Tình Yêu Là Khiên Giáp

Chương 2



Hắn từ dưới đất bò dậy, loạng choạng chạy đến tủ lấy ra một đống đồ.

 

“Đây là ba cửa tiệm của ta ở phía đông thành, còn có toàn bộ bạc riêng của ta, thêm cả chìa khóa căn nhà mới mua mấy năm trước, tất cả đều giao cho nàng giữ.”

 

“Dù hôn sự của chúng ta là do Bệ hạ nhất thời hứng lên, nhưng đã thành thân rồi, ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng, xin nàng hãy giữ gìn bản thân.”

 

Hắn run rẩy dữ dội, vẫn chưa hoàn hồn sau khi thoát c.h.ế.t trong gang tấc, thấy ta không nói lời nào thì gần như sắp khóc: “Có phải bị thương ở đâu không? Ta đi mời đại phu đến xem cho nàng.”

 

Sau khi nương ta qua đời, một mình ta lảo đảo trong bóng tối, gặp tường đồng vách sắt thì dùng đầu mà đ.â.m, gặp vực sâu vạn trượng thì nhắm mắt nhảy xuống.

 

Mọi người đều mong ta sớm c.h.ế.t đi, chỉ có Tạ Hành nghiêm túc nói: “Xin nàng sống, nàng muốn gì ta cũng nghe theo.”

 

Hắn đã nói như vậy, vậy thì ta tạm sống tiếp.

 

Ta đưa tay kéo hắn lại: “Không cần đi, ta không sao.”

 

Đêm đó ta và Tạ Hành sống khá thanh đạm, nói chuyện dăm ba câu đến tận đêm khuya, sau đó mặc nguyên y phục nằm trên giường mà ngủ.

 

Sáng hôm sau thức dậy, hai chúng ta nhìn chiếc khăn trắng trên giường mà ngẩn người.

 

Dù sao cũng phải giao nộp cho xong.

 

Tạ Hành lấy ra một con d.a.o găm, muốn học theo trong thoại bản, cắt thịt lấy chút m.á.u để qua mặt, nhưng do dự mấy lần, một chút cũng không dám ra tay.

 

Hắn sợ đau.

 

Ta nhìn ra sự do dự của hắn, giật lấy con d.a.o, rạch lên tay mình, từng giọt m.á.u theo kẽ ngón tay chảy xuống chiếc khăn: “Đủ chưa? Ta không có kinh nghiệm.”

 

Câu này khiến Tạ Hành đỏ bừng cả mặt, hắn lẩm bẩm: “Nói như thể ta có kinh nghiệm vậy.”

 

“Hay là ta rạch thêm một nhát nữa?”

 

Tạ Hành vội vàng tới giật lấy con d.a.o trong tay ta: “Được rồi được rồi, có phải băng huyết đâu.”

 

3

 

Chiếc khăn đó được đem đến chỗ bà bà để giao nộp.

 

Bà bà rất hài lòng, sai người truyền lời, hôn lễ bận rộn mệt mỏi, mấy ngày này miễn thỉnh an, nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị tham gia gia yến vài ngày nữa là được.

 

Tạ Hành vừa nghe lời này liền cuống lên, đi vòng vòng.

 

“Không được, ta phải nghĩ cách nào đó tránh được lần gia yến này.”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Ta dẫn nàng lên núi Thanh Hư dâng hương, nói là chúng ta đi cầu phúc cho Tạ gia.”

 

Nói xong hắn lại tự phủ định: “Không được không được, tân hôn yến nhĩ sao có thể đi nơi hoang sơn dã lĩnh.”

 

“Hay là nàng giả bệnh đi, cứ nói nàng bị phong hàn, không tiện gặp người.”

 

Ta nhìn hắn như con ruồi không đầu mà quay tới quay lui, đầy mặt nghi hoặc: “Tại sao?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn ấp a ấp úng nói: “Ta sợ Nhị thẩm khiến nàng chịu ủy khuất.”

 

Nghe nói khi trước đại ca và đại tẩu vừa mới thành thân không lâu, Nhị thẩm đã đến.

 

Bà ta nói chiếc vòng ngọc trên tay đại tẩu rất đẹp, muốn lấy qua xem một chút. Đại tẩu còn trẻ, da mặt mỏng, lại là tân tức phụ, đương nhiên thuận theo mà đồng ý.

 

Nhị thẩm cầm trong tay xem qua xem lại, trượt tay một cái liền rơi xuống đất vỡ nát.

 

Đại tẩu có chiếc vòng này là do tổ mẫu truyền lại cho nàng, đeo trên tay nuôi dưỡng đã nhiều năm, chiếc vòng cũng ánh lên vẻ ôn nhuận.

