Tôi đứng phía trong khuôn viên trường, không bước ra ngoài, chỉ cách hàng rào hỏi: "Có chuyện gì không?"
Cha Hứa có vẻ lo lắng: "Tiểu Nguyên, con ra đây đi, chúng ta nói chuyện một chút được không?"
Tôi cau mày: "Nếu không có việc gì thì tôi về học đây."
"Văn Nguyên." Hứa Vi gọi tôi lại, trong mắt chị ta đầy những tia m.á.u đỏ, xem ra cả đêm qua không ngủ. "Xin lỗi, Tiểu Nguyên. Là chị không điều tra rõ mọi chuyện. Xin lỗi em. Em muốn đ.á.n.h chị, mắng chị thế nào cũng được. Chị xin em, về nhà đi. Sau này mỗi ngày chị sẽ đưa em đi học, cũng không xa..."
Tôi cắt ngang lời chị ta: "Nếu không còn việc gì thì tôi đi đây."
Trở về ư? Về để tiếp tục nhìn bọn họ một nhà bốn người hạnh phúc bên nhau à? Hay tiếp tục để họ kiếm chuyện với tôi?
Nói xong, tôi còn quay sang chào bác bảo vệ: "Bác ơi, nếu hai người này còn đến thì bác đừng gọi cho giáo viên chủ nhiệm nữa nhé. Bác biết mà, cháu là trẻ mồ côi. Cháu nghi họ định lừa cháu đi nơi khác rồi m/oi th.ận bán đấy."
Bác bảo vệ nghe vậy lập tức cảnh giác hẳn lên. Dù sao tôi cũng là học sinh đứng đầu, là bảo bối của nhà trường, mà chuyện tôi là trẻ mồ côi thì ai cũng biết. Cho nên bác ấy không hề nghi ngờ lời tôi nói.
Cha Hứa bị lời nói của tôi kích thích đến nỗi khoé mắt đỏ ứng, Hứa Vi thì một câu cũng không thốt ra nổi.
Buổi chiều tôi vẫn đến nhà Tống Mặc dạy thêm như cũ.
Tống Mặc mở cửa với vẻ mặt đầy bực bội nhưng khi ánh mắt chạm phải dấu bàn tay còn in rõ trên mặt tôi, cô ấy khựng lại, im lặng rất lâu mà không nói một lời.
Hôm nay cô ấy rất ngoan, nghiêm túc làm đủ tám bộ đề. Tôi giảng từng bài một, còn cô ấy cũng chăm chú lắng nghe. Chỗ nào cần ghi chép thì đều cẩn thận ghi lại, không bỏ sót một điểm nào.
Lúc tôi chuẩn bị về, cô ấy còn tiễn tôi ra cửa, thậm chí chạy theo đưa cho tôi một tuýp t.h.u.ố.c bôi.
Tôi chỉ lạnh nhạt nói một tiếng cảm ơn rồi xoay người rời đi.
Nhàn cư vi bất thiện
Ha, các người thật sự cho rằng trên mặt tôi chỉ đơn giản là một vết bàn tay sao?
Không. Tôi chưa bao giờ sợ người khác dùng ánh mắt thương hại để nhìn mình. Tôi biết rất rõ bản thân muốn gì.
Tâm trạng tôi lúc ấy tốt vô cùng, mơ hồ như còn nhìn thấy cái phong bao đỏ thật lớn đang vẫy tay gọi mình, kết quả vừa bước ra khỏi khu dân cư, tôi đã thấy Hứa Vi đứng chờ bên đường.
Đúng là xui xẻo. Tôi lập tức thu lại nụ cười, mặt không cảm xúc đi về phía trạm xe buýt.
Chị ta bước lên chặn đường tôi, lúng túng gọi: "Tiểu Nguyên..."
Tôi không kiên nhẫn nhìn chị ta, định vòng qua đi tiếp.
