Nghe tiếng bàn tán xôn xao xung quanh, Liễu Như Yên thần sắc vẫn bình thản như mặt nước hồ thu, nhẹ nhàng thu quyền lùi lại. Nàng hờ hững nhìn về phía trước, đúng lúc ánh mắt hai người chạm nhau.
Đằng xa, Liễu Chính đang đứng giữa quảng trường đầy ánh hào quang. Trong con ngươi của gã phản chiếu bóng hình mảnh mai, cô độc của người tỷ tỷ; còn trong đôi mắt phượng sâu thẳm của Liễu Như Yên, cũng thu trọn thân ảnh đang đứng đầu lứa học đồ của người đệ đệ ấy.
Nàng khẽ rời mắt, dứt khoát quay người bước đi, bỏ lại sau lưng tiếng hoan hô rầm rộ của quảng trường diễn võ để hướng thẳng về phía tiểu viện hẻo lánh của bản thân.
Cạch.
Cánh cửa gỗ khép lại, không gian ồn ào náo nhiệt bên ngoài lập tức bị cô lập hoàn toàn.
Liễu Như Yên thong thả đi đến bên chum nước góc sân viện. Nàng múc một gáo nước mát rửa mặt, từng giọt nước thanh khiết mang theo cái lạnh dịu nhẹ gột rửa đi chút bụi bặm nơi quảng trường. Tiểu viện này tuy nhỏ và đơn sơ, nhưng đổi lại rất yên tĩnh, quanh năm chỉ có tiếng lá tre xào xạc, rất hợp với tâm cảnh của nàng.
Nàng buộc gọn lại mái tóc, bắt tay vào vài việc lặt vặt hằng ngày một cách thong dong. Cầm cây chổi tre quét dọn vài chiếc lá rụng ngoài hiên, sau đó nàng vào bếp nhóm lửa nấu một ấm nước trà. Bữa ăn của nàng cũng vô cùng mộc mạc, một bát cơm gạo tẻ thanh đạm cùng đĩa rau xanh tự tay trồng ngoài vườn. Đối với một vị đại lão từng trải qua vạn năm sóng gió, sơn hào hải vị hay cơm rau dưa cũng chẳng có gì khác biệt, thứ nàng tận hưởng là sự tĩnh lặng phóng khoáng này.
Sau khi thu dọn bát đũa, Như Yên thong thả pha một ấm trà nhỏ. Nàng rót một tách trà ấm, mang ra chiếc ghế tre đặt dưới gốc cây cổ thụ bên hiên nhà rồi thản nhiên nằm xuống nghỉ ngơi.
Mặt hồ nhỏ trước viện phẳng lặng như gương, thi thoảng lại gợn lên những vòng tròn đồng tâm khi một vài chiếc lá tre rụng xuống. Một cơn gió cuối chiều lướt qua, mang theo tiếng xào xạc của rặng tre và cái lạnh dịu nhẹ mơn man trên da thịt. Như Yên khẽ nhắm mắt, nhấp một ngụm trà, tận hưởng trọn vẹn sự yên bình của đất trời.
Thế nhưng, chính trong cái khoảnh khắc cơ thể hoàn toàn thư giãn, hòa mình vào không gian ấy, cảm quan nhạy bén của một đại lão lập tức nhận ra linh khí trong thiên nhiên ở nơi này quá sức loãng. Nàng khẽ động niệm kiểm tra, lượng linh thạch còn tích lũy trên người quả thực chẳng đáng là bao, hoàn toàn không đủ để duy trì tu vi chứ đừng nói đến việc đột phá tầng tiếp theo. Từ cái tĩnh của cảnh sắc mới động niệm đi kiếm tài nguyên. Muốn đi tiếp, việc mau chóng kiếm thêm linh thạch là điều tất yếu phải làm.
Đôi mắt phượng của nàng khẽ mở ra, bóng hình những chiếc túi gấm căng phồng của đám người Liễu Hổ lúc ở diễn võ trường lướt qua trong đầu.
Uống cạn chén trà, Liễu Như Yên dứt khoát đứng dậy. Nàng vào phòng thay một bộ y phục gọn gàng màu sẫm rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
...
