Hứa Húc càng thêm vui vẻ, lén liếc tôi một cái, trong mắt cậu ta tràn đầy sự khiêu khích và chế giễu, như đang nói: Thấy chưa, cho dù anh là con ruột thì đã sao? Những thứ không thuộc về anh, anh có giành thế nào cũng vô ích.
"Ba, con sắp mười tám tuổi rồi, hay là ba tặng con món quà lớn hơn một chút đi? Con muốn một hòn đảo nhỏ, sau này mở tiệc riêng cũng tiện."
Cha Hứa không hề do dự: "Được, ngày mai ba sẽ tìm người đi xem. Đến lúc đó con cũng đi cùng, thích hòn nào thì ba mua hòn đó."
Hứa Vi ngồi bên cạnh mỉm cười, không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn Hứa Húc dịu dàng đến mức như có thể nhỏ ra nước.
Tôi cố gắng đè nén vị chua xót đang dâng lên trong lòng, rồi lặng lẽ trở về phòng.
Phòng của tôi nằm ở tầng một, vốn là một căn phòng nhỏ dùng để chứa đồ linh tinh, đến cả cửa sổ cũng không có.
Trên tầng hai vẫn còn một phòng trống để đàn piano của Hứa Húc, một phòng chứa đủ loại quần áo và giày dép của cậu ta, còn có một căn phòng khác chất đầy máy chơi game và những món đồ linh tinh mà cậu ta thích.
Tôi co mình trong căn phòng chật hẹp ấy, bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến tôi khó thở.
Khi tôi đang ngẩn người, cảm giác chua chát ấy lại dâng lên, muốn kìm nén cũng không được. Không ngờ đến tận bây giờ, tôi vẫn sẽ bị họ làm tổn thương.
Tôi lấy đề thi ra làm bài, không ngừng tự an ủi bản thân.
Văn Nguyên, không sao cả. Cứ xem như bọn họ đều đã c.h.ế.t rồi. Vốn dĩ mày đã là một đứa trẻ mồ côi, có một nơi che mưa chắn gió để sống đã là may mắn lắm rồi.
Cũng phải cảm ơn hai người xa lạ đó, ít nhất họ đã cho cậu một chỗ để ở.
Còn vì sao tên của tôi vẫn chưa được sửa lại, thì đương nhiên là vì cha mẹ nhà họ Hứa sợ đứa con họ nuôi sẽ phải chịu tủi thân, nên đến cả việc nhập hộ khẩu cho tôi họ cũng không muốn làm.
Họ sợ con nuôi chịu thiệt, nhưng lại không sợ đứa con ruột như tôi chịu thiệt thòi. Bạn nói xem, trên đời này sao lại có kiểu cha mẹ như vậy?
Lúc đầu tôi vẫn còn khổ sở vì thái độ của họ, nhưng suốt ba năm qua, họ đối xử với tôi ngày càng lạnh nhạt.
Tôi hít sâu một hơi, vào nhà vệ sinh rửa mặt. Khi đi ngang qua phòng khách, họ vẫn đang bàn bạc về tiệc sinh nhật mười tám tuổi của Hứa Húc, nên mời những ai, tổ chức ở đâu, trang trí thế nào.
Họ chưa từng nghĩ rằng, nếu tôi và Hứa Húc bị tráo đổi, thì ngày sinh của chúng tôi chắc chắn cũng không cách nhau bao lâu. Thậm chí Hứa Húc còn lớn hơn tôi một ngày, vậy mà đúng vào sinh nhật của tôi, họ lại tổ chức lễ trưởng thành cho cậu ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi lặng lẽ trở về phòng, lấy cuốn nhật ký của mình ra.
Từ ngày đầu tiên bước chân vào nhà họ Hứa, tôi đã bắt đầu viết nhật ký, chưa từng bỏ sót một ngày nào. Nghĩ kỹ thì tôi cũng khá nổi loạn, bởi vì tôi đã giấu họ rất nhiều chuyện.
Nhàn cư vi bất thiện
Tôi viết cho bản thân một dòng của ngày hôm nay: [Văn Nguyên, chúc cậu sau này mọi việc thuận lợi, tiền đồ rộng mở. Trên đời này rồi sẽ có người yêu thương cậu ở một nơi mà cậu không nhìn thấy. Nhân tiện cũng tự hỏi mình một câu: Đề thi đã làm xong chưa? Từ vựng đã học thuộc chưa? Công thức đã nhớ kỹ chưa?]
Tôi khóa cuốn nhật ký lại, cất vào ngăn kéo, rồi điên cuồng làm liền ba bộ đề. Sau đó tôi đọc tin tức xã hội trong và ngoài nước, học thuộc một đoạn tiếng Anh, rồi mới đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, khi mọi người trong nhà còn chưa thức dậy, tôi đã đeo cặp sách lên vai và rời khỏi nhà.
Lúc ra khỏi cửa tôi nhìn thấy Hứa Vi cầm điện thoại ngồi xổm ven đường, không biết đang xem gì. Tôi quay lưng về phía chị ta, đi theo hướng ngược lại, chậm rãi đến trường.
Trong nhà họ Hứa, người tôi không muốn gặp nhất chính là Hứa Vi.
Chị ta chưa bao giờ nói gì, nhưng ánh mắt còn khiến người ta ngột ngạt hơn cả những lời cay nghiệt.
Chị ta luôn nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét xen lẫn khinh thường, như thể tôi trở về nhà họ Hứa chỉ vì tham tiền của gia đình này.
Nhưng suốt ba năm trở về nhà họ Hứa, quần áo tôi mặc đều là tự bỏ tiền mua ở những cửa hàng ven đường, ăn uống thì giải quyết ở trường. Mỗi tháng vài trăm tệ tiền sinh hoạt cũng là tôi tự lo lấy. Số bữa cơm tôi ăn ở nhà cộng lại còn chưa đến ba mươi bữa, còn kỳ nghỉ đông và nghỉ hè thì gần như đều ra ngoài làm thêm.
Tiền của ba mươi bữa cơm ấy, cùng với tiền ở trọ, tôi đều ghi chép rõ ràng từng khoản. Đợi đến ngày rời khỏi nơi này, tôi sẽ trả lại cho họ toàn bộ. Sau khi thanh toán xong, cũng không cần liên lạc với nhau nữa.
Ba năm qua, năm nào cũng có một khoản trợ cấp được chuyển vào thẻ của tôi.
Bạn hỏi đó là khoản trợ cấp gì sao?
Đương nhiên là tiền trợ cấp mà chính phủ dành cho một đứa trẻ mồ côi như tôi, cùng với các loại học bổng và tiền hỗ trợ của trường học. Có thể nói, những gì có thể cấp cho tôi, nhà trường đều đã cấp cả.
May mà họ không chuyển hộ khẩu của tôi về nhà họ Hứa, nên chẳng bao lâu sau, khoản trợ cấp đó đã được chuyển thẳng vào thẻ của tôi.
2
Từ ba năm trước cho đến tận bây giờ, từng khoản tiền một đều được tôi dành dụm lại. Hơn nữa, bình thường tôi còn đi làm thêm, dạy kèm cho người khác, phát tờ rơi, cộng thêm học bổng và các khoản trợ cấp của trường, thậm chí cả tiền thưởng từ các cuộc thi. Góp nhặt đủ thứ như vậy, thực ra tôi cũng đã tích cóp được một khoản không hề nhỏ.
Cha mẹ nhà họ Hứa không biết tôi có khoản tiền đó cũng là chuyện bình thường bởi họ chưa từng quan tâm đến tôi.