Tĩnh Khánh Trần Ai

Chương 7



Ngày tháng vẫn phải trôi qua, ta một mặt nhờ người tìm kiếm hòa thượng, mặt khác tìm cách dò hỏi tung tích của hắn từ phía nữ chính.

Chuyện không ngờ tới đã xảy ra, phụ thân của nữ chính là Bột Dương Hầu đột nhiên bị phụ hoàng triệu vào kinh.

Đây không phải điềm lành.

Một khi phụ hoàng dùng thủ đoạn bức bách, thời điểm bọn họ nổi dậy làm phản sẽ càng gần hơn.

Ta tìm gặp nữ chính, nàng ta thần sắc khẩn trương, hỏi ta có cách nào ngăn cản thánh chỉ của phụ hoàng hay không.

Nàng ta lo lắng, ta còn lo lắng hơn.

Trong sách, nam chủ vì phẫn nộ trước cảnh người thương lâm nguy đã đ.á.n.h thẳng vào kinh thành sớm hơn dự kiến.

Cuối cùng bọn họ thành công, nhưng ta muốn phụ hoàng của ta được sống.

Dù ông ấy chỉ làm một người bình thường, dù ta không còn danh hiệu công chúa, ta cũng cam lòng.

Ông ấy không phải vị hoàng đế tốt vì mải mê t.ửu sắc, nhưng ông ấy là một người cha tuyệt vời.

Cả thiên hạ có lý do để chỉ trích ông, nhưng ta thì không.

Lưu Kỳ Ngọc thay đổi thái độ, nàng ta nắm c.h.ặ.t t.a.y ta đầy khẩn thiết.

“Đường Ương, chỉ cần ngươi chịu giúp đỡ, ta sẽ nói cho ngươi biết hành tung của Tĩnh Khánh sư phụ.”

Xem ra nàng ta thực sự đã cùng đường rồi.

Ta chần chừ một lát rồi gật đầu đồng ý.

Chuyện này ta biết mình khó lòng làm nổi, nhưng vẫn phải thử một lần vì bọn họ và vì cả chính ta.

Phụ hoàng lần này quyết tâm trừ khử Bột Dương Hầu, ông ấy bảo ta chỉ nói những lời ngây ngô, rồi bắt ta ở yên trong khuê phòng, chờ ông chọn cho một phò mã biết nghe lời để an hưởng thái bình.

Ta thấy không thể thuyết phục được ông nên đành phải tính đường lui khác, ít nhất là để giữ lấy mạng sống.

Ta tìm đến vùng ngoại ô định mua một điền trang, nếu có thể sống sót qua cơn binh biến, nơi này sẽ là nơi trú chân của ta.

Hơn nữa, Lưu Kỳ Ngọc nói hòa thượng đang ở ngoại ô.

Nàng ta còn bảo hòa thượng muốn gặp ta, việc hắn trốn tránh ta bấy lâu nay là có nỗi khổ tâm riêng.

Ta cảm thấy nàng ta đang lừa mình, đúng là khi con người ta bế tắc thì lời nói dối nào cũng có thể thốt ra được.

Nhưng ta đã dốc hết sức mà không cứu được cha nàng ta, coi như đôi bên huề nhau.

Ta tìm đến địa điểm Lưu Kỳ Ngọc chỉ dẫn, đó là một vùng núi hoang vắng, hang động chi chít, sâu bọ rắn rết thường xuyên qua lại.

Nhờ có Tiểu Thúy đi cùng nên ta mới bớt sợ hãi.

“Nơi này sao có thể là chỗ cho người ở, nàng ta gạt người rồi.”

Tiểu Thúy định an ủi ta, nhưng nhìn cảnh hoang tàn này hắn cũng chẳng biết nói gì thêm.

Sống mũi ta cay xè, nàng ta có thể lừa tiền, lừa lời hứa của ta, nhưng không được phép lừa gạt tình cảm của ta như thế.

