Tính Ma

Chương 20: Khuê Vũ thực lực?





Sơn xuyên bích sắc, đãi thủy tịch lưu.

Não mã giang cố, trấn Hà Sơn.

Thụ thủy sa tường nghịch mộng lưu.

“Lão Lý!”

“Hôm nay đến lượt ông lấy nước rồi!”

Giọng nói phát ra từ một thiếu niên trẻ tuổi. Hắn vẫy tay về phía xa, nơi có một bóng hình già nua đang tay xách nách mang.

Ông lão đứng dưới chân dốc, nhìn từ xa không thấy rõ mặt, chỉ thấy ông vẫy tay lại, hô lớn:

“Ta biết rồi! Ngươi nhắn với người trong tể phòng, mau mau chuẩn bị đồ dùng đi.”

Nói xong, lão quay người, đôi chân bước đi thoăn thoắt dù trên lưng đang gánh hai thùng nước rỗng. Công việc hôm nay của lão là lấy nước để mài dao cho một tể phòng tại Thanh Sơn trấn.

Người ngoài nhìn vào thường ái ngại:

“Một ông lão lưng đã gù thế kia, liệu có gánh nổi thùng nước to như vậy không?”

Họ lo lắng cũng có lý, nhưng vạn sự trên đời không thể chỉ dùng mắt thường để phán đoán. Thế giới này có tiên sư, cũng có võ giả.

Có ai từng nghĩ, lão già này cũng là một võ giả không? Tuy chỉ là võ giả cấp thấp, nhưng sức lực vẫn ăn đứt phần lớn thanh thiếu niên bình phàm.

Hóa ra, trong người lão có nội lực. Suốt chặng đường dài, khí tức lão vẫn bình ổn, không hề thở dốc, ngược lại tốc độ còn vô cùng nhanh. Chỉ trong một khắc, lão đã đi đi về về đến năm lần.

Một thiếu niên mài dao thấy vậy bèn trêu:

“Lão Lý, cái lưng của ông càng ngày càng dẻo dai rồi đấy!”

Mấy tên trông cửa nghe vậy thì cười phá lên như được mùa.

Đến lần thứ sáu, lão đi lấy nước như thường lệ, miệng còn vui vẻ huýt sáo.

Đến cạnh bờ suối, tiếng nước chảy rì rào. Dòng chảy hạ nguồn không quá xiết, nhưng từng gợn sóng lăn tăn va vào đá nhỏ cũng đủ át đi tiếng huýt sáo của lão.

Lão với tay lấy thùng gỗ, nghiêng người múc một thùng đầy ắp. Xong xuôi, lão lau hai tay vào vạt áo, nhìn sắc trời ngả về chiều mà cảm thán:

“Mai có nhiều thịt phải bán, hôm nay e rằng phải bận rộn cả đêm rồi.”

Đang định múc tiếp thùng thứ hai, ánh mắt Lão Lý vô thức liếc vào thùng nước vừa múc. Mặt nước lắng lại, dường như có vật gì đó bên trong.

Lão cúi thấp người, ghé sát mắt nhìn kỹ.

Mặt nước khẽ động, từ bên dưới làn nước bất ngờ nổi lềnh bềnh một ngón tay người.

Lão Lý kinh hoàng, ngã nhào xuống đất. Lão quay đầu nhìn sang dòng suối bên cạnh.

Nước vẫn chảy rì rào. Chỉ là… trên mặt nước lúc này trôi nổi lố nhố xác chết.

Có cái xác bị chém một nhát thẳng tắp như dao cắt.

Có cái bị cá lớn rỉa đến lộ cả bạch cốt.

“Đây là… giết người rồi!”

Lão Lý ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Dù là võ giả, lão cũng chỉ là một tên nông phu, nào đã từng thấy cảnh tượng máu me kinh dị đến nhường này.

“Không được! Nhất định phải gọi người! Mau chóng! Mau chóng!”

Dưới ánh chiều tà, dòng nước như nhuốm màu máu, lấp lánh ánh đỏ quạch, sóng nước nhấp nhô xô đẩy. Thái dương nóng bỏng chiếu xuống Thanh Sơn trấn, khiến khu rừng u uất giờ đây thêm phần gấp gáp.

Cạch.

Một thiếu niên dẫm nát cành cây khô, bước chân vội vã tiến lên phía trước, giọng nói đầy vẻ xu nịnh:

"Đại ca, đi lâu như vậy, đoán chừng không bao lâu nữa chúng ta liền tìm được bọn hắn."

"Đến lúc đó, món hàng lớn như vậy đều sẽ thuộc về chúng ta. Ngài nhìn xem, dáng vẻ tiểu nha đầu đêm đó..."

