Sương sớm lững lờ quanh những rặng linh trúc, linh khí mỏng như tơ khẽ trôi trong gió núi. Tiếng chim linh vang lên từng hồi thanh thúy, phá tan sự tĩnh mịch của buổi sớm.
Ánh nắng đầu ngày xuyên qua mái ngói lưu ly của phủ viện nhà họ Liễu, phản chiếu lên những bức tường cẩm thạch trắng lạnh.
Phản chiếu những quầng sáng tinh quang len lỏi từ khe lá đến tận khe cửa.
Hôm nay, trong tộc vẫn còn bàn tán về một chuyện.
Tối qua, Liễu Hổ bị người ta đánh gãy ba chiếc xương sườn ở lối xuống núi.
Kẻ ra tay là Liễu Như Yên.
Băng qua khoảng sân rộng lớn trồng đầy hoa cỏ quý hiếm, lối đi dẫn sâu vào bên trong, hướng thẳng đến trước một gian phòng luyện công rộng rãi và biệt lập.
Từ phía hành lang lát đá, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ bầu không khí tịch mịch của buổi sớm mai. Đó là một đôi chân thon gọn, bước đi uyển chuyển và vô cùng khẽ khàng để không làm động đến sự thanh tĩnh của chủ nhân. Thị nữ thân cận Tiểu Thúy hai tay nâng một khay gỗ chạm khắc tinh xảo, trên đặt bát canh ngọc bích còn nghi ngút khói, thong thả dừng bước trước cửa phòng.
Cốc, cốc.
Nàng khẽ gõ cửa hai tiếng, cung kính cất giọng trong trẻo: “Thiếu gia, nô tỳ mang canh bồi bổ đến, xin phép được tiến vào.”
Bên trong phòng luyện công, Liễu Chính đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn ngọc thạch, quanh thân có luồng nhiệt khí nhàn nhạt lưu chuyển, hô hấp trầm ổn nhịp nhàng cùng đất trời. Nghe tiếng gõ cửa, hắn khẽ động niệm, nhạt giọng đáp: “Vào đi.”
Nhận được lời hồi âm, Tiểu Thúy mới nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Nàng khẽ khàng đặt bát canh ngọc bích xuống bàn gỗ bên cạnh bồ đoàn, nhìn thiếu niên với ánh mắt đầy vẻ sùng bái ngưỡng mộ.
“Thiếu gia, đây là canh linh chi ngàn năm được ninh kỹ từ sáng, có tác dụng điều hòa khí huyết sau khi luyện công. Mấy ngày nay người bế quan vất vả quá, phải chú ý giữ gìn sức khỏe bản thân, đừng để cơ thể chịu quá tải ạ.”
Liễu Chính chậm rãi mở mắt, luồng nhiệt khí thu thấu vào trong. Hẵn nhìn bát canh bồi bổ thượng hạng, thần sắc tuy có phần lạnh lùng nhưng cũng khẽ gật đầu: “Ta biết rồi, ngươi cứ để đó đi.”
“Tiểu Thúy nói phải đấy. Tu luyện tuy cần dứt khoát, nhưng điều độ, phối hợp với linh dược mới là trọng yếu.”
Một thanh âm trầm thấp, uy nghiêm đột ngột truyền vào từ phía cửa phủ.
Tiểu Thúy vừa thấy người bước vào liền cúi thấp đầu hơn vài phần, vô thức lùi sang bên.
Liễu Cản vận trường bào màu xám tro, sải bước đi vào, khí độ của một vị gia lão có thực quyền khiến Tiểu Thúy vội vàng cúi đầu chắp tay, thức thời lui ra ngoài, khép hờ cánh cửa.
Liễu Chính đứng dậy, cung kính hành lễ: “Cha.”
Liễu Cản phất tay ra hiệu cho con trai ngồi xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua khí cơ trên người hắn, khẽ vuốt râu tán thưởng: “Khí cơ Khai Mạch thất tầng của con cực kỳ vững chắc, xem ra không lâu nữa sẽ chạm tới bình cảnh bát tầng. Ngày mai ta sẽ đích thân tới phủ nội vụ một chuyến, dùng danh nghĩa gia lão để xin thêm cho con một phần tài nguyên và đan dược từ phía trên gửi xuống. Con không cần lo lắng về tài nguyên, cứ chuyên tâm mà đi tiếp.”
“Đa tạ cha chu toàn, hài nhi nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của cha.” Liễu Chính cúi đầu, sự tự tin của hắn lại tăng thêm vài phần.
Liễu Cản khẽ gật gù, ánh mắt lộ vẻ hài lòng trước thái độ biết lễ nghĩa của con trai. Ông bưng chén trà lên nhấp một ngụm, thản nhiên hỏi tiếp: “Mấy ngày nay theo Đạo sư tu hành trên sân huấn luyện thế nào? Bộ pháp mới truyền xuống con đã nắm rõ chưa?”