Vậy mà ta lại tin lời nàng ta, chắc giờ này nàng ta đang cười nhạo ta là kẻ ngốc.

“Á!”

Tiểu Thúy hét lên kinh hãi.

“Rắn! Một con rắn thật dài!”

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hắn chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà vắt chân lên cổ chạy mất hút, quên luôn cả việc bảo vệ vị công chúa này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta hoảng loạn chạy ra phía đường lớn.

Chuyến đi này ta lén lút trốn phụ hoàng ra ngoài, giờ Tiểu Thúy chạy mất, bên cạnh ta chẳng còn một ai.

Thế nhưng một mình ta sao chạy nhanh bằng rắn bò.

Con rắn kia toàn thân đen kịt, thân mình nó còn to hơn cả eo của ta, đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy.

Ta sợ đến mức đứng sững tại chỗ, tay nắm c.h.ặ.t hòn đá, tự nhủ nếu nó định ăn thịt mình thì sẽ liều c.h.ế.t đồng quy vu tận.

Ta lặn lội tới đây tìm hòa thượng, người chưa thấy đâu mà mạng đã sắp mất rồi.

Thế nhưng nó chỉ dựng đứng thân mình lên, đứng cách ta chừng ba bước chân rồi không tiến thêm nữa.

Đây là lần đầu tiên ta nhìn thẳng vào mắt một con rắn, ta nhận ra nó không đáng sợ như trong sách miêu tả, thậm chí còn mang lại một cảm giác tường hòa kỳ lạ.

Hình như nó nhận ra ta và muốn thân cận với ta vậy.

Ta lùi một bước, nó tiến một bước.

Ta đứng yên, nó cũng đứng yên.

Ta hỏi nó.

“Ngươi muốn ăn gì sao? Ta có thể sai người mang tới.”

Giọng ta không hề run rẩy, tâm thái bình thản đến lạ lùng.

Ở vùng núi hoang này chắc hẳn thức ăn rất khan hiếm, ta bỗng thấy thương hại nó.

Nó ngẩn người rồi gật đầu.

Nó thực sự hiểu lời ta nói, chắc hẳn là một linh xà có linh tính.

Ta mỉm cười với nó rồi khẩn cầu một chuyện.

“Nếu ngươi nhìn thấy một vị hòa thượng có đôi mắt đen hình hoa đào, ngươi có thể đừng ăn thịt hắn được không?”

Không đợi nó từ chối, ta vội vàng hứa hẹn.

“Nếu ngươi đồng ý, cứ cách hai ngày ta lại tới đưa thức ăn cho ngươi.”

Nó lại gật đầu, đúng là một con rắn biết lý lẽ.

Tiểu Thúy thấy ta trở về bình an vô sự thì vô cùng hổ thẹn.

Ta đại lượng không chấp nhặt với hắn, dù sao ta cũng đang lập chí làm người tốt mà.

Ngoài việc bận rộn lo chuyện cho nữ chính, ta vẫn giữ đúng lời hứa cứ hai ngày một lần lại chạy ra ngoại thành.

Con rắn kia dường như đã trở thành nơi để ta trút bầu tâm sự.

Ta ngồi trên mỏm đá đã được nó lau sạch, kể cho nó nghe tất cả những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua.

Nó chỉ im lặng lắng nghe, thi thoảng lại cúi đầu trầm tư hoặc thè lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên má ta.

Ta kể với nó rằng ta có một bí mật, đó là ta rất thích vị hòa thượng kia.

Nó giật mình.

Ta lại nói tiếp, đáng tiếc hòa thượng không thích ta, thậm chí còn chán ghét ta nữa.

Nó lắc đầu nguầy nguậy.

Nó l.i.ế.m vào lòng bàn tay ta như muốn an ủi rằng ta là một người rất đáng yêu.

Con hắc xà này đúng là có linh tính hơn cả con người, biết cách làm ta vui lòng.