Nói đến đây, hai lòng bàn tay hắn xoa vào nhau, vẻ mặt khoái chí, miệng không nhịn được cười lên hai tiếng quái dị:

"Khà khà khà."

Chưa kịp đắc chí xong, người trung niên được gọi là đại ca đi phía trước đã quay lại, gõ mạnh vào đầu hắn một cái.

"Ngươi nói sai một thứ. Không phải của chúng ta, mà là của ta."

Đối với đám thủ hạ này, hắn hiểu rõ bảy tám phần. Mấy tên này thường ngày vô công rỗi nghề, chỉ giỏi buông lời nịnh hót. Đừng tưởng hiện tại chúng ngoan ngoãn như vậy là thật lòng, chẳng qua là khuất phục trước sức mạnh của hắn mà thôi.

Đây chỉ là quan hệ ràng buộc lợi ích. Người duy nhất hắn tín nhiệm chỉ có nhị đệ và tam đệ.

Ba người bọn hắn quen biết từ nhỏ, vừa gặp đã thân. Cả ba đều bị phụ mẫu vứt bỏ, mùa đông năm ấy cùng nhau lập chí phải kiên cường đứng lên, giành lấy một mảnh trời riêng. Khi người qua đường khịt mũi coi thường hắn - một tiểu hài tử nghèo túng, thì chính nhị đệ và tam đệ đã nguyện ý tin tưởng hắn.

"Lý Triêu, không đúng, về sau huynh là đại ca."

"Đệ là nhị đệ, Tiểu Hắc là tam đệ."

Lý Triêu khi ấy tuổi còn nhỏ nhưng khuôn mặt đã kiên nghị, lông mày sắc bén, lời nói hùng hồn. Ba người bọn hắn cứ thế kết bái huynh đệ.

Chuyện cũ đã qua, tựa như sương sớm, gió thoảng mây bay, nhưng mỗi lần nhớ lại, ký ức gần ba mươi năm ấy vẫn vẹn nguyên trong tâm trí hắn. Chí lớn chưa thành, nhưng tình cảm huynh đệ bao năm qua vẫn còn đó.

Thực ra, được như hiện tại cũng đã rất không tệ. Trải qua bao gian khó hiểm nguy mới gầy dựng được chút uy danh cho Thiết Huyết dong binh đoàn ngày hôm nay, hắn cũng đã thỏa mãn. Sau vụ này, đoàn của hắn sẽ tiến thêm một bước nữa.

Trong lòng ngổn ngang tâm sự nhưng mặt hắn không chút biểu lộ, tâm tính có thể coi là kiên định.

Từ trong tay áo, hắn lấy ra một con Kỳ Hoa.

Kỳ Hoa là loài bò sát, giống như tắc kè hoa ở Địa Cầu, nhưng điểm khác biệt lớn nhất là kích thước chúng to hơn nhiều. Mũi của chúng cũng thính hơn, không thua kém gì cảnh khuyển trong nha môn, lại có khả năng chịu đựng các loại mùi rất tốt, không dễ vì mùi lạ mà bỏ chạy.

Kỳ Hoa vừa được thả xuống đất, hai mắt đã xoay chuyển mọi hướng, cái đầu ngó nghiêng. Lý Triêu lấy từ trong vạt áo ra một mảnh vải rách. Bên trong tẩm loại dược dịch đặc biệt do Khuê Vũ pha chế. Chính nhờ mùi hương từ dược dịch này mà Thiết Huyết dong binh đoàn mới có thể truy vết được đoàn người Đích Phàm.

Theo dấu vết Kỳ Hoa dẫn đường, rất nhanh Thiết Huyết dong binh đoàn đã đến được bờ suối.

Dấu vết ở đây đã bị đoàn người Đích Phàm dọn dẹp, nhưng vì thời gian gấp rút nên không thể xóa sạch hoàn toàn.

Một tên lính đánh thuê chạy tới báo cáo:

"Đại ca! Phát hiện một ít than củi ở mép sông chưa trôi đi hết."

Lý Triêu nhíu mày trầm tư:

"Tốt! Than vụn chưa trôi hết chứng tỏ bọn chúng rời đi chưa lâu. Người đâu, mau chóng truy đuổi!"

Ở một bên khác, Đích Phàm vẫn chưa phát hiện ra nguy hiểm đang rình rập. Thương đội Thiết Mã Lang đã đi được một đoạn.

Đích Phàm vốn chỉ là Khai Mạch thất tầng, không có thần thức mạnh mẽ như tu sĩ cao giai nên không thể phát giác ra dị động phía sau. Cộng thêm việc ngồi trong xe kín mít, hắn không cách nào chú ý bên ngoài được.

Cả chiếc xe đã chất đống linh tài bảo dược, cửa sổ bịt kín hai tầng, bên trong đựng đầy những hộp vân gỗ chứa thảo dược - vật phẩm chủ chốt để luyện các loại đan dược phổ biến trên thị trường.

