Tính Ma

Chương 21: Bại lộ thân phận





Đích Phàm lấy một địch ba, nhất thời rơi vào thế giằng co.

Tuy rằng tu vi của hắn quả thực hơn ba người Lý Triêu cộng lại, thế nhưng bị tấn công cùng lúc từ ba hướng, hắn không thể chiếm quá nhiều ưu thế được.

Lý Triêu tay cầm đao nắm chặt, thủ thế chuẩn bị tấn công. Chỉ thấy hắn hô một tiếng:

"Huyết đao."

Thanh đao được linh khí nhuộm đỏ như máu, uy lực tăng thêm, cường hãn chém về phía Đích Phàm.

Đích Phàm nhanh chân né sang bên trái, vết cắt tạo thành một khe rãnh sâu dưới đất.

Từ hai bên trái phải, lão nhị lão tam hai người cùng xông đến. Trên kiếm bọc linh khí lam sắc, không do dự nhắm vào chân tay Đích Phàm mà chém.

Nhận thấy tình thế nguy hiểm, hắn một tay thủ thế dùng linh khí hộ thân bọc vào cẳng tay đón đỡ nhát chém từ trên đỉnh đầu. Chân trái trụ vững, xoay hông tụ lực đá chân phải đạp bay người còn lại.

Không để hắn kịp thở, Lý Triêu rút đao từ dưới đất, huyết đao phi nhanh thẳng về phía cổ hắn.

Cảm nhận được nguy hiểm, bản năng sinh tồn của hắn cảnh báo dữ dội, hết sức nghiêng đầu, lưỡi đao xẹt qua cổ để lại vết thương nông bên mạn cổ. Chỉ chậm một chút nữa thôi là hắn đã phải chết.

Tay kia hất mạnh, hất văng tên còn lại ra xa. Hắn lợi dụng Lý Triêu không có đại đao, tức tốc lao đến.

Lý Triêu muốn chạy đã muộn, kiếm lóe hàn mang.

Xoẹt!

Máu từ bụng Lý Triêu chảy ra nhuộm đỏ thẫm y phục.

Đích Phàm vẻ mặt đắc ý: "Hừ, chỉ dựa vào các ngươi mà muốn giết ta."

Lý Triêu không đáp, cúi mặt xuống, thở từng cơn khó nhọc.

Đích Phàm cất giọng, có chút mệt mỏi, thanh âm hắn phát ra trầm thấp:

"Ta sẽ tiễn ngươi một đoạn đường cuối cùng, đi chết đi."

"Hừm! Sao lại không rút ra được?"

Lý Triêu lúc này mới ngẩng đầu lên, không che giấu được ý cười, miệng hắn mở rộng để lộ hàm răng trắng cùng huyết dịch rỉ ra.

Hắn nghiến chặt răng, đối mắt nhìn thẳng vào con ngươi thất kinh của Đích Phàm. Bên dưới, tay hắn nắm chặt thanh kiếm mặc cho lưỡi kiếm cứa vào tay.

Đích Phàm có chút bất ngờ, tiếp đến là chế giễu.

Lý Triêu không để ý đến sắc mặt Đích Phàm mà lại chăm chú đến cánh tay gân guốc của hắn. Trong miệng lẩm nhẩm thầm đếm số, tiếp đến chớp nhoáng tiến thêm hai bước mặc cho kiếm đâm sâu vào thân thể.

Cố gắng gượng nỗi đau cắt da cắt thịt, hai tay hắn ôm chặt lấy thân thể đối phương.

Đích Phàm gầm lên: "Buông tay! Ngươi điên rồi sao?"

Hắn dùng chân đạp mạnh vào bụng Lý Triêu, tay ra sức giật chuôi kiếm. Nhưng đôi tay Lý Triêu như kìm sắt, mười ngón tay bấu chặt vào lưỡi kiếm đến mức lộ cả xương trắng, nhất quyết không buông.

Trong lòng Đích Phàm bắt đầu dấy lên nỗi sợ hãi tột độ. Hắn cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng trong cơ thể đang nguội dần.

Không xong rồi! Dược lực sắp hết!

