấu vết.

Ta tìm đến chùa Khai An gặp trụ trì, thương nghị chuyện quyên góp lương mễ cho dân tị nạn, nhưng dặn lòng không được để lộ danh tính của ta ra ngoài.

Chùa Khai An cũng đang tổ chức phát cháo, nhưng quy mô sao có thể sánh được với hào quang của nam nữ chính.

Trong cuộc chiến thu phục lòng dân này, bọn họ sẽ gặt hái được danh tiếng lẫy lừng, đặt nền móng vững chắc cho việc đoạt thiên hạ sau này.

Ta quyết tâm tranh giành với bọn họ một phen, đem danh tiếng này dâng cho chùa Khai An, nhưng thực ra tư tâm lớn nhất của ta chính là vị hòa thượng kia.

Ta phát điên vì muốn gặp hắn.

Trụ trì vốn định sai đệ t.ử đi gọi hắn, nhưng ta muốn đích thân đi tìm.

Để tiết kiệm thời gian nếu hắn chần chừ không chịu gặp mặt, cũng để phòng hờ hắn vừa nghe thấy tên ta đã vội vàng bỏ trốn.

Hòa thượng mặc tăng y giống hệt những người khác, cũng tĩnh lặng như thế, nhưng trong mắt ta hắn như đang tỏa ra hào quang, hoàn toàn khác biệt với thế gian.

Khi ta tìm thấy hắn, hắn đang giảng Phật pháp cho vài người, trong đó có một nữ t.ử trẻ tuổi xinh đẹp.

Ánh mắt nàng ta nhìn hắn đầy tình ý chẳng kém gì ta lúc trước, nàng ta còn hỏi hắn khi nào thì hoàn tục.

Hắn đã nói chỉ giảng cho một mình ta nghe, hóa ra đều là lừa gạt.

Hơn nữa, lại còn có người khác đang mơ tưởng đến hắn giống như ta.

Cách hắn đối đãi với nàng ta ôn nhu không kém gì ta, khiến ta ghen tị đến phát điên.

Ta định tiến tới nói cho nàng ta biết vị hòa thượng này là ta nhìn trúng trước, nhưng cuối cùng ta lại bỏ chạy.

Lần đầu tiên ta biết rằng khi thật lòng thích một người, con người ta sẽ trở nên nhát gan đến thế.

Tiểu sa di đi theo sau gọi với lên.

“Thí chủ, Tĩnh Khánh sư thúc tới rồi.”

Tĩnh Khánh sư thúc là ai.

Ta không nhớ mình có quen vị hòa thượng nào tên như vậy.

Nhưng khi bóng dáng ấy xuất hiện trong tầm mắt, ta liền nhớ ra Tĩnh Khánh chính là pháp hiệu của hắn.

Hắn cao hơn những hòa thượng khác, thân hình thẳng tắp như tùng bách, đôi con ngươi đen nháy dừng lại trên đôi gò má đang lăn dài hai hàng nước mắt của ta.

“Điện hạ sao lại tới đây?”

Trời lờ mờ đổ mưa phùn, hắn che chiếc ô giấy, từ phía con đường đá xanh chậm rãi bước tới.

Ta lấy chuỗi Phật châu ra, nếu hắn đã vô tình, ta muốn trả lại thứ này cho hắn để cắt đứt mọi niệm tưởng của bản thân.

“Trả lại cho ngươi, sau này ta sẽ không tới nữa.”

Giọng điệu ta rất cứng rắn, cố gắng che giấu sự nhút nhát của mình.

Ta là nữ phụ độc ác có tiếng cơ mà, sao có thể hèn nhát như vậy được.

Hòa thượng không nhận lấy chuỗi hạt, mà chỉ nhìn ta bằng đôi mắt thâm trầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Bần tăng định...”

“Á! Á á!”

Không đợi hắn nói xong, ta đã không kìm được mà hét lên t.h.ả.m thiết.

Có rắn.

Ngay sau lưng hòa thượng có một con rắn, chắc hẳn là do mưa lớn làm ngập hang nên nó mới bò ra.

Ta gọi lớn thị vệ.

“Tiểu Thúy, đập nát đầu nó cho ta!”

Ta vừa hô vừa kéo mạnh hòa thượng ra sau lưng mình để bảo vệ, nhằm chứng tỏ bản thân lâm nguy không sợ và sự quan tâm dành cho hắn.

Tiểu Thúy nhận lệnh đuổi theo con rắn, nhưng nó rất giảo hoạt, thoắt cái đã biến mất tăm.

Sắc mặt hòa thượng rất tệ, chắc hẳn là bị dọa sợ rồi.

Lúc này chính là lúc ta cần ra tay mang lại hơi ấm cho hắn.

Ta bảo hắn đừng sợ, rồi dõng dạc nói.

“Bản công chúa không sợ rắn, thậm chí còn biết ăn thịt chúng nữa đấy.”

Gương mặt hòa thượng cứng đờ.

“Ăn như thế nào?”

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

“Tất nhiên là nấu canh, hấp, kho tàu, xào lăn... gì cũng được.”

Thực ra ta căn bản không bao giờ ăn thịt rắn, chỉ nói vậy để trấn an hắn.

Thấy sắc mặt hắn ngày càng khó coi, ta vội đổi giọng.

“Bản công chúa có thể vì ngươi mà diệt trừ sạch rắn trong thành, ta đảm bảo sau này ngươi sẽ không bao giờ phải thấy chúng nữa.”

Thế nhưng hòa thượng không hề cảm động, đôi môi hắn lại bắt đầu run rẩy, sắc môi đỏ thắm nay đã chuyển sang trắng bệch.

Hắn thu lại chuỗi Phật châu, nói rằng từ nay về sau ta không cần đến chùa tìm hắn nữa.

Ta hoàn toàn thất tình rồi.

Bản công chúa đường đường chính chính bị một hòa thượng đá bay.

Mối tình kéo dài ba ngày của ta coi như chấm hết, hắn chẳng có chút ý tứ gì với ta cả.

Ta sống lặng lẽ suốt mười ngày trong trạng thái mơ màng.

Tiểu Thúy lo lắng cho ta đến mức định xông vào chùa trói người về cho ta, nhưng ta không ngăn cản, đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

Có lẽ sâu trong thâm tâm ta vẫn còn một chút mong đợi chăng.

Nhưng ngay sau đó Tiểu Thúy mang về một tin dữ như sét đ.á.n.h ngang tai:

Hòa thượng đã rời khỏi chùa Khai An, vĩnh viễn rời khỏi kinh thành rồi.

Ta như người bệnh lâu ngày được hồi quang phản chiếu, bật dậy khỏi giường chạy đến chùa Khai An đợi suốt một ngày một đêm, nhưng chẳng nhận được bất cứ tin tức gì về hắn.

Hòa thượng thật sự đã đi rồi.

Hắn mang theo tất cả đồ đạc, mang theo cả tình yêu của ta, nhưng lại chẳng chịu chia cho ta lấy nửa phần tình cảm của hắn.