Cô giáo cũng phối hợp dỗ dành. Chỉ cần đứa trẻ quay lại đội, tôi có thể rời đi, lập tức chạy trốn, chạy đi đâu cũng không biết, chỉ biết trong lòng vô cùng gấp gáp muốn rời khỏi nơi này.
Tôi nghĩ mọi thứ rất suôn sẻ, nhưng đứa trẻ lại không hề hợp tác, nhất quyết không buông chân tôi, dù dỗ ngon dỗ ngọt hay quát nhẹ đều vô cùng kiên định.
Trong khoảnh khắc đó tôi nghĩ: Xong rồi, đứa trẻ này y hệt tôi lúc nhỏ, bướng như một con lừa.
Cuối cùng, tôi chỉ có thể nói với cô giáo rằng sẽ đưa thằng bé về nhà mình.
“Không cần báo với cha của thằng bé nữa, tôi sẽ tự dạy dỗ.” Tôi nói với cô giáo, giọng mang nét kiêu kỳ và linh hoạt của Omega.
Cô giáo mỉm cười gật đầu. Tất nhiên trường Mẫu giáo không thể tùy tiện giao trẻ cho người lạ. Nhưng trên cổ đứa trẻ lại đeo ảnh của tôi, còn đứa trẻ thì đang bám c.h.ặ.t lấy tôi.
Có vẻ như họ vẫn chưa biết người ba trên danh nghĩa của đứa trẻ đã c.h.ế.t vì khó sinh từ lâu, một hiểu lầm gần như hoàn hảo.
20.
Tôi đưa đứa trẻ về nhà, vì cô giáo hoàn toàn không xử lý được, có vẻ như sắp gọi điện cho cha của thằng bé.
Tuyệt đối không thể để họ liên hệ với Sở Mục. Về đến nhà, tôi lén liên lạc với ba chồng. Ông nhận được điện thoại của tôi thì rất kinh ngạc, đây là lần đầu tiên trong năm năm tôi gọi cho ông.
Sau khi nghe tôi nói hết sự việc, ông đồng ý không nói với Sở Mục và sẽ cử người đến đón đứa trẻ. Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Bữa tối gồm mực nướng, mực chiên, mực sốt trộn đều tan thành mây khói, cuối cùng biến thành cơm mực luộc trắng thanh đạm nhất.
“Ba!”
“Ừ.”
“Ba!”
“Ừ.”
Trong lúc tôi nấu ăn, đứa trẻ cứ chạy vòng quanh chân tôi. Tôi rất sợ sẽ đá trúng thằng bé, nhưng lại không nỡ nghiêm khắc quát mắng. Tôi đã nợ thằng bé quá nhiều, chỉ có thể tự mình cẩn thận hơn.
21.
“Ba, cha nói ba đi rất xa rất xa, hóa ra là ở biển. Cô giáo nói biển là tận cùng của đất liền, đúng là rất xa!” Đứa trẻ tên Sở Lạc vừa nhắm mắt tận hưởng cảm giác được gội đầu vừa liên thiên không ngừng.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
“Cha nói ba không khỏe, vậy bây giờ ba đỡ hơn chưa? Lạc Lạc bị bệnh đi tiêm là khỏi ngay, Lạc Lạc không sợ tiêm đâu!”
“Ừ ừ, thật không?” Tôi nghiêm túc nghe thằng bé nói, nhưng không quá tin rằng nó không sợ tiêm.
Tôi của lúc nhỏ rất sợ, mẹ nói mỗi lần tôi đi tiêm đều khóc đến mức cả tầng lầu đều nghe thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quả nhiên, vừa nghe tôi hỏi lại, Sở Lạc cong ngón tay, giọng nhỏ đi nhưng vẫn đáp: “Thật mà.”
Tên nhóc nói dối. Tôi khẽ cong môi nhưng không vạch trần, trẻ con cũng cần giữ thể diện.