“Thưa cha, bộ pháp cơ bản con đã thuộc lòng, chỉ là khi vận hành cùng Liệt Dương Quyền thì khí cơ đôi lúc còn chưa hoàn toàn ăn khớp.” Liễu Chính thành thật đáp.
“Không cần vội, bộ pháp phối hợp công pháp cần thời gian mài dũa.” Liễu Cản đặt chén trà xuống, nhàn nhạt nói tiếp: “Lứa học đồ năm nay có đứa nào khiến con thấy áp lực không?”
Liễu Chính khẽ lắc đầu, vẻ mặt tràn đầy sự kiêu ngạo: “Vẫn như trước ạ. Đám con em tử đệ đa phần đều tư chất tầm thường, luận bàn trên lớp không chịu nổi ba quyền của con. Chỉ có việc dạo gần đây… trong tộc bỗng nhiên có lời bàn tán xôn xao về Liễu Như Yên.”
Liễu Cản nghe thấy cái tên này thì động tác khẽ khựng lại, ánh mắt trầm xuống: “Ý con là chuyện nó chặn đường bẻ gãy xương sườn của Liễu Hổ, trấn lột sạch sẽ linh thạch của đám học đồ ở lối xuống núi?”
“Chính là chuyện đó.” Liễu Chính không giấu nổi vẻ khinh thường trong giọng nói: “Chỉ là chút trò mèo hèn hạ của kẻ tư chất rác rưởi. Ban ngày không dám giao đấu đường đường chính chính trên diễn võ trường, tối đến lại rình rập ở đoạn đường vắng để giật vài viên linh thạch hạ phẩm của đám dòng thứ. Loại thủ đoạn lén lút, vô sỉ ấy, vĩnh viễn không lên nổi đại đường. Đối với con, loại người như ả không đáng để tâm.”
Liễu Cản nhìn biểu cảm của con trai, im lặng một lát rồi thản nhiên nói:
“Con khinh thường nó là đúng, bởi con không cần phải làm những việc bôi tro trát trấu như vậy. Nhưng Chính nhi, con cũng đừng quá chủ quan. Đạo sư hôm qua có tới tìm ta, ông ấy nói lượng tử đệ dòng thứ sau chuỗi ngày bị Liễu Như Yên chặn đường ăn hành, tuy mặt mũi đứa nào cũng bầm dập, nhưng kinh nghiệm thực chiến và bộ pháp lại tiến bộ vượt bậc, ra chiêu bắt đầu biết tìm góc chết. Tộc trưởng và các gia lão khác biết chuyện, nhưng đều mắt nhắm mắt mở cho qua, con có biết tại sao không?”
Liễu Chính ngẩn người, lắc đầu: “Hài nhi ngu muội, xin cha chỉ dạy.”
Vị phụ thân đi một vòng quanh gian phòng vừa đi vừa từ tốn giải đáp thắc mắc.
“Bởi vì tộc phủ cần một khối đá mài dao.” Liễu Cản lạnh lùng đáp, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lưu ly, nơi có thể bao quát toàn bộ chân núi Thanh Sơn bên dưới. “Đám con em dòng thứ bình thường sống quá an nhàn, thiếu đi mùi máu tanh của thực chiến. Liễu Như Yên ra tay có chừng mực, không hủy hoại căn cơ, lại vô tình biến thành một quân bài rèn luyện miễn phí cho gia tộc. Tộc phủ dung túng cho nó làm càn, chẳng qua là vì nó còn giá trị lợi dụng mà thôi.”
Ông quay lại nhìn thẳng vào mắt Liễu Chính, gằn giọng: “Nhưng nhớ kỹ, đá mài dao thì vĩnh viễn chỉ là đá mài dao. Khi đám dòng thứ kia tiến bộ, hoặc khi con đạt đến Khai Mạch cửu tầng, loại thủ đoạn vặt vãnh của nó sẽ trở nên vô dụng trước sức mạnh tuyệt đối. Thứ nó cướp được là linh thạch rác rưởi, thứ con có là đan dược thượng hạng. Khoảng cách này, nó có chặn đường cướp cả đời cũng không bù đắp được.”
“Con đã hiểu!” Liễu Chính chắp tay đáp.
“Không còn sớm nữa, con chuẩn bị đi học đi.” Liễu Cản liếc nhìn quầng sáng tinh quang đã bắt đầu lan rộng ngoài cửa sổ, thản nhiên nhắc nhở một câu rồi xoay người, sải bước rời khỏi phòng luyện công.
“Hài nhi xin phép cáo lui.”
Liễu Chính cung kính hướng theo bóng lưng cha chắp tay, sau đó thong thả tiến đến bên bàn gỗ, bưng bát canh linh chi đã nguội bớt lên uống cạn. Hắn chỉnh đốn lại nếp gấp trên vạt trường bào, thần thái nhẹ nhàng, từng bước một rời khỏi phủ viện trên sườn núi phía tây ngọn núi Thanh Sơn, hướng về phía diễn võ trường của lứa học đồ.
