Tôi phát hiện dường như cả nhà đã trọng sinh.
Bởi vì tôi cảm thấy gần đây mọi người trở nên cực kì kì lạ.
Người chị gái vốn luôn lạnh lùng với tôi đột nhiên nói muốn đưa tôi đi học.
Cha mẹ nói muốn mua biệt thự cho tôi, còn nói sẽ để tôi đứng tên.
Càng k.h.ủ.n.g b.ố hơn chính là, vị hôn thê vốn coi tôi như kẻ thù không đội trời chung lại đột nhiên bày tỏ tình cảm với tôi, nói cô ta thích tôi, còn nói nhất định phải gả cho tôi, nếu không cưới được tôi thì thà ở vậy suốt đời.
Tôi:...?!
1
Nhàn cư vi bất thiện
Trời tối mịt, tôi đứng bên ngoài một căn biệt thự rộng lớn.
Ánh đèn bên trong rất sáng, mơ hồ còn có thể nhìn thấy những chiếc bóng hắt lên khung cửa.
Đó là cha mẹ nhà họ Hứa, Hứa Vi và Hứa Húc.
Bọn họ là một gia đình bốn người hạnh phúc.
Còn tôi chỉ là kẻ ngoài cuộc lạc lõng.
Mọi chuyện bắt đầu từ ba năm trước.
Ba năm trước, cha mẹ nuôi tôi qua đời vì bệnh tật. Trước khi ch.ết, bọn họ nói rằng tôi không phải con ruột của họ, mà là đứa bé bị bọn họ tráo đổi năm xửa.
Để con ruột mình có thể sống một cuộc đời giàu sang, họ lén tráo con mình với con trai của một gia đình giàu có.
Nhưng hơn mười năm trôi qua, bọn họ thực sự hối hận, cảm thấy vô cùng có lỗi với tôi, hy vọng sau khi họ qua đời, tôi có thể trở về bên cha mẹ ruột của mình, như vậy sau này sẽ có người chăm sóc tôi.
Cha mẹ ruột tôi là nhà họ Hứa của Lê Thành, còn kẻ đã chiếm cuộc đời tôi suốt hơn mười năm qua mới là con ruột của cha mẹ nuôi.
Khi đó tôi mới mười lăm tuổi, đúng vào giai đoạn chẳng biết gì về mọi chuyện, thì vì cuộc sống bấp bênh, tôi tìm đến nhận thân. Từ lời tôi nói họ mới biết, tôi mới là đứa con của nhà họ Hứa.
Nhưng chuyện ôm nhầm con dường như chẳng phải chuyện gì to tát đối với nhà họ Hứa. Họ đã nuôi Hứa Húc hơn mười năm, coi cậu ta như con ruột. Khi kết quả giám định cho thấy tôi mới là con trai của nhà họ Hứa, họ đến cả một ánh mắt cũng không dành cho tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi từng nghĩ rằng, có lẽ họ cũng yêu tôi, chỉ là trước đây không biết tôi mới là con ruột của họ.
Thế nhưng người cha có chung huyết thống với tôi lại nói: "Cho dù Tiểu Húc không phải con ruột của chúng ta, nhưng nhà họ Hứa đã dốc lòng nuôi dạy thằng bé hơn mười năm. Trước đây thế nào thì sau này vẫn sẽ như vậy."
Mẹ Hứa cũng nói: "Đúng vậy, Tiểu Nguyên, con là anh trai, phải nhường nhịn em trai. Chuyện trước đây đã qua rồi, sau này cả nhà chúng ta sẽ sống thật tốt."
Còn người chị trên danh nghĩa của tôi thì trực tiếp sập cửa bỏ đi, đến một câu cũng không muốn nói với tôi.
Năm đầu tiên trở về nơi này, trong lòng tôi vẫn ôm ấp khát vọng và sự mong chờ lớn nhất dành cho cha mẹ ruột của mình.
Tôi từng nghĩ cho dù giữa chúng tôi đã bỏ lỡ ngần ấy năm, họ vẫn có thể yêu thương tôi, có thể chú ý đến tôi. Chỉ cần chia cho tôi một chút chân tình cũng đủ. Nhưng hết lần này đến lần khác, tôi chỉ nhận lại những vết thương chằng chịt.
Trước đây, tôi luôn cho rằng Hứa Húc đã cướp đi cuộc đời của tôi, cướp cả cha mẹ và chị gái của tôi, nên tôi hận cậu ta.
Nhưng bây giờ thì không còn nữa. Có lẽ vì sau khi đã phải nhiều lần tự trấn an bản thân, tôi cũng không còn sợ hãi khi nhìn thấy cảnh một nhà họ hòa thuận vui vẻ. Nhưng thành quen rồi, mỗi lần bắt gặp, tôi vẫn vô thức đứng nhìn thêm một lúc.
Khi tôi bước vào nhà, họ đã ăn cơm xong, dì giúp việc đang dọn bàn.
Thấy tôi về, dì ấy hơi sững người, vẻ mặt áy náy nói: "Xin lỗi cậu chủ, tôi quên chuẩn bị bữa tối cho cậu. Trước giờ vẫn chỉ nấu phần ăn cho bốn người, thật ngại quá, tôi đi làm ngay đây."
Trước giờ vẫn là bốn suất cơm, nên suốt ba năm qua, dì ấy vẫn chưa quen nấu cho năm người. Có lẽ vì tôi ít khi về nhà, nhưng hôm nay chính mẹ Hứa gọi điện bảo tôi trở về, sao dì ấy có thể không biết được?
Mẹ Hứa khẽ cau mày: "Sao giờ này mới về? Không biết xem bây giờ là mấy giờ rồi?”
Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, cúi đầu không muốn đôi co với bà. Nhưng dáng vẻ nhún nhường ấy dường như lại khiến bà hài lòng, bà cũng không nhìn tôi thêm nữa.
Còn tôi... tôi sợ phải nhìn thấy sự chán ghét và mất kiên nhẫn trong mắt bà. Dù những năm qua tôi đã sớm rèn cho mình một trái tim sắt đá, nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác tủi thân.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, bà nói: "Dì Trần, dì cứ đi nghỉ đi. Chuyện của nó thì để nó tự lo. Không biết về sớm thì muốn ăn tự xuống bếp mà nấu."
Nói xong, bà quay sang khoác tay Hứa Húc khen ngợi cậu ta: “Tiểu Húc nhà chúng ta thật giỏi. Kỳ thi lần này lại đứng trong top năm mươi của khối. Nói đi, lần này con muốn phần thưởng gì? Mẹ đều chiều con!"
Hai mắt Hứa Húc lập tức sáng lên: "Mẹ đã nói vậy thì con không khách sáo nữa. Con muốn chiếc xe thể thao mới ra của Rolls-Royce! Mẹ biết chiếc đó chứ? Cả thế giới chỉ có sáu chiếc thôi! Hơn bảy mươi triệu tệ, siêu ngầu luôn, con thích nó lắm!"
Mẹ Hứa cười đến mức không thấy mắt đâu nữa: "Được, được, được, mua cho con."
Cha Hứa cũng ở bên cạnh hùa theo: "Ngoài xe ra, còn muốn gì nữa không?"