Tình Thân Lạnh Lẽo

Chương 3



Nhà trường vẫn đối xử với tôi như một đứa trẻ mồ côi, hơn nữa thành tích học tập của tôi tốt, nên những khoản hỗ trợ có thể cấp, họ đều sắp xếp cho tôi đầy đủ.

 

Mặc dù Hứa Húc và tôi cùng một khối, nhưng chúng tôi học ở hai trường khác nhau, nên cậu ta không biết thành tích của tôi cũng chẳng có gì lạ.

 

Số tiền ấy không đủ để tôi ra nước ngoài du học một cách thoải mái, nhưng để rời khỏi nơi này thì đã quá đủ.

 

Sở dĩ tôi vẫn chưa đi là vì bình thường tôi vốn rất ít về nhà, cũng chẳng có nhiều cơ hội chạm mặt họ. Tôi ở nội trú, cuối tuần nếu có thể ở lại trường thì sẽ cố gắng ở lại. Chỉ khi nào họ gọi điện bảo tôi về, mà tôi không thể từ chối, tôi mới quay về nhà.

 

Giống như hôm nay, mẹ Hứa gọi điện cho tôi, nên tôi mới trở về.

 

Tôi còn tưởng có chuyện gì quan trọng, hóa ra chỉ là để khoe rằng Hứa Húc đã thi được vào top năm mươi của khối.

 

Nhưng bà không hề biết rằng, cách đây không lâu, một trường đại học thuộc top 5 ở nước ngoài đã chủ động liên hệ với tôi. Sau khi biết hoàn cảnh của tôi, họ đồng ý cấp cho tôi học bổng toàn phần, miễn toàn bộ học phí và cả phí ký túc xá. Tôi chỉ cần tự lo phần sinh hoạt phí của mình là được.

 

Người biết chuyện này chỉ có cô giáo chủ nhiệm và ban lãnh đạo nhà trường. Họ đều nghĩ rằng tôi là một đứa trẻ mồ côi, không có người thân nào để liên hệ, nên toàn bộ quyền quyết định đều do tôi tự quyết. 

 

Cô chủ nhiệm khuyến khích tôi đi, thầy hiệu trưởng cũng khích lệ tôi nên nắm lấy cơ hội. 

 

Tôi suy nghĩ rất lâu rồi quyết định sẽ đi.

 

Nhưng thầy hiệu trưởng lại hy vọng tôi tham gia kỳ thi đại học năm nay.

 

Thầy đặt kỳ vọng tôi sẽ giành được danh hiệu thủ khoa của tỉnh, rồi đưa tên tôi lên cẩm nang tuyển sinh của trường. Đối với nhà trường, đó chẳng khác nào một tấm biển quảng cáo sống.

 

Hơn nữa, thủ khoa của tỉnh sẽ nhận được một khoản tiền thưởng rất lớn, cùng với lời mời và tài trợ từ nhiều doanh nghiệp.

 

Tôi thực sự cần số tiền đó.

 

Mà nhà trường cũng đã đối xử với tôi rất tốt, nên tôi vui vẻ đồng ý.

 

Vì đã được nhận trước vào trường đại học, nên việc học trên lớp đối với tôi cũng không còn quá quan trọng. Hầu hết thời gian đến lớp chỉ là cho có mặt.

 

Mỗi khi thầy cô giảng bài gặp những câu khó mà các bạn không làm được, họ thậm chí còn để tôi lên bảng giải thích. Các bạn trong lớp đều nói cuộc đời tôi giống như có "h.a.c.k".

 

Tôi cũng thấy mình như được bật h.a.c.k vậy. Nếu không có thân thế trớ trêu này thì càng hoàn hảo hơn.

 

Nếu sớm biết cha mẹ ruột lại là những người như thế, lúc đầu tôi nhất định sẽ không trở về. Tôi muốn dùng thực lực của mình để chứng minh với tất cả mọi người rằng, không có họ, tôi vẫn có thể sống rất tốt.