 

Đại tẩu suýt nữa rơi nước mắt, Nhị thẩm bĩu môi: “Chẳng qua chỉ là một chiếc vòng thôi mà, nhà chúng ta thứ gì chưa từng thấy, hôm khác ta sẽ sai người lấy một cái đến bồi cho ngươi.”

 

Chiếc vòng rốt cuộc vẫn không được trả lại, bà bà cũng đã quen với tác phong của Nhị thẩm, chỉ có thể từ của hồi môn của mình tìm một món tương tự để bù cho đại tẩu.

 

Ta nghe mà bực bội: “Các người vậy mà cũng nhịn được sao?”

 

Tạ Hành cười khổ một tiếng: “Nếu nàng hiểu Tạ gia thì sẽ rõ.”

 

Tằng tổ phụ của Tạ Hành có ba người con trai, một người bị kẻ xấu hãm hại c.h.é.m đầu thị chúng, một người t.ử trận nơi sa trường, chỉ còn lại tổ phụ của Tạ Hành kế thừa tước vị.

 

Tổ phụ của Tạ Hành để bảo toàn gia tộc không bị cuốn vào tranh đấu, đã bồi dưỡng hai người con trai theo hai hướng khác nhau, trưởng t.ử vào quan trường, thứ t.ử kinh thương.

 

“Phụ thân ta ghi nhớ lời dạy, ở triều đình chưa từng tranh nổi bật, chỉ cầu tiến ổn định.”

 

“Vì phụ thân quen nhìn thời thế mà hành động, người ngoài không ít lần chê cười ông là tham sống sợ c.h.ế.t.”

 

“Mẫu thân cũng yếu đuối cả đời, trước kia làm con dâu, của hồi môn mang theo bị tổ mẫu ‘mượn’ suốt mười năm để bù đắp cho nhà Nhị thúc, mẫu thân đến một bộ y phục hay một chiếc khăn cũng không tranh lại được với Nhị thẩm.”

 

“Năm đại ca ta mười tuổi, đường đệ bên nhà Nhị thúc để mắt đến thanh đoản kiếm của huynh ấy, đại ca không cho, hắn liền ra tay cướp, rõ ràng hắn thấp hơn đại ca cả một cái đầu, vậy mà đại ca lại bị hắn ấn xuống đất tuyết mà đ.á.n.h, phụ thân ta nghe tin chạy tới, nàng đoán xem thế nào?”

 

“Ông không những không trách phạt đường đệ, ngược lại còn giật lấy đoản kiếm từ tay đại ca, tự tay đưa cho đường đệ, ông nói s.ú.n.g b.ắ.n chim đầu đàn.”

 

Sau đó đại tẩu được chẩn đoán mang thai, cả nhà đều rất vui mừng.

 

Nhị thẩm nửa đêm đến thăm, nói muốn mang cho nàng một bát yến sào, đại tẩu lấy cớ không có khẩu vị để từ chối, Nhị thẩm lập tức phát tác, nói đại tẩu là con gái Thái phó mà lại vô giáo dưỡng như vậy, một chút cũng không tôn trọng trưởng bối.

 

Đại tẩu bị ép uống hết, đêm đó liền thấy huyết, đứa bé không giữ được.

 

Đại ca lấy hết can đảm chất vấn Nhị thẩm, Nhị thẩm thản nhiên nói: “Sao ngươi chắc được là yến sào của ta có vấn đề? Con dâu nhà ta uống bao nhiêu bát cũng không sao, chẳng lẽ là thân thể thê t.ử ngươi quá yếu ớt!”

 

Nhị thẩm chỉ là không cam lòng vì đại tẩu m.a.n.g t.h.a.i trước con dâu nhà bà ta, nên mới độc ác như vậy.

 

Đêm đó đại ca một mình ngồi trong thư phòng đến tận sáng, huynh ấy mười tuổi khai m.ô.n.g (học vỡ lòng), mười ba tuổi đã theo bên phụ thân xoay xở trong quan trường, nghe nhiều nhất chính là minh triết bảo thân, quan sát sắc mặt, huynh ấy hận bản thân đầy bụng học thức mà lại không bảo vệ được người mình muốn bảo vệ.

 

Nhìn cả nhà này đều nhu nhược như vậy, Tạ Hành kiểu nhút nhát trời sinh, quả thật không phải giả vờ.

 

Ta đi đến phía sau Tạ Hành, vỗ vỗ vai hắn.

 

Hắn đang vắt óc suy nghĩ xem dùng cách gì để tránh buổi gia yến lần này, bị dọa giật mình: “Nàng… nàng dọa c.h.ế.t ta rồi.”

 

“Tránh được nhất thời không tránh được cả đời, cứ đường hoàng đi là được, để ta gặp thử cái vụ Nhị thẩm kia một phen.”