Tính Ma

Chương 26: Quyền Xuất Đồng Môn



Bên ngoài đình viện, hướng về phía bắc có một sân viện lớn được bài trí đầy đủ các hình nhân bằng gỗ, đặt rải rác theo các trận bộ chiến đấu. Bầu trời kéo mây xám xịt, từ trên mái hiên, những hạt mưa bắt đầu nhả xuống tí tách, rơi trên nền đá lạnh và thấm ướt những khối gỗ thô ráp.

Cộc! Cộc! Cộc!

Tiếng va chạm khô khốc, nặng nề vang lên liên hồi, phá tan sự tĩnh mịch của màn mưa.

Liễu Chính đứng giữa sân, mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt góc cạnh. Gã bất thần tiến lên, quyền pháp từng đòn giáng mạnh vào hình nhân bằng gỗ trước mặt. Mỗi một cú đấm tung ra đều mang theo kình phong vù vù, đánh vào thân gỗ phát ra những tiếng nổ trầm đục.

Trong lòng gã gào thét một ý chí chiến đấu sục sôi: "Tỷ tỷ, người thấy sao? Thực lực và thiên phú tôi luyện của ta tuyệt không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào khinh nhờn!"

“Đến lại lần nữa!”

Liễu Chính quát khẽ, quyền pháp dưới màn mưa càng đánh càng thêm hăng say, khí thế bức người.

Bốp!

Một cú móc sườn tàn nhẫn khiến hình nhân bằng gỗ lung lay dữ dội. Gã nghiến răng, toàn thân gân cốt vận động nhịp nhàng. Trong cơn mưa xối xả và tiếng quyền cước dồn dập, tâm trí Liễu Chính như ngược dòng thời gian, quay về buổi học thực chiến trên sân huấn luyện ngày hôm đó, nơi Đạo sư từng giảng giải cặn kẽ về tinh túy của bộ công pháp này.

Hôm ấy, trời cao trong xanh, gió lộng thổi qua vạt áo của vị Đạo sư đang đứng chắp tay giữa bãi đất trống. Xung quanh, đám học đồ vây thành một vòng tròn lớn, nín thở lắng nghe.

“Bỏ hết đống lý thuyết hoa mỹ trong đầu các ngươi xuống!” Đạo sư trầm giọng hô lớn, tiếng nói như sấm bên tai. “Hôm nay, ta sẽ dạy các ngươi ba yếu tố cốt lõi của chiến đấu gia pháp là quyền pháp, thủ pháp và thân pháp.”

Lão tiến lên một bước, thân hình đột ngột hạ thấp, hai chân bám chặt xuống nền đất cứng như rễ già cắm sâu vào lòng núi. Lão bắt đầu thị phạm Thân pháp Bộ Bộ Vi Doanh, thân hình nhòe đi liên tục hoán đổi qua ba góc hướng, nhưng trọng tâm luôn vững vàng. Tiếp đó, đôi bàn tay lão múa lên mềm mại như nước chảy thành một màng chắn thủ pháp, rồi đột ngột hóa cương, oanh tấc quyền thẳng vào khoảng không.

Oàng! Một luồng kình khí cày nát mặt đất.

“Nhìn cho kỹ!” Đạo sư nghiêm nghị chỉ tay vào đường rãnh sâu. “Đây là kỹ xảo phát lực chuẩn xác! Linh khí phải khởi từ lòng bàn chân, mượn lực vặn của eo, truyền qua kinh mạch sống lưng rồi mới bộc phát ra nắm đấm. Thiếu một bước, uy lực giảm nửa. Bộ quyền pháp này phối hợp với thân pháp dịch chuyển chính là chìa khóa để các ngươi làm chủ trận chiến!”

Lúc này, một tia chớp bất ngờ nổ đùng đoàng trên bầu trời đầy mây đen, ánh quang lấp lóe chiếu rọi không gian sân tập sáng rực lên trong khoảnh khắc. Nương theo luồng ánh sáng ấy, kình lực từ tay Đạo sư đánh mạnh vào hình nhân gỗ.