Ngồi giữa đống dược phẩm nồng nặc mùi thuốc, hắn lúc này chỉ nghĩ đến viễn cảnh sau chuyến đi. Nhất định sẽ kiếm được một khoản kha khá.

Tuy nói bọn hắn đều là võ giả, nhưng hầu hết chỉ là cấp thấp. Tài nguyên khan hiếm phần lớn bị các gia tộc đỉnh tiêm trong trấn lũng đoạn, bọn hắn chẳng qua chỉ là những kẻ làm thuê, có tìm được bảo vật cũng phải cắn răng giao nộp, làm gì có tài nguyên tu luyện?

"Nếu lần này thành công, mặc dù một bộ phận lớn sẽ vào tay những thế gia kia, nhưng thế thì đã sao? Ta chỉ cần ba phần. Bán ra cũng đủ để chống đỡ ta tu luyện đến Khai Mạch đỉnh phong."

Nghĩ đến đây, Đích Phàm không khỏi phì cười.

"Đám ngốc kia còn dám mơ tưởng được chia đều, làm việc hăng hái như vậy. Nếu không phải bọn chúng còn giá trị lợi dụng, ta đã sớm xử hết rồi."

Trong đầu suy tính ngàn vạn kế, nhưng bề ngoài Đích Phàm vẫn giữ vẻ lạnh lùng. Do phải mang theo quá nhiều hàng hóa, tốc độ di chuyển của thương đội chậm hơn nhiều so với Thiết Huyết dong binh đoàn.

"Đội trưởng! Phía trước là đến ngã rẽ bờ suối rồi."

"Được, mau chóng đi qua, chỉ cần qua đó là chúng ta tạm thời an toàn."

Nghe đoàn trưởng nói vậy, vẻ mặt đám người giãn ra vài phần, cơ thể cũng thả lỏng đôi chút.

Đúng lúc này, từ bụi rậm bên phải, Thiết Huyết dong binh đoàn bất ngờ lao ra.

Vút!

Một mũi tên xé gió ghim thẳng vào cổ tên phu xe vừa lên tiếng. Máu từ động mạch phun ra xối xả, đôi mắt hắn mở to kinh hãi, tay buông thõng dây cương rồi ngã gục xuống.

Chiếc xe ngựa mất lái, rung lắc dữ dội rồi đâm sầm vào tảng đá lớn, lật nghiêng sang một bên.

Chứng kiến cảnh tượng đó, theo lệnh chỉ huy, đám lính đánh thuê lao ra như ong vỡ tổ. Phía bên Đích Phàm cũng không chần chừ, lập tức phá cửa xe lao ra ứng chiến.

Hai bên lao vào hỗn chiến, kẻ tới người lui, tiếng binh khí va chạm chát chúa.

Lý Triêu vẻ mặt trêu tức nhìn Đích Phàm vừa chui ra khỏi khoang xe:

"Lần này các ngươi khó thoát, ngoan ngoãn chịu trói thì ta cho các ngươi chết nhẹ nhàng một chút."

Đích Phàm vừa khởi động tay chân vừa hừ lạnh:

"Hừ! Si tâm vọng tưởng."

Không còn cách nào khác, đành giải quyết bằng nắm đấm. Kẻ nào sống sót cuối cùng, tài nguyên sẽ thuộc về kẻ đó.

Chứng kiến cảnh tượng huyết tinh trước mắt, Khuê Vũ lẳng lặng ra ám hiệu cho đám người Trương Thứ bỏ chạy.

"Các ngươi cầm theo số vật tư này đi trước, ta sẽ bọc hậu phía sau."

Vừa nói, Khuê Vũ nhét vào tay Trương Thứ một túi vật tư. Bên trong là trân tàng quý báu mà vị đoàn trưởng quá cố để lại, cũng là tài sản quý giá nhất thương đội tích góp được.

Trương Thứ còn muốn khuyên can, mong Khuê Vũ đổi ý cùng rời đi, nhưng nàng chỉ lắc đầu:

"Ta tự có tính toán, các ngươi không chạy nhanh thì không kịp nữa đâu."

Đến nước này, nhóm người đành tạm thời chia tay. Trương Thứ thừa hiểu, với số đồ quý trong túi này, bọn hắn về sau cũng sẽ không chết đói.

"Đúng rồi, đây là Tinh Bàn độc hữu của ta. Các ngươi cầm theo, ta sẽ dựa vào nó để tìm các ngươi sau." Khuê Vũ nói, đưa ra một khối đá kỳ lạ.

Trương Thứ không suy nghĩ nhiều liền gật đầu cầm lấy, hắn không nghĩ Khuê Vũ có lý do gì để lừa bọn hắn.

