Tôi dắt Sở Lạc ra cửa, đưa thằng bé đến trước xe, nhưng cửa xe không mở.
Một vệ sĩ đứng bên xe đưa điện thoại cho tôi. Tôi hơi khó hiểu, tay đang nắm tay Sở Lạc siết c.h.ặ.t hơn một chút.
Tôi nhận điện thoại. Đầu dây bên kia không lập tức lên tiếng, tôi gọi: “Ông Lâm?” Ba của Sở Mục họ Lâm.
Hai giây sau, một giọng nói vang lên: “Giang Thanh Yến.”
Khoảnh khắc nghe thấy giọng đó, tôi như rơi vào tầng băng giá Tam Cửu*, lạnh từ đỉnh đầu xuống tận bàn chân.
(*Người ta chia mùa Đông thành các “cửu” (mỗi cửu 9 ngày). Tam cửu (ba chín) là khoảng 21–29 ngày sau Đông chí→ Đây thường là thời điểm rét đậm, rét nhất trong năm.)
23.
Là Sở Mục.
Là Sở Mục gọi điện.
Anh ta biết rồi sao? Làm sao anh ta biết được…?
Đầu dây bên kia dường như biết tôi đã cứng lại, tiếp tục nói: “Nhiều năm như vậy rồi, em vẫn chẳng tiến bộ chút nào, còn dám tin ba tôi.”
Giọng Sở Mục mang theo chút cảm giác giận vì không thể làm gì hơn, nhưng lại không hề tức giận quá mức.
Tôi lấy lại tinh thần, mở miệng thử hai lần mới phát ra được giọng gần như bình thường: “Anh có ý gì?”
Sở Mục không nhanh không chậm nói: “Hôm qua ba tôi vừa cúp điện thoại của em thì đã gọi cho tôi ngay. Sáu năm trước, em có biết vì sao em đến khách sạn một mình trong kỳ phát tình lại thuận lợi như vậy không?
“Bởi vì ông ấy đã giúp em dọn sạch toàn bộ chướng ngại trên đường. Mỗi bước đi của em, đều nằm trong ý muốn của ông ấy.”
Đôi mắt tôi theo lời anh nói mà dần mở to. Hóa ra là vậy… chẳng trách…
Im lặng hai giây, tôi hỏi: “Vì sao anh lại nói với tôi những điều này? Tôi cũng đã lừa anh.”
Đầu dây bên kia cũng im lặng hai giây, chỉ đáp: “Đừng tin ông ấy nữa.”
Sau đó lại ném ra một quả b.o.m: “Tôi đang ở trong xe.”
Tôi phải mất một vòng suy nghĩ mới phản ứng được “đang ở trong xe” nghĩa là gì. Tôi lập tức lùi lại mấy bước, ngay cả Sở Lạc đang nắm tay tôi cũng bị kéo lùi theo.
“Bây giờ tôi không tiện xuống xe. Nếu em không muốn nuôi Sở Lạc thì để thằng bé lại đây rồi vào nhà. Nếu muốn ở cùng thằng bé một thời gian thì cứ giữ lại, về phía Mẫu giáo, tôi sẽ xin nghỉ.”
“Tại sao?” Tôi hỏi.
Tại sao lại yên tâm để Sở Lạc ở đây?
Tại sao không truy cứu việc tôi lừa anh?
Tại sao phản ứng lại bình thản đến vậy…?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
24.
Im lặng một lúc, Sở Mục trả lời: “Em là ba của đứa trẻ, có quyền nuôi dưỡng thằng bé. Nếu em muốn và Lạc Lạc không phản đối, thằng bé có thể đổi sang họ Giang.”
Câu này trực tiếp làm tôi sững lại. Tôi mở to mắt nhìn về phía cửa kính xe, rồi lại cúi xuống nhìn Sở Lạc. Nếu đổi họ, ông Lâm chắc chắn sẽ phát điên. Năm đó, ông ấy vì một đứa trẻ mang họ Sở mà đã đưa ra một khoản tiền rất lớn.
Rất lâu sau tôi mới hoàn hồn, cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ đang nắm c.h.ặ.t lấy mình của Sở Lạc, rồi cúp điện thoại, cuối cùng vẫn không định để thằng bé lại.
Không cần thiết. Tôi vốn không phải một người ba tốt. Tình cảm của Sở Lạc dành cho tôi càng sâu, sau này khi biết sự thật sẽ càng đau khổ.
“Đi đi, cha con đang ở trong xe.” Tôi buông tay thằng bé ra.
Nhưng Sở Lạc lại không buông tôi. Thằng bé không biết trong điện thoại Sở Mục đã nói gì, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ngẩng đầu nói: “Con muốn ở cùng ba. Cha cũng xuống xe là được mà.”
Tôi miễn cưỡng cười: “Ba còn phải dưỡng bệnh, con về với cha trước đi.” Trẻ con mau quên, chỉ cần không ai nhắc đến, về nhà một thời gian là sẽ quên tôi thôi. Không cần đau lòng.
“Vậy con ở lại chăm ba dưỡng bệnh.” Sở Lạc nghiêm túc nói.
Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu thằng bé: “Ba đã đang bệnh rồi, nếu con ở lại, ba còn phải chăm con nữa thì càng không thể dưỡng bệnh.”
Sở Lạc phụng phịu. Trong lòng tôi càng thêm áy náy, thậm chí tự khinh bỉ chính mình. Thế mà tôi đang dùng đạo đức để ép một đứa trẻ.
Sở Lạc được dạy dỗ rất tốt, là một đứa trẻ lương thiện. Nghe vậy, dù không vui nhưng vẫn từ từ buông tay tôi ra.
Tôi thở phào, quay người vào nhà. Đóng cửa lại, qua khe rèm, rất nhanh đã thấy chiếc Bentley rời đi.
Trong lòng có chút trống rỗng, nhưng nhiều hơn là mơ hồ. Tất cả… cứ như vậy kết thúc rồi sao? Lời nói dối của tôi cũng không bị truy cứu?
Hôm nay nghe giọng Sở Mục không giống người của ba năm trong hôn nhân trước kia, đã không còn lạnh lẽo. Sự trầm lặng ấy lại giống như người đàn anh năm xưa.
Cũng đúng. Tôi rời đi rồi, có lẽ anh sẽ sống cuộc đời mình muốn, tự do tự tại, không bị hôn nhân trói buộc. Lại có con, ông Lâm cũng sẽ không thúc ép nữa.
Cuộc sống của tôi sau biến cố nhỏ này lại trở về bình lặng, mỗi ngày ra biển đ.á.n.h cá sớm tối.
Nhưng một cuộc điện thoại khác lại phá vỡ sự yên bình đó.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
25.
Tôi nhìn qua số điện thoại, là của ông Lâm gọi đến.
Bên tai lại vang lên câu “đừng tin ông ấy” của Sở Mục, trong chốc lát tôi hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn bắt máy.
“Ông Lâm.”
“Tiểu Yến, ta muốn bàn với con một vụ làm ăn.” Lần này ông Lâm không hàn huyên, đi thẳng vào vấn đề.
Ông nói: “Bệnh của Sở Mục đang trở nặng, cần tin tức tố của con. Chỉ cần con có thể ổn định cung cấp tin tức tố, bất kỳ yêu cầu gì, ta cũng sẽ cân nhắc.”
Tôi không trả lời. Ông Lâm ở đầu dây bên kia tiếp tục dụ dỗ: “Tiểu Yến, ta biết Sở Mục đã làm tổn thương con, nhưng tình trạng của thằng bé bây giờ rất tệ…”