Tay trái lão đột ngột thu lực về phía sau, ngay sau đó mượn đà quất mạnh tay phải vào má sườn phải của hình nhân.

“Các ngươi nhìn kỹ chưa?” Đạo sư vừa thu thế vừa nói: “Đây gọi là tán lực, mượn gió bẻ măng. Về sau nhất định phải nhớ kỹ, khi thực chiến sinh tử, chiêu thức càng màu mè thì càng vô nghĩa. Đơn giản, cẩn trọng, dùng hết mọi thủ pháp để lấy mạng địch mới là vương đạo!”

Bên dưới, một thiếu niên trong đám đông rụt rè giơ tay lên hỏi: “Thưa Đạo sư, nếu chẳng may rơi vào tình thế bất lợi, ví như bị mất thăng bằng trong lúc giao chiến, chúng ta cần phải làm gì để lật ngược tình thế ạ?”

“Hừm, ngươi có suy nghĩ về vấn đề này, xem như không tệ.” Đạo sư vuốt râu, trầm ngâm một chút rồi đáp: “Hầu hết trong tình huống đó gần như không có cách nào phá giải chuẩn chỉ. Địch tấn công liên hoàn, bản thân rơi vào thế hạ phong. Thế nhưng, không phải là hoàn toàn tuyệt lộ. Bởi vì khi dồn ngươi vào chân tường, kẻ địch tự nhiên sẽ nảy sinh tâm lý chủ quan, mất cảnh giác.”

Lão đảo mắt nhìn một lượt đám học trò, giọng nói trầm xuống đầy vẻ lão luyện:

“Thứ ngươi cần chú ý khi ấy không phải là chiêu thức nữa, mà là nhìn xem dưới đất có đá hay không, có cát hay không. Dùng cát đá ném vào mắt, dùng lời nói khiêu khích đánh lạc hướng kẻ địch... Tóm lại, mọi thủ đoạn bỉ ổi nhất, tàn nhẫn nhất, có thể dùng thì đều phải dùng! Tất nhiên, những thứ này chỉ giúp ngươi tăng thêm một vài phần tỉ lệ lật ngược thế cờ mà thôi, còn phải xem kẻ địch trước mặt ngươi là ai nữa.”

Chát! Chát! Chát!

Tiếng vỗ tay rôm rả của đám đạo sinh vang lên cắt ngang dòng hồi tưởng. Lời giảng của Đạo sư nghe qua thì có chút bỉ ổi, không mang phong phạm chính đạo, nhưng lại vô cùng thực tế và đẫm máu.

Đứng ở một góc sân ngày hôm đó, Liễu Như Yên cũng khẽ gật đầu, thầm tán đồng với quan điểm này. Đối với một kẻ từng lăn lộn ở giới tu tiên tàn khốc như nàng, sống sót mới là chân lý, còn quá trình ra sao không quan trọng.

Đùng đoàng!

Một tiếng sấm lớn rạch ngang bầu trời đêm, kéo Liễu Chính mạnh mẽ trở về thực tại.

Nhìn khối hình nhân gỗ trước mắt, đôi mắt gã sáng rực lên đầy vẻ kiên định. Nhớ lại chiêu bài xảo diệu của Đạo sư ngày hôm đó, gã bất thần di chuyển bộ pháp, linh khí Khai Mạch thất tầng trong người vận hành đến điên cuồng. Chân gã giẫm mạnh xuống vũng nước dưới nền đá, mượn lực xoáy của eo truyền thẳng lên sống lưng.

Tay trái gã giả chiêu thu lực về sau để đánh lạc hướng, nhưng ngay lập tức, tay phải của gã đã hóa thành một luồng kình quang bạo liệt, quất thẳng vào má sườn phải của hình nhân gỗ đúng theo chiêu pháp "tán lực, mượn gió bẻ măng".