Nhìn đám người Trương Thứ đi xa, Khuê Vũ quay người lại, đối mặt với đám Thiết Huyết đang truy đuổi.

"Nhìn kìa, đám kia chạy rồi! Mau đuổi theo, một tên cũng không được giữ lại!"

Gương mặt Khuê Vũ lạnh băng. Nàng lấy ra một viên đan dược, nắm chặt trong tay, cảm nhận hơi ấm từ nó rồi lập tức bỏ vào miệng.

Ầm!

Trong chốc lát, khí thế của nàng từ Khai Mạch tam tầng thăng vọt lên Khai Mạch cửu tầng đỉnh phong.

Nàng rút thanh trường đao bên hông, chém ra một nhát. Đao mang nhanh như chớp đoạt mạng vài tên lính đánh thuê gần nhất, khí thế bức người đẩy lùi số còn lại.

Lý Triêu và Đích Phàm đang giao thủ, nghe thấy động tĩnh liền quay sang nhìn Khuê Vũ. Trong mắt cả hai hiện đầy vẻ cảnh giác trước biến số bất ngờ này.

Lý Triêu bỗng cười lớn:

"Tốt tốt! Khuê Vũ, không ngờ ngươi còn giấu chiêu bài này, không uổng công ta tin tưởng ngươi. Cùng ta liên thủ chém giết tên ngụy đoàn trưởng này! Đến lúc đó..."

Hắn dừng lại một nhịp rồi nói tiếp, giọng đầy toan tính:

"Vật tư, tài nguyên chúng ta chia đôi."

Đây không phải câu hỏi, mà là lời khẳng định. Theo Lý Triêu, nàng sẽ không từ chối, nếu không sao nàng còn hợp tác với hắn làm gì?

Đích Phàm tức giận quát lớn:

"Các ngươi vậy mà thông đồng với nhau! Khuê Vũ, là ta khinh địch coi thường ngươi! Uổng công ta còn có chút ái mộ ngươi, xem ra ngươi từ sớm đã toan tính ám hại ta. Hay cho một Khuê Vũ, hay cho một Lý Triêu!"

"Hahaha!" Đích Phàm che mặt cười điên dại. "Vậy thì hai ngươi cùng chết đi!"

Hắn lấy trong túi ra một viên đan dược, vẻ mặt thoáng chút tiếc nuối nhưng rồi vẫn cắn răng nuốt chửng.

Thân thể Đích Phàm đỏ rực lên, gân xanh nổi đầy mặt, tia máu hằn rõ trong đôi mắt đỏ ngầu khi nhìn về phía Lý Triêu.

"Ta cũng là Khai Mạch cảnh đỉnh phong!"

Tiếng hét vừa dứt, hắn lao lên, rút bội kiếm tấn công điên cuồng về phía Lý Triêu:

"Trước tiên xử lý ngươi!"

Lý Triêu vội đưa thanh đao lên thế thủ đỡ đòn.

Keng!

Một tiếng vang lớn chấn động, tia lửa bắn tung tóe. Kình lực từ đòn đánh của Đích Phàm quá lớn khiến Lý Triêu bị đẩy lùi về sau một đoạn. Tay cầm đao của hắn tê dại, mồ hôi lấm tấm trên trán.

"Uy lực thật lớn, tên này sợ là điên rồi!"

Không để Lý Triêu kịp nghĩ đối sách, Đích Phàm lại lao tới với chuỗi đòn đánh liên tiếp khiến Lý Triêu chỉ có thể bị động phòng ngự. Một đường kiếm rạch ngang suýt chút nữa đã lấy mạng hắn.

Thấy đại ca tình hình không ổn, đám đàn em hét lên:

"Tam đệ, thực lực đám Thiết Mã Lang không cao, chúng ta ra giúp lão đại! Chỉ cần hạ được Đích Phàm, mọi chuyện coi như kết thúc."

Khuê Vũ từ xa chứng kiến tất cả. Nàng không vội tham gia vào trận chiến. Hai bên đều đã giết đến đỏ mắt, cũng chẳng ai thèm để ý đến nàng nữa.

Mấy tên lâu la thấy thực lực Khuê Vũ quá kinh khủng thì tự giác né tránh tìm đối thủ khác. Một bên không rõ nàng thuộc phe nào nên không dám tùy tiện ra tay, một bên thì biết lao vào chỉ có con đường chết.

Không để ý đến đám kiến cỏ, Khuê Vũ thong thả bước đến kho hàng đã đổ nát. Nàng giơ đôi tay trắng ngọc của mình lên.

Vút.

Đồ vật trong xe liền bốc hơi trong nháy mắt, vô cùng quỷ dị.

Khuê Vũ cười lạnh, nhìn về phía hai kẻ chém giết kia.