Tình Thân Lạnh Lẽo

Chương 7



Tôi lại quay sang nhìn Hứa Vi. Nhìn sắc mặt tái nhợt của chị ta, tôi không chút khách khí: "Người ghê tởm nhất trong cái nhà này chính là cô. Ngay từ ngày đầu tiên tôi trở về, cô đã cho rằng tôi nhắm vào tiền của nhà họ Hứa. Vậy cô đã từng tính xem nhà họ Hứa tiêu bao nhiêu tiền cho tôi chưa? Muốn tôi tính cho cô nghe không?"

 

"Tất cả chi tiêu của tôi đều do tôi tự bỏ tiền. Ba năm qua, số tiền nhà họ Hứa dùng cho tôi cộng lại còn chưa đến ba nghìn tệ. Nuôi một con ch.ó còn tốn hơn số đó."

 

Tôi nhìn từng người một, không chừa bất kỳ ai.

 

Ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt đã hơi tái đi của cha Hứa, tôi vẫn lạnh lùng nói: "Còn ông nữa. Bày đặt làm ra vẻ bề trên cái gì? Tổ chức lễ trưởng thành cho con nuôi, còn con ruột thì đến một bộ quần áo bình thường cũng chưa từng mua. Bây giờ ông lấy tư cách gì để quản tôi?"

 

Khi ánh mắt tôi chuyển sang Hứa Húc, còn chưa kịp lên tiếng thì cậu ta đã cướp lời: "Văn Nguyên, sao anh lại trở nên như vậy? Ba mẹ cũng là quan tâm anh thôi, sao anh lại đối xử với tấm lòng của họ như thế?"

 

Tôi cười lạnh: "Loại quan tâm này, cho ch.ó ch.ó cũng chê. Cậu đã chiếm lấy cuộc đời của tôi hơn mười năm. Một kẻ hưởng lợi từ đầu đến cuối thì lấy tư cách gì đứng trên đỉnh cao đạo đức mà dạy đời tôi?"

 

"Cả cái gia đình ghê tởm các người nên khóa cửa sống với nhau cả đời đi."

 

Tôi không còn tâm trạng tiếp tục diễn cái màn kịch gia đình hòa thuận, cha từ con hiếu này với họ nữa.

 

Tôi mở cặp sách, lấy ra ba nghìn tệ đặt lên bàn.  "Tiền trả cho các người đây. Từ nay về sau tôi và nhà họ Hứa không còn bất cứ quan hệ gì nữa. Tiền của nhà họ Hứa, tôi không hề hứng thú. Tôi nói những lời này chỉ để các người đừng suốt ngày lo sợ người khác nhòm ngó tài sản của mình."

 

"Từng bữa cơm tôi ăn ở nhà này, tôi đều ghi nhớ rõ ràng. Ba năm cộng lại còn chưa đến ba mươi bữa. Còn chuyện ở lại đây, tôi vốn rất ít khi về nhà. Ba nghìn tệ thế nào cũng đủ rồi."

 

Mặc kệ sắc mặt khó coi của họ, tôi đặt tiền xuống rồi quay về phòng thu dọn đồ đạc. Căn phòng ấy vốn chẳng có mấy thứ thuộc về tôi. Đa số đồ đạc của tôi đều ở trường, nên tôi chỉ cần xách cặp sách là có thể rời đi.

 

Mẹ Hứa vẫn đang khóc lớn, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi, vẻ mặt đầy tủi thân.

 

Cha Hứa thì nhìn chằm chằm ba nghìn tệ trên bàn thật lâu không nói được lời nào, dường như ông không thể ngờ rằng số tiền tôi tiêu trong ba năm qua còn không bằng giá của một bộ quần áo tùy tiện của Hứa Húc. 

 

Hứa Húc thì đứng ngây ra, cả người lúng túng, không biết phải làm gì.

 

Nhàn cư vi bất thiện

Chỉ có Hứa Vi vẫn như chưa hoàn hồn sau cái tát tôi dành cho chị ta.

 

Tôi kéo cửa bước ra, không để ý có người vừa đến, tôi chỉ cảm thấy ai đó đ.â.m sầm vào mình.

 

Ngay giây tiếp theo, tôi bị người đó đầy vẻ ghét bỏ đẩy mạnh ra.

 

Là vị hôn thê trên danh nghĩa của tôi, Tần Thiên Tuyết.

 

Năm xưa, hôn ước giữa hai nhà được định cho con trai nhà họ Hứa. Dù Hứa Húc đã được nuôi dưỡng nhiều năm, nhưng cuối cùng vẫn không phải con ruột của nhà họ Hứa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vì vậy, sau khi tôi trở về, cả hai gia đình đều rơi vào tình cảnh khó xử.

 

Nhưng may là cha mẹ nhà họ Hứa vẫn chưa nhập hộ khẩu cho tôi, nên mọi người đều ngầm thừa nhận người sẽ cưới Tần Thiên Tuyết vẫn là Hứa Húc.

 

Tần Thiên Tuyết nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chán ghét, tôi cũng lạnh lùng nhìn lại cô ta bằng ánh mắt như nhìn một món rác rưởi, sự ghét bỏ trong mắt không hề che giấu: “Biến!” 

 

Cô ta đứng sững tại chỗ, nhất thời không kịp phản ứng vì tôi lại có thể chán ghét cô ta đến vậy.

 

Tôi vòng qua người cô ta, sải bước rời khỏi nhà họ Hứa. Hôm nay tôi đã đi và sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.

 



 

Ngày hôm sau, tôi ngồi trong lớp học bài, trên mặt vẫn còn in rõ dấu bàn tay.

 

Cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi có phải đã xảy ra chuyện gì không, có cần giúp đỡ hay không.

 

Tôi nhẹ nhàng từ chối. 

 

Các bạn học trong lớp cũng đều lo lắng nhìn tôi. Sự quan tâm của học sinh cấp ba rất đơn giản mà cũng rất chân thành, họ mua rất nhiều đồ ăn vặt để an ủi tôi.

 

Bạn xem, thật ra tôi cũng đâu có thiếu người yêu thương.

 

Tôi vừa ăn đồ ăn vặt, vừa được bạn cùng bàn cầm quả trứng định lăn lên mặt cho tan vết sưng. Miệng tôi thì mắng: "Cút sang một bên, cậu có thấy ghê không đấy?" nhưng trong lòng lại vui lắm.

 

Tôi được mọi người vây quanh chăm sóc như hoàng đế, sung sướng không biết bao nhiêu mà kể. Có điều tôi vẫn từ chối màn lăn trứng lên mặt bởi vết bàn tay này tôi còn giữ lại có chỗ để dùng.

 

Đột nhiên, bảo vệ trường gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm, nói rằng có người tự xưng là cha tôi đến tìm, bảo tôi ra cổng trường một chuyến.

 

Cô chủ nhiệm nghe xong liền nói: "Lừa đảo đấy, đuổi đi."

 

Cả trường này ai mà không biết học sinh đứng đầu khối là một đứa trẻ mồ côi? Bây giờ đột nhiên nhảy ra một ông bố, nghe nói còn ăn mặc bảnh bao, ai mà tin được.

 

Nhưng người kia cứ liên tục gọi điện, giáo viên chủ nhiệm cũng hết cách, đành bảo tôi ra xem một chuyến.

 

Khi tôi đi tới cổng trường, nhìn thấy cha Hứa và Hứa Vi đang đứng bên ngoài, không ngừng ngó vào trong.

 

Vừa thấy tôi, mắt cả hai đều sáng lên.