Bệ hạ ban hôn cho ta với Tạ Hành - Nhị công t.ử phủ Quốc công, ta lại chẳng muốn gả.
Ta chỉ là một nữ nhi cô độc, không nơi nương tựa, gả qua đó e rằng sẽ bị chèn ép.
Đêm tân hôn, ta nghĩ đến chuyện treo cổ trong tân phòng để khiến bọn họ ngột ngạt một phen.
Dải lụa trắng vừa quàng lên cổ, phu quân Tạ Hành xông vào, luống cuống tay chân kéo ta từ trên ghế xuống.
“Chúng ta không oán không thù, nàng đừng nghĩ quẩn, ta… ta sợ nhất là người c.h.ế.t! Xin nàng hãy sống đi, nàng muốn gì ta cũng nghe theo!”
Từ nhỏ người trong nhà đều mong ta c.h.ế.t sớm, đây là lần đầu tiên có người cầu xin ta sống.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Vậy thì tạm sống vậy.
Ở chung một thời gian mới phát hiện, Tạ gia không hề tệ như ta nghĩ, ngược lại cả nhà đều là một đám yếu đuối.
Của hồi môn của bà bà bị Nhị thẩm mượn hơn mười năm không trả, công công bị Nhị thúc bắt nạt đến đỏ mặt tía tai, đại tẩu bị Nhị thẩm ép uống hồng hoa, không giữ được đứa con đầu lòng.
Sau khi thành thân, bữa gia yến đầu tiên, Nhị thẩm đã gây khó dễ cho ta.
Ta xoa tay chuẩn bị, bà ta hình như quên mất vì sao cả nhà họ Thẩm chúng ta bị diệt môn.
Đâm c.h.ế.t đích mẫu, dìm c.h.ế.t đích tỷ, thiêu c.h.ế.t đích huynh, cuối cùng còn tiễn luôn người cha hồ đồ lên Tây thiên đoàn tụ với bọn họ, tất cả đều là do một tay ta làm.
Đừng nói chỉ là một Nhị thẩm, cho dù tổ nãi nãi của Tạ gia đến, ta cũng đ.á.n.h cho bà ta gục xuống!
1
Đích mẫu hành hạ người bằng thủ đoạn rất âm hiểm, không phải châm kim vào kẽ móng tay của nương ta, thì bắt bà đội lư hương nóng bỏng trên đầu quỳ suốt ba canh giờ.
Hôm đó chỉ vì cha ta liên tiếp nghỉ lại trong phòng nương ta ba đêm, bà ta liền không chịu nổi.
Đích mẫu lột sạch quần áo của nương ta, bắt bà từ chính sảnh quỳ mà bò về tận viện của mình.
Nương ta cảm thấy nhục nhã đến cực điểm, đêm đó liền uống t.h.u.ố.c độc.
Đích mẫu chê ta xui xẻo, nhốt ta trong viện mặc cho tự sinh tự diệt.
Ý của bà ta rất rõ ràng, một đứa con gái thứ do tiện thiếp sinh ra thì nên lặng lẽ c.h.ế.t theo mẫu thân nó, vừa tiết kiệm gạo thóc lại đỡ phiền lòng.
Ta dựa vào bức tường lạnh lẽo, đói đến đầu óc choáng váng, bỗng nhiên tỉnh táo lại.
Dù sao thế nào cũng là c.h.ế.t, chi bằng đi tìm đích mẫu gây náo một trận, còn hơn là c.h.ế.t đói ở đây.
Ta cũng không biết lấy đâu ra sức lực, trèo qua tường viện, một mạch xông vào viện của đích mẫu.
Ta xô bà ta ngã xuống đất, lật người cưỡi lên thân bà, nắm đ.ấ.m, răng, móng tay, tất cả những thứ có thể làm v.ũ k.h.í đều dồn hết lên người bà ta.
Đám hạ nhân luống cuống tay chân muốn kéo ta ra, nhưng khi người ta phát điên thì cũng giống như ch.ó vậy.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t lấy tai bà ta, sống c.h.ế.t cũng không chịu buông.
Tiện tay rút cây trâm trên đầu bà ta, đ.â.m thẳng vào mạch m.á.u, bà ta giãy giụa mấy cái rồi không còn động đậy nữa.
Khoảng thời gian đó, cha ta nuôi một ngoại thất dịu dàng ở bên ngoài, ả ta gây chuyện đòi danh phận, ông đang lo không biết xử lý đích mẫu thế nào, ta lại làm một việc vừa đúng ý ông.
Cha ta phát lòng từ bi, phân cho ta một nha hoàn hầu hạ bên cạnh, lại cho đưa cơm nóng và y phục mới đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đích tỷ Thẩm Tri Ý cho rằng ta hại c.h.ế.t mẫu thân nàng, trong lòng không nuốt trôi cơn giận này, nửa đêm lừa ta đến hồ sen, muốn đẩy ta xuống dìm c.h.ế.t.