Chiều muộn, khi hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ những rặng cây. Từ chân núi xuống phía dưới con đường đất đỏ in hằn vệt bóng dài.
Liễu Như Yên lấy một tay che mắt, dang rộng đôi vai gầy, che đi phần nào ánh hào quang duy mỹ, lại ẩn hiện khí trường âm u. Vài ngọn tóc nàng dính chặt trên trán. Bóng nàng cao lớn, in hẳn phía trên ngọn tóc mái dài nhỏ li ti được quang điểm nét gắn liền với trán đầu, lại dài lại lượn đến tận chân thon, để lại vết giày in đậm dưới mặt đất đỏ bất động.
Trên con đường quen thuộc không ít con em gia tộc thường xuyên qua lại.
Chỉ thấy tiếng bước chân và giọng nói từ phía xa truyền đến, phá vỡ sự yên tĩnh. Liễu Hổ cùng ba tên tùy tùng đang đi xuống, trên tay gã béo vẫn cầm viên linh thạch trung phẩm vân vê, vẻ mặt chưa hết đắc ý:
“Mẹ kiếp, nhìn bộ dạng chật vật của con ả Liễu Như Yên trên đài lúc sáng thật là sướng mắt! Ngũ tầng thì có tư cách gì mà đòi làm đại tỷ cơ chứ?”
“Đúng vậy, Hổ ca nói chí phải, ả ta giờ xách dép cho Liễu Chính công tử còn không xứng...”
Xoạt.
Cánh tay che mắt của Liễu Như Yên hạ xuống. Thân hình mảnh mai của nàng lướt thẳng xuống, chặn ngay giữa lối đi của bốn người. Ánh hoàng hôn hắt lên khuôn mặt nàng.
Liễu Hổ cùng ba tên tùy tùng giật nảy mình dừng phắt lại. Sau khi nhìn rõ thân ảnh gầy gò vừa đáp xuống là ai, gã béo ngẩn ra một thoáng rồi lập tức phì cười đầy chế giễu:
“Ối chà, đây không phải là đại tỷ tỷ sao? Ban ngày thua cuộc chưa đủ nhục nhã, tối đến lại mò ra đây chặn đường ca ca à?”
Ba tên đi sau cũng rộ lên những tiếng cười cợt nhả, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ coi thường.
Liễu Như Yên không đáp một lời. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nâng lên, khóa chặt vào chiếc túi gấm căng phồng bên hông Liễu Hổ. Nàng bước lên một bước, linh lực Khai Mạch ngũ tầng toàn lực dồn xuống hai chân và nắm đấm. Không có hào quang rực rỡ, chỉ có luồng kình phong vô hình đột ngột ép mạnh đất cát dưới chân ra xung quanh.
Vút!
Thân hình nàng nhòe đi. Liễu Hổ còn chưa kịp thu lại nụ cười ti tiện trên môi, Liễu Như Yên đã quỷ mị áp sát ngay trước mặt gã ở khoảng cách gang tấc.
Nàng vận dụng chính xác bài học thực chiến của Đạo sư: Đơn giản, dứt khoát và hiểm hóc. Tay trái nàng vờ vung lên che khuất tầm nhìn của đối phương, tay phải đã cuộn chặt thành quyền, hóa thành một đạo kình lực bạo liệt quất thẳng vào mạn sườn phải của Liễu Hổ theo thế "mượn gió bẻ măng".
Bốp! Rắc!
Một tiếng rạn nứt xương cốt khô khốc vang lên giữa không gian vắng lặng. Lực quyền thâm sâu đánh thẳng vào góc hiểm khiến lớp mỡ hộ thể của Liễu Hổ trở nên vô dụng. Gã trợn trừng mắt, tiếng thét nghẹn nửa chừng trong cổ họng, cả thân hình hộ pháp bay thẳng ra sau, đập mạnh vào gốc cây già bên đường rồi ngã rạp xuống đất, ôm sườn oằn oại.
“Hổ ca!”