Không còn phong thái cao ngạo lúc đầu, Đích Phàm điên cuồng nắm tay thành quyền, từng quyền nện thẳng vào lưng, vào gáy đối phương.

"Chết đi! Buông ra! Chết đi cho ta!"

Mỗi quyền nện xuống đều mang theo tiếng xương cốt vỡ vụn, Lý Triêu lại lần nữa thổ huyết, nhưng ánh mắt hắn lại càng thêm điên cuồng, miệng nở nụ cười đầy máu me chế giễu:

"Lực đấm của ngươi... sao lại yếu đi rồi? Chưa ăn cơm sao... hay là... hết thuốc?"

Câu nói của Lý Triêu như sét đánh ngang tai Đích Phàm. Không kịp để Đích Phàm kịp hiểu, từ phía sau hai nhát chém tạo thành hình lưỡi liềm.

Đích Phàm nhìn thấy cơ thể của bản thân ở góc độ quỷ dị, đầu rơi xuống đất cũng không cảm thấy đau. Ý thức dần mơ hồ, không thể nhìn thấy gì nữa. Đôi con ngươi vẫn mở, chỉ là tròng mắt mờ đục.

Máu từ đầu hắn tuôn xối xả, cả thân hình gục xuống, kéo theo thân thể Lý Triêu cũng ngã theo.

Hai người lão nhị lão tam chạy đến đỡ thân thể Lý Triêu ra một bên. Không có Đích Phàm thủ lĩnh, bọn người Thiết Mã Lang dần rơi vào thế yếu, sớm muộn cũng bị tiêu diệt.

Lý Triêu thều thào, lão nhị vội run rẩy lấy từ trong túi áo một viên Huyết Ngưng Đan nhét vào miệng hắn.

"Đại ca! Cố lên!"

Dược lực tan ra, cảm giác mát lạnh chạy dọc cổ họng giúp Lý Triêu chặn lại cơn ho ra máu. Hắn cắn răng, nhờ hai người dìu đứng dậy, tay run rẩy rút thanh kiếm ghim trong bụng ra.

Phụt! Máu đen trào ra, Lý Triêu lảo đảo suýt ngã.

"Ta... tạm thời không chết được." Tiếng hắn khàn đặc, nghe như tiếng gió rít qua ống bễ rách.

Dù đã uống thuốc, nhưng tầm nhìn của Lý Triêu bắt đầu nhòe đi, tai ù đặc tiếng ve kêu. Hắn biết mình đang ở trạng thái nỏ mạnh hết đà, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ quật ngã. Nhưng nhìn xác Đích Phàm dưới đất, hắn vẫn cố nhếch mép cười.

"Cũng may... tính toán đúng thời gian... Chỉ cần sai một ly..."

Lý Triêu cố mở to đôi mắt đang nặng trĩu, quét nhìn xung quanh một lượt để đảm bảo an toàn. Hắn thấy bãi chiến trường tan hoang, cây cối đổ rạp. Trong tiềm thức của hắn, kẻ địch duy nhất là Đích Phàm đã chết. Còn về phần ả nữ tử đi cùng đám người kia?

"Hừ, một con nhãi ranh Luyện Khí kỳ, chắc sớm đã bị dư chấn trận chiến dọa cho vỡ mật chạy mất xác rồi."

Sự khinh địch cố hữu khiến Lý Triêu lơ là cảnh giác phía sau lưng. Hắn quay sang vỗ vai lão nhị, định nói lời an ủi.

"Lão nhị, đệ..."

Phập!

Lời chưa dứt, một vệt máu nóng hổi bắn thẳng vào mặt Lý Triêu. Đầu của lão nhị, người huynh đệ vừa đỡ hắn dậy, đã bay lên không trung, đôi mắt vẫn còn mở to ngơ ngác.

"Khoan đã, chuyện gì? Máu! Là máu!"

Lý Triêu quay sang bên phải, nơi máu bắn ra, huynh đệ hắn đã bị chém rơi đầu.

Lý Triêu ngờ vực, chốc lát liền hiểu. Quay lại phía sau miệng khẽ hô:

"Là ngươi!"

Thế nhưng, có ích gì. Biết thì đã quá muộn. Lúc trước giao thủ với Đích Phàm, tâm trí đặt hết lên trận đấu vậy mà quên đi Khuê Vũ.