Buổi sớm ở diễn võ trường lúc nào cũng huyên náo. Đ đám tử đệ dòng thứ cùng dòng chính đã đứng tập trung đông đủ thành một vòng rộng, tiếng xì xào bàn tán về việc Liễu Hổ bị bẻ gãy xương sườn vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn..
Đạo sư vận võ phục gọn gàng đứng giữa sân, chắp tay sau lưng, gương mặt nghiêm nghị không chút biểu cảm. Vừa thấy bóng dáng Liễu Chính xuất hiện ở lối vào, ánh mắt ông mới khẽ giãn ra, cất giọng trầm bổng vang vọng khắp sân:
“Chính nhi, lên đài. Hôm nay con làm mẫu, diễn tập lại Liệt Dương Quyền cho cả lớp.”
“Tuân lệnh Đạo sư.”
Liễu Chính bước ra khỏi đám đông, thân thủ nhanh nhẹn nhẹ nhàng phóng lên võ đài cao. Hắn đứng vững ở trung tâm, hít sâu một hơi, hai chân chùng xuống lập tức bén rễ vào mặt sàn cẩm thạch, hai tay chậm rãi thủ thế, chân khí hệ hỏa trong người bắt đầu khởi động.
Vút!
Quyền đầu tiên vung ra, một luồng kình khí nóng bỏng xé rách màn sương sớm, phát ra tiếng nổ giòn giã.
Đạo sư đứng bên cạnh gật đầu, nhân cơ hội này bắt đầu lớn tiếng giải thích cho đám học đồ bên dưới:
“Nhìn cho kỹ! Liệt Dương Quyền là quyền pháp nòng cốt của dòng chính nhà họ Liễu chúng ta. Nguyên lý của bộ quyền pháp này không nằm ở chỗ dùng lực thô bạo để áp đảo, mà trọng yếu nhất là ở một chữ ‘Tụ’ và một chữ ‘Bộc’.”
Bốp! Bốp! Bốp!
Trên đài, chiêu thức của Liễu Chính ngày càng nhanh, quyền phong đi đến đâu, hơi nóng cuồn cuộn theo đến đó. Đạo sư đi vòng quanh đài, vừa chỉ vào các điểm trên tay Liễu Chính vừa giảng giải cặn kẽ:
“Khi các ngươi vận công, hỏa kình từ đan điền phải đi qua ba đại mạch ở tay bao gồm Khúc Trì, Thủ Tam Lý, cho đến tận Thần Môn ở cổ tay. Chân khí hệ hỏa phải được nén lại ở nắm đấm giống như mặt trời lúc xế chiều, tích tụ năng lượng đến mức cực hạn. Sau đó, trong một chớp mắt áp sát đối phương, toàn bộ hỏa kình phải bùng phát ra ngoài! Một quyền này đánh trúng, hỏa độc sẽ lập tức xâm nhập, trực tiếp thiêu đốt và làm tê liệt kinh mạch của kẻ địch.”
Nghe Đạo sư phân tích, đám tử đệ bên dưới không nén nổi những tiếng trầm trồ ngưỡng mộ. Bản thân Liễu Chính càng đánh càng thuận tay, cảm giác như mình đã hoàn toàn dung hòa được nguyên lý “Tụ và Bộc” mà Đạo sư vừa nói, trong lòng dâng lên một nỗi tự hào khôn tả. Hắn thầm nghĩ, với tài nguyên và quyền pháp chính thống thế này, khoảng cách giữa hắn và đám dòng thứ kia sẽ chỉ ngày một xa hơn.
Nhìn những luồng kình khí hệ hỏa nổ tung đầy mạnh mẽ trên đài, đám tử đệ bên dưới không nén nổi kinh hãi, những tiếng trầm trồ, xôn xao lập tức rộ lên khắp diễn võ trường.
“Không hổ là thiên tài của tộc ta, tốc độ tu luyện này đúng là một ngày đi vạn dặm! Nhìn kình lực kia xem, e là sắp chạm tới Khai Mạch bát tầng rồi chứ chẳng chơi!” Một tên tử đệ dòng chính ánh mắt rực sáng, hâm mộ ra mặt.
“Đúng vậy, đúng vậy! Có Liễu Chính tại Liễu gia, lứa học đồ năm nay chúng ta ra ngoài không lo không hưng thịnh, đi đâu cũng có thể ngẩng cao đầu!” Kẻ bên cạnh liền gật đầu phụ họa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thân ảnh chói lọi trên đài không chớp mắt.
Đám người xung quanh bàn tán xôn xao, ai nấy đều lộ rõ vẻ thèm muốn và sùng bái cốt tủy. Bản thân Liễu Chính nghe thấy những lời tán tụng ấy thì càng đánh càng thuận tay, cảm giác như mình đã hoàn toàn dung hòa được nguyên lý “Tụ và Bộc” mà Đạo sư vừa nói, trong lòng dâng lên một nỗi tự hào khôn tả. Hắn thầm nghĩ, với tài nguyên và quyền pháp chính thống thế này, khoảng cách giữa hắn và đám dòng thứ kia sẽ chỉ ngày càng xa hơn