Ba tên tùy tùng kinh hãi hét lớn, sắc mặt lập tức cắt không còn giọt máu. Chúng không tài nào hiểu nổi tại sao một kẻ đồng cấp ngũ tầng lại có thể một đòn đánh phế luôn Liễu Hổ.
Không để chúng kịp định thần, bộ pháp dưới chân Liễu Như Yên đã thay đổi. Thân ảnh nàng như một bóng ma sẫm màu liên tục hoán đổi qua ba góc hướng thiếu góc chết. Nàng ra tay tàn nhẫn, không một động tác thừa: Một cú chặt chuẩn xác vào gáy tên bên trái, một cước thúc thẳng vào chấn thủy tên ở giữa, và một cú đấm móc lật cằm tên cuối cùng.
Bộp! Bộp! Bộp!
Chỉ trong vòng ba hơi thở, ba tiếng đổ rầm nặng nề vang lên. Cả bốn tên thiếu niên hống hách ban ngày giờ nằm la liệt trên mặt đất đỏ, kẻ gãy xương ôm ngực rên rỉ, kẻ gục đầu bất tỉnh nhân sự.
Liễu Như Yên thần sắc vẫn bình thản, nhịp thở không hề rối loạn. Nàng thong thong tiến lại gần Liễu Hổ đang run rẩy co rúm người vì đau đớn và sợ hãi. Nàng cúi người, dứt khoát giật phăng chiếc túi gấm thêu chỉ vàng bên hông gã, rồi tiện tay lục soát sạch sẽ túi tiền của ba tên đang nằm hôn mê bên cạnh.
Năm viên linh thạch trung phẩm cùng mấy chục viên linh thạch hạ phẩm tinh thuần nhanh chóng gọn gàng nằm trong lòng bàn tay nàng.
“Ngươi... ngươi dám trấn lột đồng môn... Gia chủ mà biết... sẽ phế tu vi của ngươi...” Liễu Hổ mặt mũi xám ngoét, lắp bắp đe dọa trong bất lực.
Liễu Như Yên thản nhiên đút đống linh thạch vào tay áo rộng, ánh mắt phượng liếc xuống nhìn gã, mang theo sự lạnh lùng và uy áp thấu xương của một kẻ từng bước ra từ huyết hải vạn tộc, khiến gã béo sợ tới mức nghẹn họng, nuốt ngược câu chửi thề vào trong.
Nàng khẽ quay người, để lại một câu nói thản nhiên trước khi dứt khoát bước đi:
“Chẳng phải Đạo sư đã dạy rồi sao? Thực chiến sinh tử, dùng hết mọi thủ đoạn tàn nhẫn nhất để đạt được mục đích mới là vương đạo. Ta chỉ đang học đi đôi với hành thôi.”
Bóng dáng nàng lặng lẽ rời khỏi tầm mắt đám người, để lại đám người co ro rên rỉ dưới mặt đất đỏ.
Cạch.
Cánh cửa gỗ của tiểu viện một lần nữa khép lại, đem toàn bộ chút âm thanh rên rỉ loáng thoáng từ phía xa cắt đứt hoàn toàn. Không gian trở lại vẻ tịch mịch, chỉ có tiếng gió thổi qua rặng tre xào xạc.
Liễu Như Yên thong thả bước vào phòng, thắp lên một ngọn đèn dầu nhỏ. Nàng ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ cũ, đưa tay từ trong ống tay áo sẫm màu trút ra năm viên linh thạch vừa thu hoạch được.
Cạch. Cạch.
Năm viên linh thạch rơi xuống mặt bàn, phát ra những tiếng động giòn giã dưới ánh đèn dầu. Như Yên khẽ gạt nhẹ một viên linh thạch bằng đầu ngón tay, thầm tính toán: "Năm viên này thu hoạch không tệ, đủ chèo chống cho ta tu luyện thêm vài ngày. Nhưng về lâu dài vẫn là quá ít. Sắp tới chắc phải năng chặn đường thêm vài đứa tử đệ với đồng học khác mới ổn."
Nàng thu số linh thạch vào chiếc hộp gỗ nhỏ giấu dưới gối, rồi thản nhiên bước đến bên giường khoanh chân ngồi xuống, tiến vào trạng thái tu luyện.