Lý Triêu thầm giễu là ta sơ suất, cuối cùng tầm nhìn trước mặt hắn mờ dần, nhuộm đỏ tròng mắt là máu.

Hắn ngã xuống đất nhìn thấy bên cạnh ngay cả lão tam cũng chết rồi.

"Cứ như vậy kết thúc rồi." Lý Triêu phút chốc nghĩ.

Tiếp đến Khuê Vũ thay phiên xử lý hết tất cả đám người ở đấy, không chừa một ai. Tầm mắt nàng cao cao, không nhìn thi thể dưới mặt đất.

Một tên giả chết, chạy về phía bên kia sông liền bị nàng gẩy lên thanh kiếm sút về phía hắn. Thanh kiếm đâm xuyên qua tim, hắn ngã xuống, xác trôi theo dòng nước.

Xong chuyện. Khuê Vũ khuỵ gối xuống nôn thốc nôn tháo. Lần đầu giết người vẫn là quá miễn cưỡng. Tay chân có chút run run.

Một lúc sau mới bình tĩnh trở lại.

Liễu Như Yên từ xa chứng kiến mọi chuyện. Vì có Vô Thượng Kinh ngăn cách một tầng kết giới nhỏ, Khuê Vũ không cách nào dò xét ra được sự tồn tại của nàng.

Khuê Vũ lau vệt máu trên má, nàng mở bảng hệ thống.

"Hệ thống, hấp thu hết vật phẩm quanh đây đi!"

Đinh! Túc chủ vay mượn hệ thống 2000 nguyên điểm cưỡng ép thực lực tăng cao.

Đinh! Nhận thấy lượng lớn năng lượng xung quanh, tiến hành hấp thu.

Đinh! Hấp thu hoàn thành, thu về 500 nguyên điểm, tiến hành hoàn trả.

Đinh! Túc chủ ghi nợ còn 1500 nguyên điểm.

Khuê Vũ thầm cảm thán, hệ thống này tư bản thật sự, không coi nàng là người.

Theo chỉ dẫn từ hệ thống, Khuê Vũ nhanh chân đuổi theo đám người Trương Thứ. Nàng chạy về phía bên kia bụi rậm.

Lúc này Liễu Như Yên từ trong bụi cỏ bước ra, nhìn xung quanh chiến trường. Mùi tanh xộc thẳng lên khoang mũi, nàng khẽ nhíu mày.

Vừa rồi là thứ gì? Vậy mà cách không hấp thu dược vật vương vãi trong thùng hàng.

Liễu Như Yên có chút không chắc chắn, kiểm tra đồ đạc của mấy kẻ đã chết. Quả nhiên không ngoài dự đoán, phàm là đồ vật chứa linh khí đều không thoát khỏi bàn tay Khuê Vũ hấp thu.

Ngay cả xác chết, bên trong một chút linh khí dao động giờ đây không còn một chút gì, cứ như bị hút khô vậy.

Đến ngay cả người bình thường nhất trong thể nội cũng có linh khí, còn những cái xác này mới chết không lâu linh khí không thể tiêu tán nhanh như thế được. Không có linh khí tẩm bổ, xác chết phân hủy dưới tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Không còn tìm được thứ gì hữu ích, Liễu Như Yên nhanh chân đuổi theo Khuê Vũ.

Để lại không gian nơi đây một vẻ yên tĩnh, chỉ nghe tiếng nước chảy róc rách, chim kêu nỉ non.

Từ bên trong bụi rậm, một tiếng xì xào vang lên.

Một con huyết lang mới trưởng thành, bước đi cảnh giác tiến về phía những cái xác kia. Nhận thấy không còn nguy hiểm gì, nó bước về phía cái xác gần nhất, nhe hàm răng sắc bén của mình cắn chặt vào bắp tay người kia.

Rất nhanh liền bỏ ra, huyết lang nhổ mạnh, bộ dáng ghê tởm nhìn cái xác. Nó không quay đầu lại mà bỏ đi.

Không có linh khí chống đỡ, cái xác ngay cả năng lượng cơ bản nhất cũng không có, hiển nhiên thịt cũng không ngon.