Ta túm c.h.ặ.t lấy y phục của nàng không buông, hai người ôm c.h.ặ.t thành một khối cùng lăn xuống nước, ta ấn đầu nàng xuống bùn lầy, mãi đến khi không còn động tĩnh mới bò lên bờ.
2
Không tốt không xấu mà sống qua mấy năm, đích huynh Thẩm Chí Tồn lại đến gây phiền cho ta.
Hắn uống say rồi muốn cưỡng chiếm Cúc Hương, Cúc Hương tính tình cứng cỏi, đương nhiên không chịu, Thẩm Chí Tồn lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t nàng.
Cúc Hương theo ta đã mấy năm, nàng chưa từng chê ta thân phận thấp kém hèn mọn, luôn quan tâm chăm sóc ta như một người tỷ tỷ. Trong lòng ta, ngoài tiểu nương ra, nàng chính là người thân nhất.
Nàng c.h.ế.t oan uổng, ta cũng không muốn sống nữa.
Ta chặn ở viện của Thẩm Chí Tồn, mặt dày nói hắn đ.á.n.h c.h.ế.t nha hoàn của ta, phải bồi thường cho ta hai mươi lượng bạc.
Thẩm Chí Tồn khẽ cười nhạt một tiếng: “Quả nhiên là kẻ không có cốt khí, ta còn tưởng ngươi có bản lĩnh lớn đến đâu.”
Hắn ném cho ta một túi tiền căng phồng: “Tiểu gia hôm nay tâm trạng tốt, cho ngươi thêm mười lượng, cầm đi mua cái quan tài, con nha đầu kia da thịt non mềm, tư vị quả thật không tệ!”
Ta vừa bước qua ngưỡng cửa liền khóa trái hắn trong phòng, châm một mồi lửa.
Đợi khi cha ta trở về, Thẩm Chí Tồn đã bị thiêu thành than đen, cha ta tức giận mắng ta là “sao chổi”.
Ta hại c.h.ế.t đứa con trưởng đích mà ông yêu như bảo bối, ông gào lên đòi ta đền mạng.
Được thôi, đã muốn ta c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t, dù sao ta cũng sống đủ rồi.
Trước đó không lâu, khi Bệ hạ xuất cung cầu phúc, ta đã chặn thánh giá giữa đường, đem toàn bộ chứng cứ cha ta tham ô nhận hối lộ dâng lên.
Tính thời gian thì bên Đại Lý Tự hẳn cũng điều tra gần xong rồi.
Một đạo chỉ dụ tịch thu gia sản, cách chức ban xuống, cha ta bị c.h.é.m đầu.
Nhưng Bệ hạ lại không ban c.h.ế.t cho ta, ngược lại còn khen ta tính tình cương liệt, dũng cảm đáng khen, hơn nữa còn chỉ hôn ta cho Nhị công t.ử phủ Quốc công họ Tạ là Tạ Hành.
Cao môn đại hộ nhiều chuyện dơ bẩn, huống chi đây lại là mối hôn sự do Bệ hạ tiện tay chỉ định, ta gia đạo sa sút, cô khổ không nơi nương tựa, sau này chẳng phải sẽ mặc cho bọn họ muốn nắn tròn bóp méo thế nào cũng được.
Chi bằng sau này đau khổ, không bằng dứt khoát một lần cho xong.
Đêm tân hôn, ta nghĩ đến việc treo cổ trong tân phòng để khiến Tạ gia ngột ngạt một phen.
Ta đã chuẩn bị sẵn dải lụa trắng, lúc đầu chui vào, trong lòng lại có chút nhẹ nhõm, phải chăng như vậy là có thể gặp lại tiểu nương và Cúc Hương mà ta ngày đêm mong nhớ.
Đột nhiên cửa phòng bị đạp mở, Tạ Hành ôm lấy hai chân ta, ra sức kéo xuống.
Bị kéo như vậy, ta thật sự không thở nổi: “Đừng kéo đừng kéo, đầu ta vẫn còn ở trên.”
Tạ Hành vội vàng đưa ghế tới, lúc này mới thuận lợi cứu ta xuống.
Hắn ngồi bệt xuống đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy: “Nàng đừng nghĩ quẩn, ta… ta sợ nhất là người c.h.ế.t, xin nàng hãy sống đi, nàng muốn gì ta cũng nghe theo!”
Ta cười lạnh một tiếng: “Ngươi là sợ ta c.h.ế.t, hay là sợ liên lụy cả Tạ gia các ngươi bị chôn cùng?”
Tạ Hành cuống quýt xua tay: “Không… không phải như vậy.”