Trước khi ngủ, tôi dùng điện thoại tìm truyện kể trước khi ngủ để kể cho thằng bé nghe, vì trong nhà không có sách tranh, mà tôi cũng đã lâu không đọc cổ tích.
Hôm nay cả buổi tối Sở Lạc đều trong trạng thái phấn khích, được dỗ một lúc thì nhanh ch.óng ngủ thiếp đi.
Đợi thằng bé ngủ rồi, tôi nhìn gương mặt thằng bé đến thất thần, mãi không ngủ được.
Sống một mình quá lâu, những yêu hận đó dường như đã là chuyện của kiếp trước.
Giả c.h.ế.t là kế hoạch tôi và ba chồng cùng bàn bạc. Như vậy đứa trẻ sinh ra sẽ không có ba. Sở Mục muốn để ai làm ba thằng bé cũng được, kể cả Bạch Lâm từng đứng trước mặt tôi nói mình phân hóa thành Omega, cầu xin tôi buông tha Sở Mục.
Nhưng về sau không hiểu vì sao Bạch Lâm lại không ở bên Sở Mục nữa. Thật ra tôi cũng âm thầm thở phào, vì Bạch Lâm trông giống như một người ba kế tồi tệ. Còn Sở Mục có tốt với đứa trẻ hay không, tôi cũng không biết.
Nhưng dù anh có tốt hay không, tôi cũng không có tư cách can thiệp, vì người tệ nhất với đứa trẻ chính là tôi.
Sở Lạc bây giờ có vẻ sống rất tốt, chỉ có môi trường đủ bao dung và yêu thương mới có thể nuôi ra một đứa trẻ mạnh dạn và tùy hứng như vậy.
Như vậy là tốt rồi.
22.
Ngày hôm sau tôi bị đ.á.n.h thức trong trạng thái bị “húc” dậy. Một con sâu lông khổng lồ liên tục tấn công tôi.
Vừa mở mắt ra đã thấy Sở Lạc đang vùi mặt vào cổ tôi, cái mũi nhỏ cứ động đậy liên tục.
Trong khoảnh khắc đó, tôi suýt chút nữa ảo giác như đang nhìn thấy Sở Mục đang ngửi tin tức tố của mình. Nhưng ngay lập tức, lòng tôi lại dâng lên chua xót.
Trẻ con sinh ra từ AO vốn nên lớn lên trong sự trấn an tin tức tố của ba mẹ. Trẻ chưa phân hóa thành Beta cũng có thể cảm nhận được tin tức tố của ba mẹ - đó là bản năng.
Còn nếu thiếu tin tức tố của ba mẹ, đứa trẻ rất dễ khóc lóc và cáu gắt. Nghĩ đến đây, cảm giác thiếu nợ trong lòng tôi càng nặng hơn. Tôi chủ động thả tin tức tố ra, Sở Lạc lập tức vui đến mức đạp chân loạn xạ, còn cười khúc khích ngốc nghếch.
Tôi chơi đùa với thằng bé trên giường một lúc rồi mới dậy chuẩn bị bữa sáng.
Vừa kéo rèm cửa ra, tôi bất chợt nhìn thấy trước cửa có một chiếc Bentley màu đen phiên bản kéo dài đỗ lại. Cửa kính đều dán phim đen, không nhìn thấy bên trong. Nụ cười trên mặt tôi lập tức nhạt đi.
Có lẽ là người do ba chồng phái đến đón Sở Lạc. Cũng tốt, đưa Sở Lạc đi rồi thì tôi cũng phải rời khỏi đây.
Tôi cố gắng bỏ qua cảm giác mất mát chua xót không đúng lúc trong lòng, giúp Sở Lạc thay quần áo.
Đêm qua thằng bé mặc áo thun của tôi đi ngủ, tôi đã giặt đồ của thằng bé. Mùa Hè nóng, chỉ qua một đêm mà đã khô.