"Ba đang chuẩn bị chuyển hộ khẩu của em về nhà."
Chỉ một câu nói ấy… đã hoàn toàn chọc giận tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi đột ngột ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Hứa Vi, ánh mắt như muốn xuyên thủng chị ta. "Tôi nhớ tờ kết quả xét nghiệm ADN kia đã bị đốt rồi. Các người đừng làm mấy chuyện thừa thãi nữa."
Trong mắt Hứa Vi thoáng hiện vẻ tổn thương: "Nhưng mà, Tiểu Nguyên... một mình em ở bên ngoài vất vả biết bao. Về nhà đi. Sau này mọi chi phí của em, chị sẽ lo hết. Em không cần phải cực khổ đi dạy thêm cho người khác nữa."
"Không cần."
Hứa Vi còn muốn nói gì đó, nhưng tôi chẳng muốn nghe, xoay người bỏ đi.
Chị ta lái xe chầm chậm theo sau tôi, mãi đến khi tôi về tới trường mới quay đầu rời đi.
Tôi thật sự cảm thấy chị ta mắc bệnh gì đó. Hay là uống nhầm t.h.u.ố.c rồi?
Nói thật thì tôi thấy rất phiền.
Hứa Vi đã gây ra không ít rắc rối cho cuộc sống của tôi.
Kể từ hôm đó, ngày nào chị ta cũng đứng chờ ở cổng trường. Liên tục mấy ngày như vậy, ánh mắt của các thầy cô nhìn tôi cũng bắt đầu thay đổi, cô giáo chủ nhiệm còn kín đáo hỏi riêng tôi có phải đang thiếu tiền không.
Sự chân thành tự cho là đúng của Hứa Vi, cuối cùng lại khiến mọi người tưởng rằng tôi được người ta bao nuôi.
Hôm đó, tôi không cố chấp đi xe buýt nữa mà trực tiếp lên xe của Hứa Vi.
Đôi mắt chị ta sáng bừng: "Tiểu Nguyên, phòng của em chị đã dọn dẹp xong rồi, ngay cạnh phòng chị. Em dọn về nhà đi."
Tôi ngắt lời chị ta: "Chị có biết hôm nay cô chủ nhiệm hỏi tôi cái gì không? Cô ấy hỏi tôi có phải thiếu tiền không. Cả trường đều cho rằng tôi được chị bao nuôi. Hứa Vi, chị hài lòng chưa?"
Mặt chị ta lập tức trắng bệch, vội vàng định xuống xe: "Chị... chị có thể giải thích. Chị sẽ đi giải thích với mọi người."
"Giải thích thì có ích gì? Chị có thể đừng đến tìm tôi nữa được không? Diễn cái trò gia đình hòa thuận, anh em yêu thương, mẹ hiền con thảo với cả nhà các người... chẳng có ý nghĩa gì với tôi cả."
Nói xong, tôi đẩy cửa xe bước xuống, cũng chẳng buồn để ý Hứa Vi đang nghĩ gì.
—----
Dạo này Tống Mặc ngoan hơn rất nhiều. Bố Tống lại chuyển cho tôi thêm năm vạn tệ.
Chắc là hiệu trưởng đã nhờ vả ông ấy chăm sóc tôi nhiều hơn, nếu không sao lại trả nhiều tiền như vậy.
Nhưng bố Tống lại nói: "Một học sinh được tuyển thẳng vào trường top 5 thế giới đến dạy kèm cho con gái tôi mà chỉ lấy từng này tiền, là nhà tôi chiếm hời rồi."
Buổi học hôm nay kết thúc, tôi ra khỏi khu dân cư. Không thấy xe của Hứa Vi, tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Ai ngờ lại gặp một vị khách không mời - Tần Thiên Tuyết.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ta vội chỉnh lại quần áo và mái tóc, rồi bước tới. "Tiểu Nguyên, hôm nay anh vất vả rồi."