Tình Thân Lạnh Lẽo

Chương 11



NGOẠI TRUYỆN 

 

Trong quãng thời gian học đại học, tôi rất ít khi để ý đến tin tức trong nước.

 

Việc học và các mối quan hệ xã hội bận rộn khiến tôi gần như không có thời gian nghỉ ngơi.

 

Nhưng mỗi lần đạt được một thành quả mới, mọi mệt mỏi đều trở nên không đáng kể.

 

Hai năm sau, Tống Mặc thi đại học xong.

 

Mặc dù trước đó đã lãng phí một khoảng thời gian rất dài, nhưng nhờ hai năm cuối cấp liều mạng học tập, cô ấy vẫn đạt được thành tích rất tốt và đỗ vào Thanh Hoa.

 

Cô ấy gọi điện cho tôI, trong giọng nói còn mang theo tiếng nức nở. Cô ấy nói đã nộp hồ sơ vào trường của tôi, nhưng không được nhận.

 

Lúc đó, tôi đang nộp hồ sơ nghiên cứu sinh vào một trong ba trường đại học hàng đầu thế giới.

 

Mấy năm đại học, tôi đã tích góp được rất nhiều tiền, cộng thêm danh hiệu thủ khoa tỉnh năm ấy và những khoản tiền thưởng trước sau, tôi đã kiếm được vài triệu tệ. Bây giờ tôi không còn thiếu tiền, nên cũng không xin miễn học phí hay các khoản hỗ trợ khác.

 

Tôi nghĩ rằng, những cơ hội ấy nên dành cho những người thật sự cần.

 

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là, khi tôi được tuyển thẳng lên nghiên cứu sinh, Tống Mặc lại thi đỗ vào chính ngôi trường đó. Tôi thực sự kinh ngạc.

 

Hôm ấy, cô ấy gọi tôi xuống con đường rợp bóng cây dưới tòa nhà giảng đường, tủi thân kể rằng bốn năm qua mình đã sống chẳng khác nào địa ngục.

 

Để có thể thi đỗ nghiên cứu sinh vào trường của tôi, cô ấy đã phải cố gắng rất, rất nhiều.

 

Vốn dĩ chúng tôi đã quen biết từ trước, quan hệ cũng rất tốt, nên thường xuyên đi cùng nhau nên bạn bè đều cho rằng chúng tôi là một đôi.

 

Tôi nghĩ… có lẽ tôi cũng thật sự thích cô ấy. 

 

Cô ấy vẫn luôn đuổi theo tôi, dường như mỗi lần tôi quay đầu lại, đều có thể nhìn thấy cô ấy đứng đó.

 

Cuối cùng, vào đêm giao thừa nơi đất khách quê người, trong cái Tết phải đón một mình, tôi đã tỏ tình với cô ấy.

 

Dù sao chuyện tỏ tình cũng không thể để con gái chủ động trước được.

 

"Tống Mặc, anh không lãng mạn như những chàng trai khác, cũng không giỏi làm con gái vui, thậm chí ngay cả việc mình đã thích em từ lúc nào, anh cũng không biết. Nhưng anh sẵn sàng trao cho em tất cả những gì mình có, sẽ không để em chịu bất kỳ tổn thương nào."

 

"Từ mùa xuân năm anh mười ba tuổi, anh đã luôn mong có một mái nhà. Anh đã mong điều đó suốt rất nhiều năm rồi, Em... có thể cho anh cơ hội ấy không?"

 

Tôi nghiêm túc nhìn cô ấy, rồi thấy trong mắt cô ấy dần dần ngập nước. Cô ấy liên tục gật đầu, lao vào lòng tôi, kể cho tôi nghe nỗi nhớ nhung suốt bao năm qua.

 

Thì ra, từ lúc tôi còn chưa hề hay biết, ở bên kia đại dương xa xôi, cô ấy đã yêu tôi, ngày ngày cầu mong tôi mạnh khỏe, học hành thuận lợi.

 

Tôi sững người, đáy mắt bừng lên niềm vui mãnh liệt, rồi tôi cúi đầu, hôn cô ấy thật sâu.