...
Hết lần này đến lần khác, con đường đất đỏ dưới chân núi vào mỗi buổi chiều muộn bỗng trở thành nỗi ám ảnh. Dần dà, đám con em gia tộc và đồng học cũng bắt đầu cảnh giác hơn trước. Chúng không còn dám đi riêng lẻ hay chủ quan như trước, mà rủ nhau tụ tập thành từng nhóm đông người, vũ khí phòng bị tận tay mỗi khi đi qua đoạn đường vắng.
Thế nhưng, hễ gặp Liễu Như Yên, bọn hắn đều bị dạy cho một bài học thực chiến nhớ đời.
Tuy là bị ăn đòn nhiều, kinh nghiệm thực chiến và phản xạ của đám tử đệ này có tiến bộ trông thấy, chiêu thức ra bộ bộ pháp bắt đầu có tổ chức và kín kẽ hơn. Song, khoảng cách về nhãn giới và tư duy chiến đấu giữa chúng với một cựu đại lão là quá lớn. Muốn hạ được nàng, bọn hắn còn cách một đoạn rất xa nữa. Sau mỗi trận rùm beng náo loạn, túi tiền của cả đám vẫn cứ dứt khoát rơi vào tay Liễu Như Yên, giúp chiếc hộp gỗ dưới gối của nàng ngày một đầy lên.
Quả đúng là sau chuỗi ngày bị ăn hành liên tục, kinh nghiệm thực chiến của con em tử đệ trong tộc đã tăng lên không ít. Mấy tên học đồ ấm ức muốn chạy đi cáo trạng với các gia lão trong tộc, thế nhưng cuối cùng đều không có biện pháp nào.
Quy củ của tộc đã định rõ từ lâu: Bản thân Liễu Như Yên ra tay cực kỳ có chừng mực, chưa từng nặng tay hủy hoại căn cơ của bất kỳ đối phương nào, tất cả chỉ dừng lại ở vết thương ngoài da hoặc bầm dập cơ cốt vài ngày là khỏi. Như vậy, việc này vẫn hoàn toàn tính là luận bàn, cọ xát võ học bình thường giữa các hậu bối với nhau. Mà đã là luận bàn bại trận, tiền cược hay linh thạch rơi vào tay đối thủ chiến thắng cũng là lẽ tất nhiên, gieo gió thì gặt bão, chẳng ai bênh vực được.
Các vị gia lão trong tộc dù có nghe phong phanh cũng chỉ biết mắt nhắm mắt mở cho qua, thậm chí còn ngầm coi Liễu Như Yên như một khối đá mài dao miễn phí để rèn giũa đám đệ tử dòng thứ vốn đang quá an nhàn.
Sáng hôm sau tại sân huấn luyện, bầu không khí náo nhiệt thường ngày bỗng trở nên vô cùng kỳ quặc. Đạo sư vừa bước vào, nhìn xuống một lượt liền nhíu mày. Phía dưới, mười mấy tên học đồ mặt mũi đứa thì sưng vều, đứa thì quấn băng gạc quanh đầu, kẻ thì ôm sườn xuýt xoa rên rỉ.
Liễu Hổ cố lết cái thân béo ú bầm dập bước lên trước, ấm ức chắp tay, giọng đầy căm phẫn:
“Báo cáo Đạo sư! Học trò xin được cáo trạng Liễu Như Yên! Liên tiếp mấy ngày nay, cứ chiều muộn là ả ta lại mai phục ở con đường đất đỏ dưới chân núi, vô cớ chặn đường hành hung, còn trấn lột sạch sẽ linh thạch của chúng em! Xin Đạo sư và gia lão làm chủ, phạt nặng loại người càn rỡ này!”
“Đúng vậy ạ! Đạo sư xem mặt mũi chúng em bị đánh thành ra thế này đây!” Mấy tên đồng học phía sau cũng nhao nhao phụ họa, ánh mắt vừa tức tối vừa lén lút liếc nhìn về phía góc sân, nơi Liễu Như Yên đang thản nhiên tựa lưng vào cột gỗ, vẻ mặt không chút gợn sóng.