Oàng!

Khối gỗ dày cộm không chịu nổi lực đạo thấu cốt phối hợp hoàn hảo giữa thân pháp và quyền pháp, nổ tung thành những mảnh vụn, lẫn trong nước mưa bay tứ tán khắp sân viện.

Liễu Chính thu quyền, đứng thở dốc trong màn mưa tí tách. Ánh mắt gã nhìn đống vụn gỗ dưới chân, tia nhìn lộ ra một niềm tin chiến thắng mãnh liệt:

hắn thở dốc từng đợt, nước mưa rội xuống người hắn nêm nếm trong nước mấp máy môi lại có vị mặn.

“Liễu Chính, ngươi thị phạm cho mọi người xem đi!”

Giọng nói dõng dạc của Đạo sư vang lên, triệt để đưa tâm trí Liễu Chính trở lại buổi học trên sân huấn luyện hôm ấy.

Nghe lời gọi của Đạo sư, Liễu Chính hít sâu một hơi, trầm ổn bước ra từ bên trong đám người. Nhìn thấy gã tiến lên, đám đồng học xung quanh hai bên tự động dạt ra tạo thành một con đường nhỏ, ánh mắt lộ rõ vẻ kính nể đối với vị đệ tử dòng chính có tu vi Khai Mạch thất tầng này.

Liễu Chính bước đến trước một hình nhân gỗ trên sân tập. Gã vận hành linh khí, bộ pháp di chuyển chuẩn xác theo ba góc hướng của Bộ Bộ Vi Doanh, thân hình linh hoạt né tránh chớp nhoáng, ngay sau đó liền phối hợp với kỹ xảo phát lực thấu cốt. Khởi lực từ chân, vặn eo, chuyền qua lưng rồi tung ra một đấm sấm sét trúng thẳng ngực hình nhân. Chưa dừng lại ở đó, tay trái gã giả chiêu thu lực, tay phải quất mạnh một cú "mượn gió bẻ măng" vào má sườn phải của khối gỗ.

Bùm! Bốp!

Hai tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên, lực đạo thâm sâu khiến hình nhân gỗ chấn động dữ dội, nước sơn bên ngoài bong tróc, thớ gỗ rạn nứt thấy rõ. Bộ chiêu thức được gã thi triển vô cùng liền mạch, lưu loát, không có một chút động tác thừa.

“Tốt! Rất tốt!” Đạo sư nhìn thấy cảnh này thì vuốt râu cười lớn đầy hài lòng, không tiếc lời khen ngợi: “Vận khí thành thục, bộ pháp vững vàng, kỹ xảo phát lực đã nắm được bảy tám phần tinh túy. Liễu Chính, biểu hiện của ngươi xuất sắc nhất lứa học đồ này rồi!”

Đám đạo sinh bên dưới lập tức ồ lên, ánh mắt nhìn Liễu Chính đầy ngưỡng mộ. Gã khẽ mỉm cười, chắp tay hành lễ rồi lui về vị trí cũ, trong lòng không giấu nổi niềm tự hào.

Sau màn thị phạm của Liễu Chính, từng người trong đám học đồ dưới sự thúc giục của Đạo sư cũng lần lượt bước lên sân thực hành. Tiếng va chạm, tiếng quát tháo vang lên liên miên nhưng đa phần đều không đạt đến độ hoàn mỹ như Liễu Chính, kẻ thì sai bộ pháp, người lại lãng phí quá nửa linh khí khi bộc phát quyền lực.

“Người tiếp theo, Liễu Như Yên.”

Đến lượt nàng, bầu không khí xung quanh đột ngột trở nên yên tĩnh hơn hẳn. Mọi người đều dồn ánh mắt tò mò về phía nữ tử áo y phục hơi bạc màu vừa trở về sau chuyến lịch luyện đầy thương tích kia. Đám học đồ xầm xì, kẻ tò mò không biết tu vi Khai Mạch ngũ tầng của nàng sau khi hồi phục sẽ đánh ra thế nào, liệu có còn giữ được chút phong độ nào của ngày xưa hay không.