 

Cuối cùng, chúng tôi cũng ở bên nhau, tôi nhất định sẽ khiến cô ấy hạnh phúc.

 

Tôi tự nhủ với chính mình: Văn Nguyên, một cô gái tốt như vậy đã chờ đợi mày nhiều năm. Nếu còn dám đối xử tệ với cô ấy, thì đáng đời mày cô độc cả đời. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

NGOẠI TRUYỆN HỨA VI 

 

1

 

Tôi đã làm sai một chuyện, một chuyện khiến cả đời này tôi cũng không thể được tha thứ.

 

Em trai ruột của tôi vừa sinh ra đã bị người ta tráo đổi. Tôi đã yêu thương một đứa em không cùng huyết thống hơn hai mươi năm, còn em trai ruột của mình, tôi lại lười đến mức chẳng buồn nói với em ấy một câu.

 

Ngày Văn Nguyên được tìm về, tôi luôn cho rằng em ấy chỉ vì tiền của nhà họ Hứa mà quay lại.

 

Cho nên tôi lạnh nhạt với em ấy.

 

Tôi nghĩ em ấy sẽ biết khó mà lui, sẽ hiểu rằng huyết thống không thể ràng buộc tôi, cũng không thể ràng buộc bố mẹ rồi sẽ tự biết điều mà rời đi, quay về nơi vốn thuộc về mình.

 

Đúng như tôi nghĩ, em ấy đã rời đi.

 

Trước khi đi, còn để lại cho chúng tôi ba nghìn tệ.

 

Nói thật, tôi chưa từng nghĩ rằng, suốt ba năm ấy, ngoài chỗ ăn chỗ ở tại nhà họ Hứa, em ấy lại chưa từng nhận của chúng tôi dù chỉ một đồng.

 

Tôi vẫn luôn cho rằng, cho dù bố mẹ không thích em ấy đến đâu, ít nhất cũng sẽ không để em ấy thiếu ăn thiếu mặc.

 

Nhưng tôi đã sai rồi.

Nhàn cư vi bất thiện

 

Hôm Văn Nguyên rời khỏi nhà họ Hứa, tôi đã rất hối hận, thật sự hối hận. 

 

Tôi thấy thương em ấy, một mình em ấy đã sống quá khổ.

 

Tôi từng nghĩ đến chuyện tìm em ấy về, nhưng tôi cũng sợ Tiểu Húc sẽ buồn.

 

Tiểu Húc khác với Văn Nguyên, nó được cả nhà chúng tôi nuôi lớn từ bé, nếu tôi đón Văn Nguyên về, Tiểu Húc nhất định sẽ rất đau lòng.

 

Sau một hồi do dự, tôi tìm hiểu trường học và lớp của Văn Nguyên, định lấy danh nghĩa một nhà hảo tâm để âm thầm giúp đỡ em ấy.

 

Nhưng giáo viên chủ nhiệm của em ấy nói với tôi: Văn Nguyên không cần.

 

Những khoản trợ cấp của nhà nước và nhà trường đã đủ để em ấy thuận lợi học hết cấp ba.

 

Cả nhà chúng tôi đều cho rằng thành tích của Văn Nguyên rất kém, cho nên trước mặt em ấy, chúng tôi còn thường xuyên cố tình khen Tiểu Húc học giỏi.

 

Bây giờ nghĩ lại, lúc đó trong lòng em ấy chắc đang cười nhạo chúng tôi, thầm coi thường chúng tôi có mắt như mù, coi thành tích đứng top 50 khối của Hứa Húc như báu vật.

 

Còn em ấy, một học sinh luôn giữ vững vị trí số một toàn trường, lại bị chúng tôi xem như cỏ rác.

 

Đến khi điểm thi đại học được công bố, em ấy trở thành thủ khoa tỉnh, chúng tôi mới biết em ấy xuất sắc đến mức nào.

 

Bố mẹ tìm khắp nơi nhưng không tìm được em.

 

Cô giáo chủ nhiệm nói em ấy đã ra nước ngoài du học. Đến lúc đó, chúng tôi mới biết em không chỉ là thủ khoa tỉnh, mà còn được một trường đại học top 5 thế giới nhận từ trước.