 

Gần đây tôi nhận một công việc dạy kèm, là do thầy hiệu trưởng giới thiệu.

 

Thầy hiểu hoàn cảnh của tôi, từ trước đến nay vẫn luôn rất quan tâm. Lần này, thầy còn vỗ vai tôi, chân thành nói: "Văn Nguyên à, cố gắng nắm lấy cơ hội. Nhà người ta không thiếu tiền, chỉ cần thành tích của học sinh tiến bộ, họ nhất định sẽ lì xì cho em một phong bao thật lớn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vừa nói, thầy vừa giơ tay ra hiệu, ý nói số tiền ấy sẽ không hề nhỏ.

 

Tôi cảm ơn thầy, rồi rời trường, đi theo địa chỉ thầy gửi đến một khu dân cư cao cấp.

 

Vừa đến cổng khu dân cư, tôi đã nhìn thấy Hứa Vi đứng ở cách đó không xa. Chị ta lạnh lùng nhìn tôi, như thể tôi đang làm chuyện gì phạm pháp hay trái với đạo đức vậy. 

Nhàn cư vi bất thiện

 

Dù đôi khi tôi vẫn bị thái độ của họ làm tổn thương, nhưng từ lâu rồi, tôi đã không còn quan tâm họ nhìn nhận mình như thế nào nữa.

 

Bảo vệ không quen tôi nên không cho vào. Tôi gọi một cuộc điện thoại, nói vài câu rồi đưa điện thoại cho ông ấy. Người ở đầu dây bên kia nói gì đó với bảo vệ, lúc này ông ấy mới để tôi đi vào.

 

Tôi theo địa chỉ tìm đến nhà cần dạy kèm rồi gõ cửa.

 

Người mở cửa là một cô gái có làn da rất trắng, gương mặt xinh đẹp và rạng rỡ. Cô ấy có ngoại hình nổi bật, vóc dáng cũng rất cao ráo.

 

"Chào bạn, tôi là gia sư đến dạy kèm."

 

"Vào đi."

 

Hóa ra cô ấy chính là học sinh mà tôi phải phụ đạo, tên là Tống Mặc.

 

Tôi lấy bộ đề đã chuẩn bị sẵn ra, định kiểm tra trình độ của cô ấy trước, nhưng Tống Mặc đã cầm điện thoại lên, mở game Vương Giả Vinh Diệu.

 

Tôi: "..."

 

Tôi đợi hơn mười phút, chờ cô ấy đ.á.n.h xong một trận rồi mới đưa bộ đề đến trước mặt lần nữa.

 

Tống Mặc mất kiên nhẫn đẩy tay tôi ra: "Anh chỉ cần ngồi đây hết buổi chiều là có tiền cầm, chẳng phải rất nhàn sao? Quản tôi làm gì?"

 

Nghe cũng có lý.

 

Nhưng cầm số tiền này mà không làm gì thì tôi thấy không yên tâm, huống chi tôi còn trông chờ phong bao đỏ thật lớn mà hiệu trưởng đã nói.

 

Vì vậy tôi vẫn chưa từ bỏ. Thấy cô ấy lại bắt đầu một trận mới, cầm Lý Tín một đường đẩy trụ như bay, vừa càn quét vừa đảo đường, chẳng mấy chốc đã kết thúc ván đấu.

 

Thấy cô ấy vẫn không để ý đến mình, tôi cũng lấy điện thoại ra, đưa tới trước mặt cô ấy: "Thêm bạn đi, cùng chơi một ván."

 

Tống Mặc liếc tôi một cái, cười khẩy rồi vẫn thêm bạn.

 

"Nếu cậu có thể gánh tôi leo rank, hôm nay tôi sẽ nghe lời cậu không làm phiền cậu chơi game. Còn nếu cậu không gánh nổi, thì ngoan ngoãn ngồi đây làm đề đi."

 

Tống Mặc bày ra vẻ mặt như vừa nuốt phải ruồi, cười lạnh một tiếng rồi gật đầu đồng ý.