Liễu Như Yên thản nhiên bước lên. Đối diện với hình nhân gỗ, nàng cố ý áp chế luồng linh khí tinh thuần của Vô Thượng Kinh xuống, chỉ vận hành linh lực ở mức Khai Mạch ngũ tầng bình thường để che mắt thiên hạ. Nàng di chuyển bộ pháp, thân hình khẽ lướt đi, vạt áo tung bay ra chiêu.

Bộp! Bộp!

Nắm đấm của nàng đánh vào hình nhân gỗ tạo ra hai tiếng động trầm đục. Bộ pháp của nàng rất chuẩn, quyền pháp tung ra cũng vô cùng tinh chuẩn đánh trúng vào ngực và má sườn hình nhân, khiến khối gỗ rung bần bật. Thế nhưng, so với uy lực bạo liệt, dũng mãnh và vết rạn nứt sâu hoắm mà Khai Mạch thất tầng của Liễu Chính vừa tạo ra trước đó, đòn đánh của nàng rõ ràng là trông nhẹ hơn, thiếu đi phần khí thế áp đảo.

Nhìn thấy kết quả này, đám học đồ bên dưới bắt đầu thở phào một hơi, nhao nhao bàn tán, trong lời nói mang theo vài phần cảm thán:

“Liễu Như Yên biểu hiện thế này thực ra cũng không tệ, bộ pháp với thủ pháp đều rất đúng quy chuẩn, không sai một ly nào.”

“Đúng vậy, dù sao nàng ta cũng mới hồi phục thương thế, đạt được mức độ này ở Khai Mạch ngũ tầng đã là rất cố gắng rồi. Có điều... so với Liễu Chính thì vẫn còn kém hơn một chút.”

“Đúng thế, thực lực của Liễu Chính hiện tại mới là đứng đầu lứa chúng ta, tu vi thất tầng phối hợp với quyền pháp bạo phát kia, Liễu Như Yên quả thực vẫn kém gã một bậc.”

Nghe tiếng bàn tán xôn xao xung quanh, Liễu Như Yên thần sắc vẫn bình thản như mặt nước hồ thu, nhẹ nhàng thu quyền lùi lại.

hồ hồ nhìn về phía trước ánh mắt hai người chạm nhau.

Nhìn khối hình nhân gỗ trước mắt đang thấm đẫm nước mưa. Liễu Chính bất thần di chuyển bộ pháp, linh khí Khai Mạch thất tầng trong người vận hành đến điên cuồng. Chân gã giẫm mạnh xuống vũng nước dưới nền đá, mượn lực xoáy của eo truyền thẳng lên sống lưng.

Tay trái gã giả chiêu thu lực về sau để đánh lạc hướng, nhưng ngay lập tức, tay phải của gã đã hóa thành một luồng kình quang bạo liệt, quất thẳng vào má sườn phải của hình nhân gỗ đúng theo chiêu pháp "tán lực, mượn gió bẻ măng" mà Đạo sư từng khen ngợi.

Oàng!

Khối gỗ dày cộm không chịu nổi lực đạo thấu cốt phối hợp hoàn hảo giữa thân pháp và quyền pháp, nổ tung thành những mảnh vụn, lẫn trong nước mưa bay tứ tán khắp sân viện.

Liễu Chính thu quyền, đứng thở dốc trong màn mưa tí tách. Ánh mắt gã nhìn đống vụn gỗ dưới chân, tia nhìn lộ ra một niềm tin chiến thắng mãnh liệt:

“Quyền pháp của ta đã thông thấu, tu vi lại cao hơn. Như Yên tỷ tỷ, lần khảo hạch tới, ta nhất định sẽ chứng minh cho người thấy ai mới là người đi nhanh hơn trên con đường này!”