Tôi từ chối rồi cùng giáo viên chủ nhiệm và Tống Mặc rời đi.
Khi nhìn thấy chiếc xe đỗ bên đường, bố Tống và mẹ Tống đang đứng cạnh xe vẫy tay với chúng tôi, hốc mắt tôi bỗng dưng cay xè.
Tôi nhận ra thật ra tôi vẫn luôn khao khát có một gia đình, có cha mẹ, có người thân.
Nếu năm đó họ không đối xử với tôi như vậy, chỉ cần họ quan tâm tôi thêm một chút thôi thì có lẽ mọi chuyện đã không đi đến bước này.
Tôi muốn có một mái nhà.
Ý nghĩ ấy mãnh liệt đến mức tôi phải cố hết sức mới có thể đè nén xuống.
Nhưng tôi muốn có một mái nhà, không có nghĩa là nhất định phải có. Một mình tôi, vẫn có thể sống rất tốt.
Cảm xúc bất ngờ dâng trào khiến chính tôi cũng có chút không chịu nổi, vội vàng ép nó xuống tận đáy lòng.
5
Nhàn cư vi bất thiện
Ngày công bố điểm thi, cô giáo chủ nhiệm còn sốt ruột hơn cả tôi. Cô gọi tôi đến nhà mình ở, nói rằng tối vừa có kết quả là có thể tra ngay, cô muốn là người biết đầu tiên.
Chồng của cô là bác sĩ, tính tình rất ôn hòa.
Hai người còn có một cậu con trai đang học cấp hai, cũng rất đáng yêu.
Đến lúc tra điểm, tôi bình tĩnh nhìn cô cuống cuồng bấm vào trang web, chồng cô cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y, vẻ mặt căng thẳng, rõ ràng còn hồi hộp hơn cả tôi.
Thế nhưng hệ thống cứ liên tục báo lỗi, khó khăn lắm mới vào được, lại không tra thấy điểm của tôi.
Cô lập tức vui mừng nhìn tôi: "Xem ra ổn rồi."
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, phía tuyển sinh của Thanh Hoa gọi điện tới, nói thành tích của tôi rất tốt, đã vượt mức điểm trúng tuyển của trường, hỏi tôi có muốn vào học không. Tôi lịch sự từ chối.
Không lâu sau, Bắc Đại cũng gọi tới, nội dung gần như vậy. Tôi vẫn từ chối.
Vài ngày sau, điểm thi của tôi mới chính thức được công bố. 732 điểm. Danh hiệu Thủ khoa tỉnh mà hiệu trưởng mong đợi, tôi đã làm được.
Cô chủ nhiệm ôm tôi khóc nức nở, nói rằng đây là khoảnh khắc rực rỡ nhất trong sự nghiệp dạy học của cô.
Nhờ thành tích của tôi, cô cũng được nhận một khoản tiền thưởng hậu hĩnh. Thế là cô hào phóng vung tay, một tay kéo tôi, một tay kéo cậu con trai đang học cấp hai của mình, hùng hổ đi trung tâm thương mại mua sắm.
Cô mua cho tôi rất nhiều thứ, tổng cộng hết hơn ba vạn tệ.
Tôi thật sự ngại ngùng, bóng gió nói muốn trả lại tiền cho cô, nhưng chồng cô lại lên tiếng trước: "Cứ cầm đi. Cô ấy vui đến thế này, dẫn dắt được một học sinh thủ khoa tỉnh như em, sau này đi đâu cũng có chuyện để khoe. Đã khoe thì phải thu phí chứ, không thể khoe miễn phí được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chú ấy vừa cười vừa trêu, tôi cũng không tiện từ chối nữa.
Hiệu trưởng thì như phát điên, liên tục gọi điện giục tôi đến trường chụp ảnh lưu niệm và phát biểu tuyên truyền. Trên đường đến trường, tôi lại gặp Hứa Vi, chị ta nói chúc mừng tôi.
Tôi chỉ lịch sự cảm ơn, sau đó không chút do dự bước tiếp.
Sau này, chúng tôi sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào để xuất hiện trong cuộc đời của nhau nữa.
—--
Đến trường, hiệu trưởng cho tôi một giờ chuẩn bị.
Sau đó, ông tập hợp toàn bộ hơn bảy nghìn học sinh cùng giáo viên trong trường, để nghe tôi... phát biểu.
Thật sự là làm khó tôi mà.
Tôi cầm micro, giọng nói vang khắp sân trường, đến cả Hứa Vi đang đứng ngoài cổng trường cũng có thể nghe rõ từng câu từng chữ.
Tôi không hề né tránh, thẳng thắn kể về thân thế của mình: bố mẹ nuôi tôi xuất thân bình thường, có lẽ vì từ nhỏ luôn cảm thấy có lỗi với tôi, nên họ đã dành cho tôi những điều tốt đẹp nhất.
Còn bố mẹ ruột tuy không yêu thương tôi, nhưng bởi vì từ bé đã nhận được rất nhiều tình yêu, nên tôi chưa bao giờ là một người tự ti hay yếu đuối. Ngược lại, trong mắt các bạn học, tôi luôn là người không ngừng vươn lên, sống tích cực và lạc quan.
Tôi không sợ người khác nhìn mình bằng ánh mắt khác thường bởi tôi biết rất rõ mình muốn gì, cũng biết con đường tương lai phải đi như thế nào.
Tôi còn nói rằng, thật ra từ mấy tháng trước tôi đã được một trường đại học danh tiếng ở nước ngoài nhận, việc thi để giành danh hiệu thủ khoa tỉnh, chỉ là muốn làm một tấm gương cho các em khóa dưới, sau đó, tôi mỉm cười cảm ơn cô giáo chủ nhiệm và thầy hiệu trưởng.
Ba năm qua, họ đã làm cho tôi quá nhiều điều. Họ là những người thầy đáng kính, cũng là những người vô cùng đáng yêu.
Hiệu trưởng, một người đàn ông hơn năm mươi tuổi với dáng vẻ cộc cằn, suýt nữa đã biểu diễn ngay tại chỗ màn "mãnh nam rơi lệ", còn cô giáo chủ nhiệm thì đã khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem từ lúc nào.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi vẫn đến dạy kèm cho Tống Mặc thêm vài buổi.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày lên đường, cuối cùng, tôi cũng có thể rời khỏi nơi này.
Ngày tôi đi, cả nhà họ Hứa đều đến tiễn.
Nghe nói Hứa Húc thi cũng rất tốt, đỗ vào một trường đại học trọng điểm, tương lai rộng mở.
Họ đứng đó nhìn tôi.
Trước khi rời đi, tôi chỉ nói một câu: "Trước đây, lúc tôi cần, các người ngay cả một chút bố thí cũng không muốn dành cho tôi. Bây giờ tôi không cần nữa, cũng hy vọng các người đừng đến quấy rầy cuộc sống của tôi."
Nói xong, tôi quay lưng rời đi.