Đạo sư nhìn bộ dạng thảm hại của đám thiếu niên, lại nhìn sang Liễu Như Yên, sắc mặt vẫn nghiêm nghị không đổi. Ông khẽ hắng giọng, lạnh lùng hỏi:
“Ta hỏi các ngươi, Liễu Như Yên khi ra tay có dùng binh khí sắc bén không? Có phế đi kinh mạch, hủy hoại căn cơ của đứa nào không?”
Liễu Hổ ngẩn người, lắp bắp: “Dạ... không có, ả chỉ dùng tay chân... nhưng ra tay rất đau...”
“Đau cái rắm!” Đạo sư đột ngột quát lớn một tiếng, khiến cả đám giật nảy mình im bặt. Ông nghiêm giọng mắng: “Quy củ trong tộc từ trước đến nay đều khuyến khích hậu bối luận bàn, cọ xát để nâng cao thực chiến! Người ta không dùng binh khí nguy hiểm, không hủy hoại căn cơ của các ngươi, tất cả chỉ tính là luận bàn võ học bình thường! Đông người hơn, phòng bị tận tay mà vẫn bị một đứa con gái ngũ tầng đánh cho tìm răng, tiền bại trận rơi vào tay đối thủ là lẽ tất nhiên! Không biết nhục nhã lo mà tu luyện, còn có mặt mũi ở đây cáo trạng?”
Đám học đồ bị mắng tới mức mặt mũi đỏ gay, nghẹn họng không dám ho he nửa lời.
Đạo sư hừ lạnh một tiếng, vung tay dứt khoát: “Tất cả giải tán, lập tức vào vị trí luyện tập! Kẻ nào còn lười biếng, chiều nay xuống núi bị đánh tiếp thì tự chịu trách nhiệm!”
Đám con em tử đệ lúc này mới hiểu ra, muốn mượn tay quy củ gia tộc để ép Liễu Như Yên là điều không tưởng. Chúng chỉ biết ấm ức ôm cái mặt sưng, ngậm bồ hòn làm ngọt, trong lòng thầm hiểu muốn lấy lại linh thạch thì chỉ có nước tự nâng cao bản lĩnh mà thôi.
Ở một góc khác của sân tập, Liễu Chính chứng kiến toàn bộ màn khóc lóc cáo trạng kia thì chỉ nhếch mép, trong mắt không giấu nổi vẻ khinh thường. Hắn khinh thường đám Liễu Hổ đông người mà vô dụng, nhưng lại càng khinh thường thủ đoạn của Liễu Như Yên hơn. Trong mắt một thiên tài chính thống như hắn, hành vi mai phục, rình rập trấn lột linh thạch của đồng môn dòng thứ chẳng qua chỉ là trò mèo hèn hạ, một loại mưu mô quỷ quyệt của kẻ có tư chất thấp kém, không lên nổi đại đường.
Liễu Chính thu hồi ánh mắt lạnh lùng, xoay người tiếp tục vung quyền, chuyên tâm vào việc rèn luyện của bản thân. Hắn tin rằng trước sức mạnh tuyệt đối, mọi mưu hèn kế bẩn đều vô dụng.
Tất nhiên, Liễu Như Yên cũng không hề có ý định tìm hắn gây sự.
Nàng tựa lưng vào cột gỗ, thản nhiên nhìn dòng người qua lại trên sân tập. Đối với nàng, Liễu Chính có khinh thường hay nghĩ gì về nàng cũng chẳng quan trọng. Mục đích của nàng khi chặn đường chỉ đơn thuần là vì linh thạch để sinh tồn và thăng tiến tốc độ tu luyện. Liễu Chính là thiên tài có chút bản lĩnh, xương cứng lại khó gặm, việc gì nàng phải tốn sức dẫm vào cái đinh này khi đám tử đệ dòng thứ ngoài kia vẫn là nguồn thu hoạch béo bở và an toàn hơn nhiều? Hai bên cứ thế giữ một khoảng cách vi diệu, ai làm việc nấy dưới cái nhìn nghiêm khắc của Đạo sư.